watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Cậu thích quyển sách đó đến vậy à? - Băng Tâm, "cô bạn tặng kẹo" hỏi Nam Long. Nam Long vẫn đang dán mắt vào quyển truyện, cậu ta dường như không nghe thấy những gì Băng Tâm nói. Băng Tâm vẫn không bỏ cuộc, với nụ cười trên môi, cô bạn nhẹ nhàng đặt hộp quà lên trên trang truyện mà Nam Long đang bị mê hoặc:

- Tặng cậu.

Bị giật mình, Nam Long ngước lên, khuôn mặt hoàn mĩ của cậu ta vẫn còn ngơ ngác:

- Ồ… tặng tớ sao? Thanks a lot!
- Quyển truyện của học sinh tiểu học, cậu thích nó lắm à? - Băng Tâm lặp lại câu hỏi lúc nãy.

Nam Long nhìn quyển truyện lòe loẹt, khuôn mặt cậu ta bừng sáng với nụ cười đẹp mê hồn:

- Nó thực sự rất thú vị, Hoàng Thư tặng tớ đấy! - Nam Long vừa nói, vừa đưa tay choàng qua vai tôi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tim đập loạn xạ, đầu óc quay cuồng, tôi không xác định được mình đang đứng hay ngồi nữa, trọng lực dường như biến mất. Trong khoảnh khắc, tôi cảm giác như mình đang lơ lửng. Ôi trời ơi! Tôi không tin là mình lại bị mất bình tĩnh đến vậy…

- Bỏ ra coi! - Tôi hét lớn.
- Tớ còn muốn ôm cậu nữa, tớ muốn cảm ơn về quyển truyện… - Nam Long vẫn hí hửng. Dường như cậu ta quên mất ở đây là Việt Nam. Cả lớp đang dán mắt vào chúng tôi, nhưng quan trọng hơn cả là tim tôi… nó đang nhảy múa trong lồng ngực. Tôi dùng sức thoát khỏi cánh tay của Nam Long, một cúc áo dài bung ra, nhưng đó không phải là toàn bộ nguyên nhân làm tôi bối rối…
- Sorry… - Nam Long nhỏ nhẹ, tôi thấy mặt cậu ta đỏ lên. Tiếc là tôi không thể nhìn thấy bộ mặt của mình bây giờ, nhưng tôi tin chắc là nó đang rất thảm hại, bởi vì ngay lúc đó, tôi đã rất khó khăn mới có thể thốt lên được thành một câu:
- Nam Long, cậu nên nhớ… đây không phải là nước Mỹ.
- Xin lỗi… Tớ chỉ muốn cảm ơn, nhưng lại quên mất. - Nam Long đưa tay gãi đầu và nhìn tôi bằng cặp mắt buồn hối lỗi. Trong lúc này, có hàng chục cặp mắt đổ dồn về tôi, nhưng tôi chỉ muốn nhìn hoài đôi mắt ấy…

Ngoài sân, những chiếc lá đang thả mình trong làn gió như đứng yên lại giữa không trung.

Chim bỗng dừng lại ở khúc nhạc vui nhất.

Hương hoa ngọc lan ngọt ngào.

Nắng lấp lánh phản chiếu qua ô cửa kiếng.

Xung quanh tôi, mọi thứ dường như đều hóa tĩnh…

Chỉ còn lại con tim đang loạn nhịp…

Tôi đang lắng nghe cảm xúc của chính mình, để rồi nhận ra, đã đến lúc tôi phải đối mặt với nó…

Xao xuyến… Nhớ nhung… Hạnh phúc… Yêu thương… Mọi thứ đều đến rất tự nhiên…

- Cho tớ mượn vở đi. - Nam Long nhìn tôi, rồi nhìn cuốn vở ghi môn Văn của tôi.
- Cậu không cần phải chép bài đâu, cậu tốt nghiệp cấp ba rồi còn gì! - Tôi càm ràm, không phải vì lí do gì to tát, mà là vì chữ tôi xấu hoắc, Nam Long mà nhìn thấy thì xấu hổ lắm.
- Nhưng tớ thích. - Nam Long vừa nói vừa rút cuốn vở nằm dưới cánh tay của tôi (trời ạ!)
- Đọc ra không? - Tôi vừa nói mà vừa có cảm giác mặt mình đang hóa thành củ cà rốt, hic.
- Okie!

Nghe Nam Long nói “okie”, tôi thở phào một cái, có vẻ như cảm nhận cái đẹp của cậu ta có vấn đề, như thế lại càng hay cho tôi. Đắc ý, tôi hí hửng:

- May cho cậu là Việt Nam sử dụng kí tự Latinh, chứ mà dùng chữ tượng hình như Trung Quốc hay Nhật chắc cậu khỏi viết.
- Tớ thấy cũng có mấy chữ tượng hình mà... - Nam Long ngơ ngác nhìn tôi, làm tôi cũng ngơ ngác theo. Tôi có biết viết chữ tượng hình nào đâu? Không lẽ tôi viết chữ Latinh mà Nam Long nhìn ra thành... chữ tượng hình? Đau lòng quá! Tôi nhanh chóng lấy lại cuốn vở của mình:
- Đâu? Có chữ tượng hình nào đâu?

Nam Long nhanh chóng chỉ vào những chữ mà tôi viết tắt: “mặt trời” thì tôi vẽ hình tròn có ánh nắng chiếu xung quanh, “trái tim” thì vẽ trái tim…

- Trời ạ! Tớ viết tắt đó! - Tôi giải thích, rồi dùng bút xóa, xóa hình vẽ dùng để viết tắt, ghi lại thành chữ hoàn chỉnh. Nam Long có vẻ khá vui. Những bài sau đó, tôi cố gắng ghi chép thật nắn nót, cẩn thận và đầy đủ, vì tôi biết cậu ấy sẽ mượn vở tôi…
-Cậu biết “Tri nhân, tri diện bất tri tâm” là gì không?- Nam Long nhìn tôi bằng cặp mắt tò mò đáng yêu. Hic, toàn là chữ Hán Việt, tôi nghĩ hoài mà không ra. “Tri” là “tri thức” sao? “Nhân” thì là người, “người có tri thức, tri thức ở mặt, không có tri thức trong lòng”, nghe chẳng ra cái thể thống gì cả! Tôi nhìn Nam Long, cười méo xẹo:
- Tớ không biết… Cậu hỏi bạn khác thử xem. À, có Băng Tâm giỏi Văn lắm.
- Tiếc thật… - Nam Long có vẻ hơi thất vọng. Ngay lúc này, nhìn khuôn mặt đó, tôi tự than thân trách phận rằng tại sao mình lại... dốt Văn đến thế!
- Tớ nghĩ tớ nên mua cho cậu một quyển sách có nội dung giải nghĩa những câu tương tự như vậy… - Tôi lí nhí.
- Great! Cậu thật tốt với tớ, Thư ạ. - Nam Long thích thú.
- À… Tại vì tớ nghĩ là chắc tớ cũng cần một quyển như vậy… - Tôi nhìn Nam Long bằng vẻ mặt lúng túng.
- Ồ, hai má cậu đang đỏ bừng lên kìa. - Nam Long cúi nhìn tôi ở một khoảng cách khá gần, khoảng cách đủ để tôi nhìn rõ mọi đường nét trên khuôn mặt cậu ta, đôi mắt thật đẹp, cái mũi thật đẹp, cái miệng, chân mày… Tôi đã bị thu hút mất rồi, không cần đặt tay vào lồng ngực cũng có thể nghe được tiếng con tim mình đang nhảy nhót.
- Những lúc mặt cậu đỏ như thế này trông dễ thương quá! - Nam Long vừa nói, vừa đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào mũi tôi. Rất nhanh sau đó, cậu ta thôi nhìn tôi ở khoảng cách gần như vừa rồi. Tay mân mê một cây bút, Nam Long mỉm cười: Thật ra bây giờ tớ đang ước rằng cậu và tớ đang ở Mỹ.
- Tại sao?
- Để tớ có thể ôm cậu! - Nam Long mỉm cười.

Ôi, tim tôi vỡ ra mất thôi! Tôi đã mất vài giây định thần trước khi thốt lên bằng giọng cà-lăm:

- Tại sao cậu muốn làm như vậy?
- Tớ… tớ cũng không biết nữa, chỉ là tự nhiên muốn như vậy, chắc là giống một lời cảm ơn, cảm ơn vì cậu đã tốt với tớ.

“Một lời cảm ơn”, thật lòng mà nói, tôi có cảm thấy hơi buồn khi nghe câu này. Mà tôi đang mong mỏi điều gì từ Nam Long sao? Một thái độ khác, tình cảm khác chăng?

- Cho dù là ở Mỹ, tớ cũng không để cho cậu ôm đâu. Chỉ khi yêu thương, người ta mới hành động như vậy… Nếu là cảm ơn, cậu chỉ cần nói, như vậy là được rồi.

Câu nói cùng vẻ mặt bơ bơ của tôi lúc này có vẻ như làm Nam Long buồn một chút, tôi thấy mặt cậu ta sượng lại, đôi mắt rũ xuống:

- Tớ… xin lỗi.

Thế đấy, khi tôi đã quyết định sống thật với cảm xúc của chính mình thì lại phải chấp nhận rằng, những gì cậu ta đối với tôi, không phải vì cậu ấy xem tôi là người đặc biệt. Đơn giản vì đó là cách ứng xử tự nhiên mà cậu ta đã quen từ lúc nhỏ…

Nam Long. Ruby. Sapphire. Và tôi…

Những cảm xúc mà tôi không thể dập tắt. Tất cả đang ám ảnh tôi…

***

Dù cho tôi không xác định được điểm khởi đầu trong câu chuyện của mình, nhưng kết cục của nó, tôi chắc chắn sẽ tự mình viết, sẽ là một happy ending.

- Chị Thư! - Bảo My gọi tôi. Đang bù đầu với đống bài tập, tôi không ngoái đầu lại và trả lời con bé bằng giọng uể oải:
- Có chuyện gì?
- Em muốn ăn kẹo mà anh gì cho chị ý… - Bảo My chạy lại bàn học của tôi, chu mỏ nũng nịu.
- Tiếc quá, chị không có khả năng giúp cưng đâu. - Tôi đáp lại con bé bằng vẻ mặt tàn nhẫn, thế nhưng con bé cũng không vừa:
- Em méc mẹ cho coi!
- Haha… Hay lắm nhóc, nhóc cứ việc đi! Chị chẳng có gì phải lo sợ! - Tôi vừa nói, vừa dùng hai tay bẹo má Bảo My, mặt con bé tròn quay như gấu Po, tôi thích nhất là làm thế này với con bé!...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Nút Pause trong tình yêu
» Một cuộc gọi nhầm số
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì cuối
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 4
1234...293031»