watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Thì ra chỉ là muốn ăn kẹo mà dám chọc giận chị… Con bé này được lắm. - Tôi bẹo má Bảo My lần nữa.
- Thế chị có cho không?
- Lấy đi, đồ con nít!

Tôi vừa dứt lời thì Bảo My đã vội vàng nhảy khỏi giường, vơ lấy cây kẹo:

- Chị lại bảo anh ấy mua cho là được chứ gì! - Con bé ranh mãnh đáp lại. Thiệt tình là tôi đỡ không nổi với tụi con nít bây giờ luôn, nhớ lại, lúc trước bằng tuổi nó, tôi “ngây thơ” biết bao nhiêu, còn nó, mới 5 tuổi đầu, vắt mũi chưa sạch mà dám “tống... kẹo” chị nó rồi.

***

“Message received.” Âm báo tin nhắn làm tôi giật mình, một số điện thoại lạ, tôi mở Inbox ra xem:

- Tớ là Nam Long nè, cậu đang làm gì đấy?

Là Nam Long. Tim tôi đập loạn lên, tay bấm liên hồi, trong mười mấy giây, tôi đã viết xong một trang tin nhắn:

- Tớ đang ở nhà, chuẩn bị học bài, làm sao cậu biết được số điện thoại của tớ?
- Tớ lên mail tìm trong danh sách lớp, này, tớ vừa biết được một chuyện rất thú vị!
- Chuyện gì?
- Tớ biết “tên thường gọi” của cậu rồi!
- “Tên thường gọi” của tớ là Thư chứ còn là gì nữa! Lãng xẹt!
- “Lãng xẹt” là gì vậy? Mà tớ không nói tên Thư, tớ muốn nói đến tên “khúc gỗ” kìa.

Ôi trời ạ! Tôi có cảm giác như mặt mình bị nung chín. “Giang hồ hiểm ác quá” chỉ trong vòng có hai ngày mà…

- “Khúc gỗ” ơi, “lãng xẹt” là gì vậy? - Tin nhắn của Nam Long làm tôi muốn nổi đóa. Lần đầu tiên tôi cảm thấy ghét cái biệt danh này. “Khúc gỗ” nghe chẳng nữ tính tí nào, tự nhiên tôi muốn mình trở nên xinh đẹp. Tôi nghĩ đến Ruby và Sapphire, tôi chỉ muốn xinh bằng một nửa họ thôi.
- Cậu ăn kẹo tớ tặng chưa? - Nam Long tiếp tục gửi tin nhắn cho tôi.

Tôi đọc tin nhắn mà tim đập loạn xạ, hí hửng bấm tin nhắn reply: "Tớ ăn rồi, rất ngon, tớ rất thích, cám…." Khoan! Tôi đặt điện thoại qua một bên. Tôi đang làm gì thế này, khó chịu với biệt danh “khúc gỗ”, thích kẹo, tim đập rộn ràng khi nhắn tin, muốn trở nên nữ tính... Tôi đặt tay lên ngực. Không lẽ mình bị... Nam Long thu hút thật rồi sao? Nhắm mắt, lắc đầu nguầy nguậy, tôi lấy mền, gối, thú bông đè lên điện thoại, phải làm nó biến mất khỏi tầm mắt tôi. “Không được quan tâm!” - Tôi tự nhắc nhở bản thân rồi ngồi vào bàn học. Mặc dù thế, tôi vẫn đếm được chính xác số tin nhắn được gửi đến sau đó…

- Sao cậu không trả lời?
- Tớ xin lỗi vì đã gọi cậu là “khúc gỗ” nhé!
- Có lẽ là cậu đang bận rồi.
- Chúc cậu ngủ ngon nhé!

Tôi đã đọc những tin nhắn sau đó của Nam Long vào trước lúc đi ngủ, một cảm giác thật lạ như vòng đôi tay vô hình ôm lấy tôi, ru tôi vào giấc mơ tuyệt đẹp…

***

Sáng sớm, trời trong vắt, nắng ban mai hòa cùng với gió làm đung đưa tà áo dài tha thướt mà tôi khoác lên người, những sợi tóc mềm mại vuốt ve khuôn mặt đem đến cho tôi một cảm giác dễ chịu. Tôi dang tay, hứng lấy vẻ tinh khôi của ngày mới, gió đang nâng cánh tay tôi lên. Tôi quay một vòng, rồi hai vòng, ba vòng… cảm giác như mình đang bay…

- Chị Thư! - Bảo My làm tôi giật mình suýt té. Mẹ kêu chị chở em đi học.
- Cái gì? Sao kì vậy? - Tôi hét lên theo quán tính. Chặng đường tiếp theo của tôi thật là gian khổ: áo dài, đạp xe, chở một... cục thịt phía sau. Bé My mới 5 tuổi mà nặng gần 30 cân, còn tôi, tuổi gấp 3 lần nó mà nặng hơn nó có mười mấy cân thôi. Nó ngồi sau cứ nhai kẹo nhóp nhép làm tôi thèm chảy nước miếng…

Trước trường bé My là một nhà sách nhỏ bán sách cho học sinh mẫu giáo như bé My. Không hiểu sao khi nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến Nam Long. Bây giờ là 6h30, vẫn còn sớm, tôi quyết định vào đó. Hàng ngàn quyển sách với nhiều màu sắc sặc sỡ đập vào mắt tôi làm cho tôi có một cảm giác thích thú. Tôi muốn mua cho Nam Long quyển sách truyện cổ tích Việt Nam. Tôi chọn quyển có hình vẽ ngộ nghĩnh và màu sắc lòe loẹt nhất. Đạp xe đến trường với quyển sách nằm yên trong giỏ, tôi cảm thấy vui vui vì một điều gì đó rất lạ…

- Cho cậu nè! - Tôi cẩn thận đưa quyển sách cho Nam Long ở dưới hộc bàn. Tôi không muốn ai biết là tôi mua sách cho cậu ta, xấu hổ chết đi được.
- Hey, cám ơn cậu! - Nam Long cười thật tươi. Lần này thì nụ cười của cậu ta không mang lại cho tôi cảm giác “tê tê” như mọi lần nữa, dù rằng tim tôi vẫn loạn nhịp, thậm chí là còn đập mạnh hơn những lần trước. Nhưng mà bây giờ còn kèm theo cả cảm giác... lạnh gáy nữa - hàng chục ánh mắt “hình viên đạn” đang dành cho tôi mà. Nam Long ơi là Nam Long...

Vài giây sau đó, mọi người trong lớp bắt đầu xì xào, có những tiếng “Ồ...” thật lớn. Là Ruby và Sapphire! Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy hai chị em ở khoảng cách gần như thế này, tôi nhớ chắc chắn là mình đã nhìn cả hai không chớp mắt. Có lẽ vì thấy tôi tội nghiệp quá nên Sapphire đã nở nụ cười với tôi, nhưng Ruby thì có vẻ khó chịu hơn, cậu ta nhìn lướt qua tôi, nhíu mày trước khi dành ánh mắt trong veo biết nói cho Nam Long:

- Buổi party chào mừng năm học mới do lớp đặc biệt tổ chức vào tuần sau hân hạnh chào đón cậu!
- Thật à? Great! - Nam Long tỏ ra thích thú.

Xung quanh đã bắt đầu ồn ào hơn, họ bắt đầu bàn tán về buổi tiệc, về lớp học của những nhân tài, về Nam Long, Ruby và Sapphire.

- Nhưng chỉ có lớp của các cậu thôi sao? - Nam Long bỗng ngẩn người ra.
- Hội trường của trường không đủ lớn để chứa tất cả mọi người. - Ruby giải thích.
- Nếu vậy, tớ nghĩ tớ không nên có mặt ở đó thì hơn, tớ đâu thuộc lớp các cậu. - Nam Long nói.

Trong giây lát, tôi thấy chân mày của Ruby nhíu lại. Không hiểu sao, tôi cảm thấy Ruby có một cái gì đó thật lạ. Trong khi Ruby thể hiện thái độ không vui ra mặt thì Sapphire vẫn điềm tĩnh, cô nàng nhìn lướt qua tất cả mọi người, rồi bỗng chốc nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời:

- Tất nhiên mọi người có thể đến nếu đủ tự tin rằng mình sẽ không trở nên lạc lõng giữa những bộ cánh lộng lẫy. Thay vào đó, buổi party sẽ được tổ chức tại sảnh khách sạn của nhà chúng tớ. - Câu nói của Sapphire làm cả lớp trở nên nháo nhào. Đây là lần đầu tiên party mừng năm học mới hoan nghênh học sinh toàn trường, điều đó làm mọi người vô cùng phấn khích.

Liếc nhìn Ruby, Sapphire đá mắt tinh nghịch, Ruby đáp lại bằng ánh mắt biết cười rồi cũng với ánh mắt ấy, cậu ta ghé sát vào tai Nam Long:

- Tớ chắc rằng cậu đoán được vì sao bọn tớ lại mời toàn trường trong buổi party đặc biệt này. Hân hạnh được gặp cậu ở buổi tiệc.

Hành động của Ruby khiến mọi người đang chứng kiến ồ lên. Nam Long mặc dù lớn lên ở Mĩ, nhưng vẫn thể hiện một chút bối rối trong đôi mắt, có lẽ vì Ruby quá xinh đẹp. Khi nhìn Nam Long, Ruby và Sapphire đứng cạnh nhau, tôi có cảm tường như họ là những bức tượng trong thần thoại Hi Lạp, long lanh tuyệt đẹp, khiến tôi không thể rời mắt… Có lẽ Ruby thích Nam Long, tôi tin rằng không chỉ có mình tôi nghĩ như vậy, và sự thực nó đã trở thành chủ đề bàn tán của toàn trường: "Nếu là Ruby thì tớ không còn cơ hội rồi…" - một cô bạn mếu máo. "Đúng là không ai có thể so sánh được với hai chị em thiên thần đó" - một cô bạn khác cũng rầu rĩ không kém. Rồi mọi người lại nhao nhao: "Không biết Nam Long của tớ có thích Ruby không nữa, hôm qua tớ đã chuẩn bị kẹo tặng cho cậu ấy…", "Tớ không nghĩ là Nam Long thích Ruby đâu, lúc đầu cậu ta từ chối buổi party mà!"... Trong khi đó, Nam Long lúc này đang chăm chú đọc quyển truyện cổ tích lòe loẹt mà tôi tặng. Cậu ta tỏ ra rất thích nó, vừa xem vừa cười, vẻ mặt rạng rỡ đó làm tôi cảm thấy vui vui. Trong khoảnh khắc đó, tôi tin rằng mình đã mang đến cho cậu ta những nụ cười đó....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Âm thanh của hạnh phúc
» Anh đã tìm được cách để quên em
» Anh không là giấc mơ
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Anh sẽ bước về phía em
1234...353637»