watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Tớ đùa mà.

Rồi nó lắc lắc mái tóc, cho sợi nắng nào đi lạc vào cửa sổ luồn qua những lọn tóc đen nhánh mỏnh tang, ánh lên thứ ánh sáng dịu dàng và lấp lánh, như nụ cười cố hữu nó dành cho cậu bạn từ lần đầu gặp nhau. Phải rồi, vào lần đầu gặp nhau, Tiểu Tứ cũng đáng yêu thế này và Đan Đan cũng cười tươi như vậy.

Đan Đan nhiều lần tranh thủ giải lao quay sang khều cậu bạn và “đề nghị” những điều nho nhỏ dễ thương, đại loại như:

- Tiểu Tứ, kể cho tớ nghe về Trung Hoa đi!
- Tiểu Tứ, dạy tớ một bài hát Trung Hoa nào!
- Tiểu Tứ, câu: “Bạn rất xinh.” tiếng Hoa nói thế nào?
- Tiểu Tứ à, nói với tớ một câu bằng tiếng Hoa đi, tớ thích nghe!
- Hôm nay tớ không đi xe, tí nữa chở tớ về nhé, Tiểu Tứ!

***

Mối quan hệ của hai đứa cứ thân thiết dần theo thời gian, dù chẳng cần một lời nói đặc biệt nào, hoặc chưa cần, chẳng hạn. Mà, nếu là “chưa cần”, sẽ đến lúc cần. Có lẽ cũng sắp rồi. Bởi vì cuộc đời đã tạo nên nhân duyên, nên người ta rốt cuộc sẽ đến với nhau, bằng cách này hay cách khác.

Tiểu Tứ là một chàng trai xinh xắn và một khi tính từ “xinh xắn” gắn liền với một đứa con trai nào đấy thì nhất định là trông nó chẳng nam tính. Và điều đó mặc nhiên khiến Tiểu Tứ trở thành kẻ đáng ghét trong mắt những đứa con trai khác. Cậu càng trở nên đáng ghét hơn khi lúc nào cũng có vẻ thân thiết với Đan Đan. Hình như tác giả đã quên nói một điều, đó là Đan Đan bé nhỏ dẫu lập dị và lạ lùng trong mắt bạn bè nhưng có một thứ cố hữu không chối cãi được là cô bé rất xinh. Đan Đan xinh đến nỗi nếu đặt nó vào giữa những bạn bè khác trong lớp thì chẳng khác nào để một vần thơ tình đi lạc giữa những văn chương tầm thường. Vậy mà cậu bé Tiểu Tứ từ nơi xa lắc nào đến bỗng nhiên thân thiết với hoa khôi của lớp, hỏi sao bọn con trai khác không cảm thấy khó chịu. Bọn trẻ với những suy nghĩ còn ngô nghê vẫn hay tìm cách bắt nạt Tiểu Tứ cho bõ ghét, dẫu biết làm vậy cũng chẳng được Đan Đan chú ý hơn tẹo nào.

Tiết Thể dục hôm nay vừa tan, cả lớp nháo nhào đổ ra bãi giữ xe, riêng đám con trai trong lớp cố tình nán lại, bao quanh Tiểu Tứ. Một đứa trong bọn hất mặt về phía Tiểu Tứ:

- Thằng ẻo lả, đi trả cái này đi.

Nó vừa nói vừa thảy xuống trước mặt cậu túi đựng bóng rổ to oành mà chắc chắn với sức vóc của chàng trai Trung Hoa bé nhỏ không thể nào khiêng nổi một mình. Tiểu Tứ biết thừa mình đang bị bắt nạt, nhưng cái đôi mắt trong veo hiền lành ấy chỉ cụp xuống như thường lệ. Cậu nhỏ nhẹ:

- Một mình à? Lúc nãy các cậu đi lấy là hai người mà.
- Mày có bao giờ làm việc này đâu. Định ngồi không hưởng thụ mãi à?
- Không, nhưng… - Tiểu Tứ bỗng ngước mắt lên nhìn thẳng vào thằng bé đối diện – Các cậu không thể quá đáng như thế được. Tớ sẽ làm nếu có thêm một người giúp.

Sự phản kháng của Tiểu Tứ làm cả đám hơi bất ngờ. Chúng khựng lại một chút. Khuôn mặt của cậu bé này, dẫu xinh xắn như con gái và vương đầy nét yếu đuối, nhưng cái cách mà cậu đang nhìn chúng có vẻ chẳng hề yếu đuối và ẻo lả chút nào. Từ trong đôi mắt màu hổ phách phát ra tia nhìn đầy mạnh mẽ. Giọng nói vẫn nhỏ nhẹ, hoàn toàn không cao nhưng rõ ràng và rành mạch. Một sự phản kháng rõ rệt chứ không phải là sự buông xuôi bất lực như đám nhóc mong đợi. Bỗng một cánh tay từ trong đám lộn xộn ấy thò ra đẩy Tiểu Tứ ngã xuống. Cả đám đang chực vây đến “xử tội” cậu thì có tiếng con gái cất lên:

- Thôi đủ rồi đấy!

Cả bọn giật mình quay lại.

Là Đan Đan. Chẳng hiểu sao giờ này con bé còn chưa về và càng không hiểu sao nó lại xuất hiện ở đây vào lúc này. Đan Đan nhanh nhảu chạy đến đám hỗn độn ấy, dịu dàng kéo Tiểu Tứ đứng dậy và quay sang nhìn bọn nhóc lúc này đang khá là bối rối vì trót “gây sự” trước mặt hoa khôi:

- Điên à? Trẻ con vừa thôi các cậu!
- Đan Đan… - Một đứa trong đám nhẹ giọng. – Bọn này chỉ bảo nó làm việc theo bổn phận thôi mà.
- À ừ. – Đan Đan nhún vai. – Bổn phận của mỗi người là vác cái túi to đùng này trả lại cho phòng dụng cụ đúng không? Mỗi người đúng không?

Đan Đan nhấn mạnh chữ “mỗi người” và nhìn xoáy vào mắt từng người trông đám lố nhố ấy. Đôi mắt cô gái nhỏ bé này cũng như Tiểu Tứ, trong veo mà ẩn chứa những sức mạnh vô hình, nhanh chóng làm cho cả bọn xìu ngay cái khí thế bắt nạt hừng hực lúc nãy. Thứ nhất là bị Đan Đan bắt thóp, thứ hai là giở trò bắt nạt bạn bè trước mặt hoa khôi của lớp quả chẳng hay ho gì. Cảm giác bối rối chóng lan ra cả đám. Chúng chỉ nhìn nhau chán nản mà không biết nên nói gì. Đan Đan mỉm cười:

- Thế này nhé! Thứ nhất, các cậu đang chơi trò cả đám bắt nạt một người. Thứ hai, các cậu rõ ràng đang đùn đẩy trách nhiệm, đừng tưởng tớ không biết hôm nay không phải ngày trực của Tiểu Tứ. Chỉ hai cái này thôi mà cô chủ nhiệm biết thì chắc không vui lắm đâu nhỉ?

Cái cách Đan Đan vừa nói vừa nheo nheo mắt và cười thế kia chẳng hiền lành và đùa giỡn chút nào. Đâu đó vừa có tiếng thầm thì “Đan Đan…” thì cô bé đã nhanh chóng nói tiếp:

- À, tiện thể, thứ ba là… trời sắp mưa rồi đấy. Các cậu nên về nhanh kẻo mẹ mong! – Đan Đan nói câu sau kèm một cái phì cười, hơi giễu.

Cả đám đỏ mặt, lầm lũi ra về trong trạng thái hoàn toàn thất bại. Cả đoàn quân lố nhố này vừa bị một cô gái xinh đẹp “đo ván” nên vừa đi vừa ỉu xìu. Đợi cho cả bọn đi khuất, Tiểu Tứ mới khẽ lên tiếng:

- Cậu chưa về à?
- Ừ. Tớ theo dõi cậu đấy. – Đan Đan vừa nói vừa cười thích thú.
- Sao? – Tiểu Tứ tròn mắt.
- Ha ha ha. – Đan Đan cười phá lên. – Tớ đùa. Thật ra là do thứ này.

Đan Đan giơ ra trước mắt Tiểu Tứ một chiếc móc khóa, lắc lắc nó, và nhe răng cười:

- Lúc về mới phát hiện đánh rơi nên quay lại kiếm. Vừa tìm ra được thì nhìn thấy cảnh ban nãy. Mà… - Đan Đan nheo nheo mắt. – Cậu giỏi thật!
- Giỏi gì cơ?
- Một mình chống mafia cơ đấy. Hi hi.
- À… - Tiểu Tứ cười xòa, đưa tay lên xoa xoa đầu.
- Thôi được rồi. Đi cùng tớ đến đây! – Đan Đan chưa nói dứt câu đã kéo tay Tiểu Tứ chạy theo mình.

Hai đứa trẻ chạy băng băng ra khỏi cổng trường, chẳng thèm lấy xe hay ngoái đầu lại. Tiểu Tứ cứ theo lực kéo của Đan Đan mà chạy theo cô bạn nhỏ. Đến một tiệm tạp hóa không xa trường lắm, Đan Đan dừng lại, buông tay Tiểu Tứ ra và… thở. Cô gái nhỏ vì chạy một đoạn không nghỉ nên hơi thở được dịp tuôn ra thật mạnh. Nó hít vài hơi cho ổn định lại rồi kéo Tiểu Tứ bước vào. Tiểu Tứ ngạc nhiên hỏi:

- Vào đây làm gì?

Đan Đan không đáp, cứ lặng lẽ tìm kiếm thứ gì đó, rồi ánh mắt nó chợt sáng lên khi bắt gặp hộp băng keo cá nhân. Nó vội vã cầm món đồ vừa kiếm được đi tính tiền, mắt không quên nháy với cậu bạn một cái thật đáo để. Đan Đan vừa tính tiền xong là vừa kịp lúc trời mưa. Lần này cơn mưa không lún phún dễ thương cho những tâm hồn lãng mạn làm thơ nữa, mà là cơn mưa cuối mùa thật sự lớn, gieo mình ầm ầm trên mái tôn tiệm tạp hóa. Con bé chắc lưỡi một cái rồi lại lôi Tiểu Tứ ra khỏi cửa tiệm. Hai đứa trẻ ngồi bệt trước hiên nhà kế bên, cố nép mình để tránh màn mưa đang chao nghiêng.

Đan Đan xòe tay ra:

- Đưa tay đây.
- Tay nào cơ? Mà làm gì? – Tiểu Tứ ngạc nhiên.
- Tay phải ấy. Nhanh lên nhanh lên! – Đan Đan giục.

Tiểu Tứ chậm r
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.