- Em phải gọi chứ!
- Em không thích! Nhưng nếu anh vui vì điều đó, em sẽ gọi.
- Anh rất vui, tuy nói chuyện không nhiều nhưng anh lúc chia tay anh không thể dời mắt khi cô ấy chưa đi khuất. Nhưng cô bé ấy cũng còn trẻ con như em ấy.
- Lần đầu tiên em thấy anh nói về một người nhiều như thế đấy!
- Anh muốn đưa cô ấy đi khắp Hà Nội, cầm tay cô ấy đi trên bến Hàn Quốc, cõng cô ấy giữa cánh đồng hoa cải và anh muốn quay lại Đà Lạt nữa. Nhưng… anh sợ mình không có đủ thời gian.
- Không cho anh nói thế… anh mới 19 tuổi mà.
- Nhưng tim anh…
- Bác sĩ bảo tim anh chỉ cần uống thuốc đúng giờ và không để phải đập mạnh là không sao mà.
- Đạt ngốc! Không đập mạnh có nghĩa là không được yêu ai đấy! À cho em xem cái này này.
- Một chiếc ghim tóc hình hoa foget me not màu tím… Lưu Ly…
- Tên cô bé ấy đấy.
- Lạ nhỉ… Sao lại tên là Lưu Ly???
Tiếng mẹ gọi làm đứt quãng cuộc nói chuyện của hai anh em:
- Đạt, về phòng cho anh con nghỉ đi!
- Dạ.
Đúng là anh Định có những dự cảm rất đúng: anh không có đủ thời gian… Anh trai Đạt ra đi trong một giấc ngủ rất bình yên 3 ngày sau đó vì một cơn đau tim đến bất ngờ. Anh Định bị tim bẩm sinh, sức khỏe rất yếu. Đạt vẫn nhớ buổi sáng hôm ấy, khi Đạt sang phòng đánh thức anh dậy ăn sáng, Định vẫn nằm trên giường, gương mặt bình thản như đang say ngủ, nhưng tay chân thì lạnh ngắt. Đạt sợ hãi cố lay anh mình dậy nhưng không được, chỉ thấy tay anh buông thõng, làm rơi chiếc ghim tóc hình hoa lưu ly màu tím… Đó là hình ảnh cuối cùng Đạt nhìn thấy sau khi ngất đi…
***
Giật mình tỉnh giấc giữa đêm, Đạt thấy mồ hôi ướt sũng, hơi chóng mặt, Đạt đưa tay lên trán, sốt rồi. Nhớ lại giấc mơ, Đạt lại khẽ chớp mắt, lại có nước mắt rơi ra, nhưng trong phòng không có gió, mãi không khô được. Mấy ngày sau đó, Đạt bị ốm, biết có mấy lần Phương sang thăm nhưng Đạt đều bảo mẹ bảo Đạt mệt không muốn gặp ai hết, Đạt muốn suy nghĩ một mình.
- Con đỡ chưa?
- Con khỏi rồi.
- Con với cái Phương sao thế? Mấy hôm nó sang mà con nói mệt không gặp nhìn nó buồn thiu. Mẹ thấy Dì Tâm nói hai đứa thân nhau lắm mà.
- Không có gì đâu ạ.
- Mẹ biết có chuyện gì đó! Mẹ hiểu con mà.
- Con… Mẹ này, con có thể yêu người yêu của anh Định không?
- Sao con lại hỏi thế?
- Con chỉ muốn hỏi thôi!
- Đạt ngốc! nói con 19 tuổi rồi có ai tin không? Tất nhiên là có thể rồi. Định là một người luôn nghĩ cho người khác, đặc biệt lại là người nó yêu. Giờ nó không thể chăm sóc cho người đó, nếu con có thể chăm sóc giúp, Định sẽ rất vui và an lòng nữa.
- Mẹ nói thật chứ?
- Con không tin mẹ sao?
- Con… con tin.
Đạt ra cửa hàng hoa của dì Tâm thì biết tin Phương đã về Đà Lạt để chuẩn bị nhập học. Đạt mua một bó hoa forget me not mang đến mộ của anh trai, thì thầm trò chuyện:
- Em lại đến thăm anh này, trên kia anh cũng thấy em và Lưu Ly gặp nhau rồi đúng không? Cô bé đáng yêu thật anh nhỉ? Đến tim em khỏe vậy mà cũng phải đập mạnh rồi. Anh cho em gặp Lưu ly vì muốn em chăm sóc cô ấy đúng không? Vậy thì anh yên tâm nhé! Em sẽ thay anh chăm sóc cho cô bé ấy - Lưu Ly…
***
Thành phố Đà Lạt chào đón Đạt bằng muôn ngàn sắc hoa, cầm địa chỉ của Phương trong tay nhưng Đạt muốn đến vườn hoa trước, cậu muốn thăm lại nơi mà trái tim anh trai cậu lần đầu tiên rung động vì một cô bé. Đi quanh vườn hoa, nhìn về phía có hoa forget me not, Đạt mỉm cười nhìn gương mặt xinh xắn đang ngắm hoa, giờ thì nó hiểu tại sao Lưu Ly có thể làm anh trai nó xao xuyến đến thế. Đạt lên tiếng:
- Tớ biết một sự tích khác về hoa forget me not, cậu có muốn nghe không?
Phương nhìn về phía Đạt ngạc nhiên không biết nói gì.
- Chuyện kể rằng ngày xưa có một cậu sinh viên, không phải hiệp sĩ cũng không phải hoàng tử. Bị bệnh tim bẩm sinh, chưa một lần dám để tim mình đập mạnh, chưa biết đến nụ hôn đầu đời, chưa bước vào giảng đường Đại học dù trong tay có tờ giấy báo trúng tuyển… Trong một lần dạo chơi ở Đà Lạt, cậu yêu một cô bé kém mình 2 tuổi ngay từ cái nhìn đầu tiên tại vườn hoa này và cậu cũng được cô bé trao món quà kỉ niệm là chiếc ghim tóc hình hoa forget me not mà cậu giữ như báu vật. Nhưng… Thượng đế nói đã đến thời điểm cậu phải trở thành thiên sứ… nên cậu ta trao chiếc ghim ấy cho người em trai và nhờ cậu tiếp tục chăm sóc cho cô bé ấy…
Đạt nói xong và chìa tay về phía Phương, Phương nhận lại chiếc ghim cài tóc từ tay Đạt và bật khóc. Đạt vòng tay ôm phương vào lòng… Forget me not rung rinh như một lời chúc phúc từ thiên đường…
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








