- Có lẽ bọn mình gặp nhau ở kiếp trước.
Đạt nói và cười. Phương cười theo, Đạt rất quen nhưng nụ cười này thì không quen, người bạn mà Phương biết có vẻ mặt trầm và buồn, hơi xanh xao một chút, lúc cười cũng thoáng nét buồn rất lạ. Thôi kệ, Phương nghĩ mình chỉ tự tạo ảo giác chứ làm gì có ai giống ai. Những ngày hè sau đó, Phương được Đạt dẫn đi chơi những nơi khác ở Hà Nội, cùng đến bãi bồi sông Hồng, cùng đến cả cánh đồng hoa cải. Ở cánh đồng hoa ấy, Phương chợt nhớ đến lời người bạn đã nói từ lâu, những lời giới thiệu làm cô bé lớp 10 ôm ấp giấc mơ được đến Hà Nội: “Hà Nội có hồ Gươm, có bến sông Hồng, có bến Hàn Quốc, cả cánh đồng hoa cải nữa. Nếu em đến Hà Nội, nhớ phải đến những nơi đó nhé! Nếu có thể thì anh sẽ làm hướng dẫn viên cho em… anh sẽ cõng em trên cánh đồng hoa cải và nắm tay em đi trên bến Hàn Quốc…” “Anh lãng mạn quá!”, “Anh không đùa đâu thật đấy, Lưu ly”, “forget me not chứ!” “Cả hai… nhưng đến đó nếu không có anh, em nhớ bảo người đi cùng làm thay anh nhé, như vậy mới cảm nhận được hết cái đáng yêu của Hà Nội nơi em đến…"
- Đạt này, cậu cõng tớ được không?
- Hì, tớ đang định hỏi cậu có muốn được cõng không đây.
Hơi ngại ngùng một chút nhưng Phương vẫn để Đạt cõng. Đạt đi chầm chậm, trời nắng nhẹ, không quá gay gắt nhưng đủ ánh sáng để làm cả cánh đồng trở nên rực rỡ. Sắc vàng của hoa cải, của nắng lại hòa thêm những cơn gió rất nhẹ, ngồi trên lưng Đạt cõng, cảm giác đúng là rất khác với lúc cùng bước đi. Trong tim Phương trào lên một cảm xúc khó tả. Đáng lẽ ra không nên để rơi vào hoàn cảnh hơi khó xử thế này, dù Phương muốn được thử cảm giác được một người cõng trên lưng và đi giữa cánh đồng hoa cải. Ấm áp, bình yên nhưng nếu như thế này thì Phương sẽ không giữ được nhịp đập bình thường khi gặp Đạt nữa mất. Được một lát, Phương đòi xuống, Đạt vẫn lặng im từ lúc cõng Phương. Lúc xuống nhìn vào mắt Đạt, Phương bất ngờ vì thấy nó rưng rưng đầy nước. Phương thoáng lo lắng:
- Đạt, cậu không sao chứ?
Đạt lắc đầu cười nhẹ, nhưng khi chớp mắt có một giọt nước vẫn cứ ngoan cố trào ra. Bất giác, Phương đưa tay lên lau nó giúp Đạt, Đạt bối rối quay đi:
- Mình kiếm chỗ nào đó ngồi đi!
- Ừ.
Hai người ngồi xuống, im lặng, lại có gió và những con bướm nhỏ… Sau một thoáng, Đạt mở lời:
- Đột nhiên tớ nhớ đến một số chuyện không vui thôi. Cậu biết không, có những điều rất giản dị mà một người muốn làm nhưng không có đủ thời gian để làm. Đôi khi tớ nghĩ ông trời thật bất công.
- Cậu có tin vào phép màu không? Vào những điều kì diệu ấy?
- Nếu có tớ sẽ làm tất cả để nó xảy ra. Thôi lại nói linh tinh rồi. Mình đi chơi tiếp đi.
- Có cái gì đó như ám ảnh cậu vậy. Kể tớ nghe đi!
- Tớ muốn quên nên không muốn kể lại nữa. Tớ đã nói là không có gì rồi mà. Nhìn vẻ mặt lo lắng của cậu kìa...
Đạt nói và đưa tay xoa đầu cô bạn đang có vẻ buồn lây giọt nước mắt của cậu. Đạt cười để trấn an Phương và cái tính dễ vui dễ buồn của Đạt làm không khí vui vẻ trở lại:
- Phương có biết sự tích hoa cải không?
- Có cả sự tích hoa cải à?
- Có chứ, ngày xưa có một chàng hoàng tử, à quên hiệp sĩ…
***
Trong hơn một tháng hè, ở Hà Nội, từ một người hướng dẫn viên và khách du lịch, giữa Đạt và Phương đã có một sợi dây tình cảm gắn kết hai người lại với nhau. Dù không ai nói với ai nhưng cái cách Đạt nhẹ nhàng cầm tay Phương và sau thoáng ngạc nhiên, Phương để yên bàn tay mình trong bàn tay Đạt cũng đủ để hai người hiểu những điều không cần phải nói nên lời. Vẫn cùng lang thang trên những con phố, cùng dạo bờ hồ những chiều lộng gió, vẫn hai con người đó nhưng dường như giữa Hà Nội sầm uất, tấp nập vội vã, họ tìm thấy cho riêng mình sự ấm áp và bình yên khi ở cạnh nhau. Trong trí nhớ của Phương còn một nơi mà Phương chưa được đến, đó là con đường được gọi là bến Hàn Quốc. Khi nghe Phương hỏi về nó, Đạt mỉm cười nói rằng đó là nơi các đôi yêu nhau hay đến vì khung cảnh rất lãng mạn, ngừng một chút Đạt lại khẽ nói: “Tớ muốn cùng cậu đi đến đó!”
Đúng như Đạt nói, khung cảnh của con đường này rất nên thơ, một bên là đầm sen mát lộng, bên kia là sóng nước mênh mang. Cuối chiều, nhìn đâu cũng thấy toàn đôi với cặp đi cùng nhau. Nắm tay nhau, Đạt và Phương bước đi trên con đường đó. Hà Nội là đây, những địa điểm vừa quen vừa lạ: lạ vì chưa một lần đến, quen vì đã được một người kể về nó bằng một cách cảm nhận rất sâu sắc. Hai người tìm một chỗ đứng không quá đông đúc để cùng đón những cơn gió chiều mang hương sen man mác. Đạt dịu dàng quay sang Phương:
- Nếu tỏ tình bằng câu nói: Tớ mến cậu thì có trẻ con không?
- Cậu… vô duyên!
Đạt cười nhẹ, cậu đưa tay lên nhẹ vuốt tóc Phương: “Tớ muốn nói là…” đang thu hết can đảm để nói ra 3 từ ngắn ngủi nhưng vô cùng khó nói ấy, chợt Đạt sững lại khi khẽ chạm phải chiếc ghim cài tóc hình hoa… forget me not màu tím. Trời tự dưng mây kéo đến , tối sầm lại, thấy Đạt có chút bất thường, ánh mắt lại có vẻ hoảng hốt, Phương lo lắng:
- Cậu sao thế? Đau ở đâu à?
- Cái ghim tóc này, cậu có khi nào?
- Ơ cái này à? Tớ có lâu lắm rồi! Bên trong còn khắc chữ Lưu Ly này. Ngày trước có một đôi nhưng tớ tặng một người bạn một chiếc làm kỉ niệm rồi.
Mưa ào xuống như trút nước, mưa mùa hè vẫn thế, đến vừa nhanh vừa dữ dội. Đạt vịn vào vai Phương để xua đi cảm giác chóng mặt, chậm chạp nói:
- Mình về đi, mưa rồi.
Phương thấy lạ nhưng biết có hỏi Đạt cũng không nói nên đành im lặng. Đang vui vẻ mà tự dưng Đạt làm sao nữa không biết... Từ lúc đó đến khi về đến nhà, Đạt cũng chỉ nói lời tạm biệt, ngoài ra không giải thích thêm điều gì, Phương có chút hoang mang, lo lắng nhưng tính Đạt vẫn thế chẳng chịu mở lòng để chia sẻ. Còn Đạt về nhà, thay quần áo khô rồi nằm xuống giường mệt mỏi thiếp đi lúc nào không biết. Quá khứ lại hiện về trong giấc mơ không an lành:
***
- Anh đi chơi Đà Lạt vui không kể em nghe đi!
Cậu bé lớp 10, tắm xong, ùa vào phòng anh trai bắt kể chuyện. Hai anh em thân nhau lắm nên hôm nào không được anh trai hơn 2 tuổi kể chuyện cho nghe thì Đạt không ngủ được. Định thấy thằng em vào dù đi chơi xa về vẫn mệt nhưng vẫn cố kể chuyện nó nghe.
- Vui lắm! Em thích nghe chuyện gì nào?
- Truyện gì mà anh nhớ nhất ấy!
- Anh gặp một cô bé dễ thương ở vườn hoa Đà Lạt, cô ấy đang ngắm hoa foget me not.
- Anh bị cô bé ấy hớp hồn rồi hả?
- Hớp hồn thì sao còn đây mà kể chuyện em nghe, nhưng đó là cô gái đầu tiên khiến tim anh đập mạnh đến thế.
- Ơ, đập mạnh, anh không sao lúc ấy đấy chứ?
- Không, cô bé ấy rất đáng yêu. Lúc cô ấy ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, khuôn mặt ấy, ánh mắt ấy... làm anh có cảm giác…
- Cảm giác gì ạ?
- Anh yêu cô ấy mất rồi, yêu ngay từ lần đầu tiên gặp mặt ấy.
- Em không tin!
- Em còn bé, hiểu sao được...
- Đâu, em kém anh có hai tuổi mà. Nhưng anh có gặp lại cô bé ấy được không?
- Bọn anh trao đổi địa chỉ rồi đấy! Cô ấy nói sẽ đến Hà Nội và anh sẽ làm hướng dẫn viên cho cô ấy. Anh ghi nó vào sổ tay rồi.
- Vậy là cô bé ấy cũng mến anh rồi. Cô bé ấy bao nhiêu tuổi?
- Bằng tuổi em.
- Ơ, em không chịu gọi người bằng tuổi làm chị dâu đâu....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








