watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Phương đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh, để Gia Hân lại một mình một lúc – cô hiểu cô em mình, cô cần một khoảng lặng, ngắn thôi, nhưng vẫn là cần được một mình. Gia Hân ngồi đó, khuấy đều ly café trước mặt, tự dưng thấy lòng mình chênh vênh kỳ lạ. Cô hoàn toàn không lường trước được thứ tâm trạng này, nhưng không có cách nào khống chế nó.

Lúc Phương bước ra, Gia Hân vẫn ngồi im lặng ở đó, đầu hơi cúi, những giọt nước mắt vương đầy gương mặt. Phương thở dài, đưa tay vỗ nhẹ vai Gia Hân:

- Em phải xác định người yêu của em bây giờ là anh Minh, em đừng xúc động vì quá khứ như thế, mà có xúc động thì cũng không đến mức này đâu. Anh Minh mà biết, nhất định anh ấy sẽ buồn đấy! Đến chị còn tức thay anh ấy nữa là.

- Đừng kể với anh ấy chuyện này nhé! Chỉ là…lâu không gặp lại, em…

- Này, em có chắc là em nhận lời anh Minh vì em yêu anh ấy không đấy?

- Sao lại hỏi thế?

- Em là em gái chị, nhưng Minh cũng là anh trai chị đấy nhé, cả hai người, chị không muốn ai bị tổn thương vì nhau đâu. Anh Minh yêu em như thế nào, chị biết hết, chị cảm nhận được hết, còn em, thật sự chị…chưa nhìn thấy đâu. Kể đi, cảm giác của em sau một tháng nhận lời anh Minh như thế nào rồi?

- Em…chắc là em đang hạnh phúc hihi. – Nước mắt đã khô trên gương mặt Gia Hân, ánh mắt cô khi nhắc đến Minh bắt đầu tươi tỉnh trở lại.

- Chỉ là “chắc là” thôi ư?

- Uh thì… - Gia Hân bối rối – Trong khoảnh khắc gặp lại cậu ấy, em… Haizzz, chẳng biết được, cảm xúc đến bất ngờ quá, y như một năm trước, nó làm em nhớ lại quãng thời gian em từng điên đảo vì cậu ấy như thế nào… Vừa có một ý nghĩ chợt lóe lên trong em, nếu có một ngày nào đó… nếu như, chỉ là nếu như thôi, cậu ấy cũng quay đầu nhìn về phía em, liệu em…? – Gia Hân ngập ngừng, không nói tiếp, nhưng ánh mắt của Gia Hân cũng đủ để Phương hiểu vế còn lại.

- Chị thích anh Minh hơn.

- ….

- Em dở hơi vừa vừa thôi. Không được như thế, không được như thế!!!

- ….

- Này, rốt cục em nhận lời Minh là vì em quá cô đơn, hay vì em cảm động vì tấm chân tình của anh, hay em thật sự yêu Minh thế? Dạo này chị không thể hiểu nổi em nữa, phức tạp trên mức cần thiết rồi.

- Không phải vì quá cô đơn, tuyệt đối không phải. Em không chọn bừa đâu, em nghiêm túc mà. Cũng có thể vì cảm động, đến lúc Minh tỏ tình, em mới biết em làm tổn thương anh ấy quá nhiều, và em không muốn Minh buồn nhiều vì em nữa. Em cũng từng đau vì một người khác, em hiểu cảm giác đấy khó chịu như thế nào.

- Trời ơi, em thương hại Minh???? – Phương sửng sốt.

Gia Hân im lặng hồi lâu, có lẽ cô đang lựa chọn từ ngữ để tìm một câu trả lời thích hợp. Bây giờ Gia Hân rất bình tĩnh, nhưng chàng trai đội mũ len gần đó thì không bình tĩnh được nữa. Bàn tay anh giả vờ đặt lên bàn phím làm việc đang lạnh toát, trái tim như bị ai đó bóp nghẹt. Hóa ra Gia Hân nhận lời yêu anh chỉ vì “thương hại”, không phải vì cô thật sự yêu anh. Tình cờ, chỉ là tình cờ thôi, cả buổi chiều nay anh ngồi đây, tranh thủ hoàn tất hồ sơ công việc bên Pháp, không ngờ đến lúc anh định ra về, quay sang lại nhìn thấy hai chị em bước vào. Minh quyết định ngồi lại, định sẽ tạo bất ngờ cho Gia Hân, không ngờ người nhận được sự bất ngờ không phải cô, mà lại là anh. À, không phải, nên gọi là “đả kích” thì đúng hơn. Minh bí mật bước ra khỏi cửa quán café, bỏ lại đằng sau lời giải thích của Gia Hân.

- Em…có thể em chưa yêu Minh bằng anh ấy yêu em, nhưng…cảm giác bên Minh đang lớn lên từng ngày trong em. Không phải là thương hại đâu, chỉ là…câu trả lời của em xuất phát từ ý nghĩ đấy, nhưng sau đấy em tự nhủ em sẽ cố gắng yêu anh ấy, và sự cố gắng ấy không khó như em nghĩ. Chỉ là…em chưa kịp nói với anh ấy rằng em yêu Minh thôi. Giáng sinh sắp đến rồi, em đang định rủ chị đi mua quà cho Minh, nghĩ xem tặng quà gì, đi lòng vòng một hồi, tình cờ gặp cậu ấy, em…quên mất.

- Thi thoảng xúc động thì còn được, nhưng cứ cái kiểu “nồng nhiệt” của em, nhỡ hôm nay mà đi với Minh thì làm thế nào. Còn không mau mau đi chọn quà đi, đứng dậy nhanh nhanh!

Tối hôm đó, Gia Hân hạnh phúc, ngồi ngắm nghía món quà cô vừa mua chiều nay. Một chiếc khăn quàng cổ tối màu, đường đan rất khéo, rất đẹp, quàng vào rất ấm, rất nam tính. Gia Hân vân vê chiếc khăn và nghĩ về Minh, hoàn toàn không biết rằng cũng lúc đó, Minh đang ngồi một mình trong bóng tối, gặm nhấm nỗi cô đơn, hụt hẫng khi nhớ lại những lời cô nói.

“Em yêu anh chứ?”

Nhạc chuông One love của Arashi vang lên, Gia Hân chộp ngay lấy điện thoại, háo hức mở ra. Chưa đọc tin nhắn mà Gia Hân đã cười toe toét rồi. Đã nói mà, Minh càng ngày càng có sức ảnh hưởng tới cô.

“Chờ em thêm một thời gian nữa được chứ, em hứa em sẽ nói với anh mà.” – Tin nhắn nhanh chóng được gửi lại. “Một tuần nữa thôi, một tuần nữa thôi” – Gia Hân thầm nói, cười tủm tỉm tưởng tượng đến đêm giáng sinh.

Tin nhắn đáp lại rất nhanh, Minh mở máy ra. Anh cười nhạt, quả không ngoài dự kiến. Cô hoàn toàn không yêu anh, chỉ là Gia Hân không muốn anh tiếp tục bị tổn thương thôi, thì ra chỉ là thương hại. Chìm trong bóng đêm, giữa căn phòng rộng thênh thang, không ai nhìn thấy đôi mắt anh long lanh nước. “Em ngốc à, anh đã yêu em 10 năm, chờ em 10 năm cơ đấy!”.

Sáng sớm hôm sau, Minh đặt chuyến bay trở về Pháp mà không hề cho Gia Hân biết. Trước khi máy bay cất cánh nửa tiếng, Minh mới gọi điện chào bố mẹ ở quê và chào cả bố mẹ Gia Hân nữa. Anh không cho cô cơ hội giải thích, anh muốn cho cô thời gian như cô yêu cầu. Anh cần tình yêu của Gia Hân, không phải sự thương hại.

Sự bỏ đi đột ngột của Minh khiến Gia Hân shock, không tin vào tai mình khi nghe mẹ cô nhắc đến cú điện thoại sáng sớm của anh. 14 tiếng chờ đợi là khoảng thời gian lâu nhất, sốt ruột nhất trong cuộc đời cô. Hai người không hề cãi nhau, sự ra đi bất ngờ này hoàn toàn nằm ngoài kế hoạch của anh cơ mà. Gia Hân gọi điện mãi cho Minh không được, mãi đến 24 giờ sau – tròn một ngày ngồi trên đống lửa, Gia Hân mới thở phào nhẹ nhõm khi nhận được một bức email từ Minh. Nhưng chưa kịp vui mừng thì nước mắt Gia Hân đã lại chảy xuống không ngừng được.

Anh yêu em! Ba chữ này anh chỉ giấu em thôi, chứ chưa bao giờ giấu người khác. Gia Hân, cái anh cần là tình yêu của em, không phải sự thương hại. Nếu anh biết em ở bên anh chỉ vì thương anh, anh cũng không thấy thoải mái. Anh TỨC. Thật ra bây giờ anh đang rất sợ, anh đã phải mất rất nhiều thời gian chỉ để nghĩ xem có nên mở điện thoại ra không, đang băn khoăn tự hỏi không biết em có vì không thấy anh mà khóc òa lên không? Lúc mở điện thoại, nhận được 37 cuộc điện thoại nhỡ, đều là của em, anh vui đến mức nhẩy cẫng cả lên, nhưng rồi lại nghĩ ra: em vẫn là em gái anh, sự quan tâm của em, từ trước giờ vẫn như thế. Anh đang bối rối, đừng làm phiền anh nhé! Đừng gọi điện, đừng làm gì anh cả. Cho anh thời gian, cũng là cho em thời gian suy nghĩ. Anh không muốn tình yêu này là gánh nặng với em. Cho dù anh có yêu đơn phương cũng không sao, còn hơn là ép em phải tiếp tục mối quan hệ với anh.

Đừng gọi cho anh nhé! Anh xin em đấy. Anh không bao giờ muốn cúp điện thoại của em, vì thế, đừng gọi. Món quà tuyệt vời nhất của anh là câu trả lời của em, nhưng nếu ngay bây giờ, em nói 3 chữ ấy, anh sẽ chẳng tin đâu. Em là cô gái tốt bụng nhất mà anh từng biết, chẳng muốn làm đau ai bao giờ, nên nếu em nói ngay, anh sẽ nghĩ chỉ là em đang an ủi anh thôi. Hứa với anh, suy nghĩ thật kỹ, thật thật kỹ, để nói xong rồi không bao giờ phải hối hận nữa, thì hãy nói với anh nhé, được không em? ...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương quay về
» Yêu thương mong manh
» Yêu thương đi lạc
» Yêu em tự khi nào...
» Yêu anh từ Paris đến New York...
1234...383940»