watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Sao vậy?

Đôi mắt cô gái long lanh ngấn lệ, khuôn mặt hoảng hốt túm lấy áo Huyên lay lay, và chỉ lên phía trên tòa nhà, cô van nài bọn nó với giọng yếu ớt:

- Xin hãy cứu lấy em trai tôi, làm ơn...

Nhìn theo hướng chỉ của cô gái, bọn nó thấy một đứa bé khoảng hai tuổi đang bò trên mép ngoài bờ tường của một tòa nhà cao tầng, cách đó không xa là một cái cửa sổ đang được mở toang, chắc chắn đứa bé đã bò ra ngoài bằng cửa sổ đó. Không một giây phút chần chừ, Huyên ra lệnh cho cả nhóm:

- Tao và Thiên lên trên đó, còn Zen, Vũ, Vân bọn mày ở dưới quan sát và tìm những vật gì có thể đỡ được trong trường hợp...

Nói rồi cả bọn bắt tay vào công việc. Huyên, Thiên và cô gái đó chạy ngay lên phòng. Cửa khóa bên trong, tiếng nhạc được bật ầm ĩ.

- Chắc chắn chị giúp việc ngủ quên trong đó rồi, có gõ cửa cũng không nghe thấy đâu. - Cô gái lo lắng quệt nước mắt.

- Vậy thì chúng ta sẽ phá cửa. Thiên, giúp tao!

"Rầm!", cánh cửa bật tung, bọn nó bước vào trong, đúng như lời cô gái nói, chị giúp việc đang say sưa ngủ gật trên ghế sô pha. Trong khi cô bạn lay người giúp việc dậy thì Huyên đã men theo gờ tường và tiến đến chỗ đứa bé. Từ bên dưới nhìn lên, không giây nào là Zen rời mắt khỏi đứa bé ấy, đứa trẻ mới chỉ hai tuổi không biết gì vẫn cứ ngây thơ cười và tiếp tục bò, trái tim nó không ngừng đánh trống trong lồng ngực, chỉ một sơ sẩy thôi... Những người dân tập trung ngày càng đông phía dưới, những người sống xung quanh có, những người đi đường cũng có và cả phóng viên truyền hình. Mọi người đều nín thở và lo lắng quan sát những diễn biến đang xảy ra phía trên, nơi đứa bé đang bò và một người thanh niên đang tiến sát phía sau. Huyên thận trọng bước từng bước thật nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động khiến đứa bé giật mình. Chỉ còn cách một bước chân nữa là túm được đứa nhỏ. Ôi không...

Đứa bé đột nhiên dừng lại và nhìn xuống dưới, nó thấy mẹ nó và rất đông người đang ngước nhìn lên, một nụ cười rạng rỡ hé nở trên đôi môi bé nhỏ, xinh xinh. "Mẹ, mẹ..." - đứa bé gọi mẹ và chồm người ra phía trước. Trong tích tắc, không kịp suy nghĩ nhiều, Huyên vội lao người theo đứa bé và ôm lấy nó, để đứa bé nằm phía trên người cậu. Cậu đang rơi, Huyên nghe thấy những tiếng la hét thất thanh phía dưới và cả những tiếng khóc xé lòng. Tiếng gió lướt qua vùn vụt bên tai, cậu có thể cảm nhận được mình đang rơi với tốc độ chóng mặt. Dường như khi cận kề cái chết cái khát khao sinh tồn trong con người mỗi người lại trỗi dậy một cách mạnh mẽ. Huyên không muốn chết, cậu còn chưa báo đáp công ơn của bố mẹ, cậu còn chưa làm tròn trách nhiệm của một người con, một người bạn, cậu còn có rất nhiều điều muốn nói... Trước mắt Huyên đột nhiên hiện lên hình ảnh của những người thân yêu nhất, bố, mẹ những đứa bạn thân. Và Zen nữa... “Zen, tớ xin lỗi...” - Huyên nhắm chặt mắt lại...
***
- Huyên, Huyên ơi, tỉnh lại đi!

Tiếng ai khóc mà đau đớn đến thế, sao giống tiếng Zen vậy nhỉ? Huyên khẽ mở mắt, ánh sáng chói lóa chiếu vào mặt khiến cậu thực sự khó khăn mới mở mắt ra được, trước mặt Huyên là bốn cặp mắt của bốn đứa bạn thân, và sau đó là của những người xung quanh. Huyên thấy đau đau nơi sống lưng, cậu ngồi dậy và phát hiện ra mình đang ngồi trên đống thùng các tông bẹp dúm có lót những miếng xốp bên dưới. Thì ra mình chưa chết. Cậu mừng rỡ âm chầm lấy những đứa bạn trong những tiếng vỗ tay tán thưởng của mọi người và nụ cười rạng rỡ của người mẹ và người chị đang bế đứa nhỏ bình an đang khóc òa vì sợ hãi trên tay. Sau đó xe cứu thương đến đưa Huyên và đứa bé đi kiểm tra tổng thể. Còn bọn nó đã có thêm một kỉ niệm khắc sâu vào tiềm thức mãi mãi. Giây phút Huyên ngã xuống, sao trái tim nó lại đau nhói đến lạ lùng...
Buổi tối, truyền hình đưa tin về vụ việc xảy ra ban chiều, nó bị mẹ và anh xạc cho một trận nên thân vì cái tội khiến mọi người phải lo lắng. Bọn bạn cũng chẳng kém hơn nó là bao. Sau vụ đấy cả đám bị các bậc phụ huynh cấm cửa mất hai tuần nhưng nhờ có gia đình của người phụ nữ có đứa con được bọn nó cứu đến nhà bày tỏ lòng biết ơn nên bọn nó được xem xét lại chỉ bị cấm cửa một tuần, ơn trời!
Cả trường học xôn xao về hành động cứu người của nhóm Light. Mọi người rất khâm phục và đã bàn bạc thống nhất với nhau sẽ ủng hộ nhóm. Và nhóm bọn nó đã có thêm vài trăm thành viên như vậy đấy, hàng ngày số lượng thành viên lại tăng vọt một cách đáng kể. Quả là một điều kì diệu hết sức tưởng tượng! Nhưng không có điều gì là tuyệt đối cả, ngay cả phép màu cũng vậy.

- Cứ đà này chúng ta sẽ thắng Ghost thôi! - Thiên lên tiếng hả hê vì những thành quả bọn nó đạt được trong những ngày qua. Nhưng chưa kịp hân hoan hơn nữa thì câu nói tiếp theo của Vân đã khiến nó ỉu xìu như bánh đa nhúng nước:

- Đừng vội mừng, mày quên là những đứa gia nhập vào Ghost còn đông hơn cả thành phần không tham gia hả? Những đứa theo Ghost đều là học sinh cá biệt cả, đời nào bọn nó lại theo chúng ta.

- Mày nói đúng! - Cả lũ gật gù suy tư, những vướng bận mấy ngày qua đã tan biến bỗng chốc lại quay lại như một tảng đá vô hình đè nặng trong lòng mỗi đứa.

Ngày thứ bảy...

- Ngày cuối rồi mà cũng vẫn chỉ dừng lại ở con số 980 thành viên, còn hơn 50 người nữa biết đào đâu ra bây giờ? Tao lo lắm bọn mày ạ, không lẽ công sức bao ngày nay của chúng ta đổ sông đổ bể?

- Bình tĩnh đi Zen, nóng giận lúc này là hỏng việc. Nhất định chúng ta sẽ thắng. - Huyên động viên Zen nhưng thực chất trong lòng cậu cũng đang lo lắng, nhưng cậu biết nếu để lộ điều đó ra ngoài thì mọi người sẽ mất tinh thần. Zen nhìn sâu vào mắt Huyên, không hiểu sao nó có một cảm giác rất đáng tin cậy, nó tin Huyên, tin những đứa bạn, và tin vào chính bản thân mình rằng chúng nó sẽ thắng.

4 giờ chiều, kết quả được thông báo: Light: 992 người. Ghost: 1053 người. Thất vọng là từ có thể diễn tả đúng tâm trạng của bọn nó lúc này. Một giọt nước mắt khẽ lăn trên má nó, ướt đẫm bờ mi. Nó cảm nhận được hơi ấm từ những cánh tay của những người bạn đang ôm lấy bờ vai nó, vẫn biết là không được khóc nhưng sao không thể ngăn cho lệ ngường rơi.

- Khoan đã!

Một âm thanh nhỏ nhẹ, dứt khoát vang lên nhưng cũng đủ gây nên sự chú ý của hàng nghìn học sinh đang có mặt tại đó. Một dáng hình nhỏ nhắn với khuôn mặt xinh xắn bước ra từ đám đông. Đó là một cô gái mặc đồng phục màu đen, người của Ghost, mọi người thử đoán xem đó là ai? Vâng, chính là Mai Phương, người đã phản bội lại lòng tin của bọn nó. Sao cô bé lại có mặt ở đây? Người đi bên cạnh cô bé chẳng phải là cô gái có đứa em được bọn nó cứu đây sao? Và những người đi sau họ đồng phục cũng đều m
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Nút Pause trong tình yêu
» Một cuộc gọi nhầm số
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì cuối
» Hãy để tất cả theo gió bay đi - Kì 4
1234...313233»