watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Chưa sống nếu chưa yêu ở Rome

11h30.

- Anh à, mở cửa mở cửa…

Hải Nam ngái ngủ nặng nề kéo cánh cửa gỗ bóng loáng dưới ánh đèn đêm, mở tròn mắt hỏi Hạ Vy:

- Gì thế, mà sao…Trời ơi, đêm thế này em còn lang thang ở đây?
- Có người gửi cho anh món quà này.

Cô chớp chớp đôi mắt vui sướng hí hửng đưa cho anh món quà gói kĩ với cái nơ hồng hồng xinh xinh.

- Dành cho ai vậy?
- Cho anh.
- Của ai gửi vậy?
- Của em.
...

- Thôi em về, trước 12h, như lời hứa nhé!
- Từ từ, chờ anh mặc lại cái áo, anh đưa về…

Món quà mà cả buổi chiều lang thang qua các góc phố Hạ Vy mới chọn được. Cắm headphone, leo lên chú ngựa sắt rồi vừa nhún nhảy lắc lư cái đầu theo điệu nhạc, vừa chú ý để phanh kít lại trước bất cứ món đồ trong tủ kính mà cô thấy ổn. Cuối cùng, cô lao vào và chọn cái đồng hồ cát ấy. Lúc cô ôm nó ra quầy tính tiền, cái iPhone đang gào lên: "Tu dirás que estoy loco, loco, loco, loco, pensarás que estoy loco, loco de atar, y es verdad que estoy loco, loco, loco loco, loco por poderte besar" (Bạn nghĩ rằng tôi điên, tôi mất trí… Đúng, đúng là tôi điên thật đấy, tôi mất trí thật đấy. Nghĩ về bạn làm tôi như thế đấy!).Bài hát làm Hạ Vy tự hỏi xem mình có “điên” thật không nữa. Tính cách không ổn định, ngỗ ngược, mái tóc tém, làm bất cứ điều gì mình thích và thỉnh thoảng giấu mình vào góc công viên khóc một lúc như mưa như gió… Cô yêu những ngoại lệ!

Và Hải Nam cũng không phải là điều gì khác, anh là ngoại lệ của cô. Ở thành phố xinh đẹp này kiếm được một người có cùng dòng máu Việt thật khó. Và cô đã “kiếm” được anh trên một metro. Lần ấy, cô lên tàu sang Pháp chơi. Cô ngồi đối diện anh, anh đeo ba lô trước ngực, khẽ nhẩm hát theo headphone, đầu lắc lư theo điệu nhạc. Thật bất lịch sự, cô nhìn anh chằm chằm, trong đầu miên man suy nghĩ thắc mắc xem anh là người Trung hay Hàn Quốc… Mũi cao, mái tóc gợn sóng, cặp kính dày cộm… Cô sực tỉnh khi nhận thấy ánh mắt ngạc nhiên của anh chàng mà cô đã kết luận là người Trung Quốc kia. Không hiểu sao cô không thể quay đi tránh mà nhìn vẫn thẳng vào ánh mắt anh trong khi tim bỗng tăng nhịp đập một cách rộn rã, máu chảy rần rật trong huyết quản vì sợ, nỗi sợ chẳng hiểu từ ngóc ngách nào lan đến khiến cô cắn chặt răng… Bến cuối, cô líu díu bước xuống, dằn vặt mình về việc làm ngu ngốc vừa rồi. Có những khoảnh khắc ta chẳng thể hiểu nổi và càng không thể lý giải.

Vài giờ sau Hạ Vy điếng người nhận ra ví tiền của mình đã không cánh mà bay. Không tiền, không điện thoại, không người quen, cô lặng lẽ ngồi xuống cho nước mắt chảy ào ào ra như suối, cứ khóc đã nhé, tìm cách sau, được không? Cảm giác như cách đây 18 năm, cô bị mẹ bỏ rơi tại một ga tàu hỏa. Chỉ khác là cô không gào khóc nữa, chỉ im lặng, nấc lên những tiếng nhỏ…

- Cho anh giúp em được không, cô bé soi gương bằng mắt kính? - Anh chàng mà cô ngỡ là người Trung Quốc ngồi xuống trước mặt cô.
- Ơ… Anh biết nói tiếng Việt à? - Cô gạt nước mắt, ngạc nhiên hỏi.
- Anh là người Việt... biết nói tiếng Việt mà! - Hải Nam nháy mắt rồi đứng lên đi đâu đó một lúc, bỏ cô ngồi lại một mình. Nước mắt cô càng tuôn ra vì không thể hiểu được mọi chuyện vừa xảy ra.

"Người như bình minh rực sáng giữa bóng đêm vô tận

Những ngày ta lang thang trong cơn mê

Thoáng đâu đây một chút hương em hay hình bóng em

Dìu dắt ta miên man trong miền kí ức khi ta bên nhau

Và sẽ mãi trong tim hình bóng không phôi pha dù tháng năm trôi…"

Giai điệu Kết thúc (To kill a love) của White noize bất chợt vang lên bằng một giọng nam đầy nội lực với tiếng đàn ghi ta cuốn hút. Cô điếng người nhận ra anh đang ôm đàn ghita hát say mê với chiếc mũ đặt trước mặt. Vòng tròn quanh anh mỗi lúc một dày hơn đến nỗi cô phải gạt nước mắt và tiến lại. Len lỏi giữa bao nhiêu cái đầu vàng chóe, những thân hình to lớn, cô mới nhìn được anh. Bài hát rock ngọt ngào cô vẫn nghe giờ đầy đam mê và say đắm qua giọng hát, cái nhìn của anh, đôi tay của anh, đôi. Cô chỉ còn biết đứng lặng im khi chiếc mũ của anh dần đầy ắp những đồng xu.

Màn biểu diễn kết thúc, đám đông biến mất. Anh tiến lại gần cô:

- 20 EUR cho em quay lại Roma nhé, cô bé! 1 EUR cho việc làm từ thiện.
- Em…
- Em cũng thấy anh đã kiếm chúng thế nào rồi mà, đừng từ chối, giờ thì lau nước mắt và đi nào, tiến lên!

..

Anh học một trường kiến trúc cách chỗ cô nửa tiếng đi tàu điện ngầm. Quen với cô, anh quen luôn với việc phải lang thang khi tuyết rơi lạnh buốt, quen với việc 6h sáng cô lôi anh ra khỏi chăn ấm để đi chụp ảnh với loài hoa tím ngắt như những bông bằng lăng mà chẳng ai biết tên. Quen với cô, anh quen với những lần cô bất chợt khóc trước những ga tàu điện ngầm vì quá khứ chợt nhen nhóm thiêu lửa trong tim…

- Em điên, anh nhỉ!

Cầm cốc cappuccino anh pha cho, cô lên tiếng.

- Đó là tất cả những gì về em sao?
- Không, đó là điều cơ bản nhất!
- Cuộc sống là một bức tranh ghép đầy màu sắc. Cách em sống, cách em nghĩ, sở thích, đam mê của em là một mảnh ghép của bức tranh ấy. Có “sự điên rồ” của em, cuộc sống trở nên náo nhiệt và thú vị hơn cho cả em, cho cả những người xung quanh.

- Có những mảnh ghép không hoàn hảo, xù xì và xấu xí đáng ghét.

Cô dằn mạnh cốc café xuống bàn làm nước bắn ra tung tóe. Anh im lặng rồi như hiểu ra, chỉ lẳng lặng lấy khăn lau những giọt nước trên tay cô và nói:

- Học cách tha thứ, được không em?

Hạ Vy không trả lời, khẽ giằng lấy khăn và lau sạch bàn. Có những lỗi lầm không nên được tha thứ.

Cô yêu anh. Đấy là sự thật mà cô không muốn che giấu nhưng thực sự không thể bộc lộ ra ngoài. Cô không định nghĩa được tình cảm mà anh đang dành cho cô: em gái, bạn thân hay là anh cũng yêu cô rồi cũng như cô im lặng không nói? Chỉ biết thỉnh thoảng anh cùng cô lang thang khám những ngóc ngách nhỏ, ngắm những ô cửa cao chót vót của những tòa nhà cổ kính. Rồi đôi lúc chỉ có hai đứa, khi cô thao thao bất tuyệt, không cần ngoảnh lại, cô cũng biết anh đang lặng lẽ nhìn cô… Cô mạnh mẽ thật đấy nhưng chưa đủ can đảm để nói lên ba-từ-thiêng-liêng ấy, vì cô là một đứa con gái, một đứa con gái cần được yêu thương, che chở… Cô chỉ làm được duy nhất một việc đó là thỉnh thoảng nhét vào tay anh một món đồ handmade hoặc là những thứ xinh xinh cô thấy trên phố…

***

Vy à, mẹ ruột của con có đi tìm con đấy. Hôm qua bà ấy có đến đây, biết con đi du học, bà ấy vui lắm.

-Chúng ta chuyển chủ đề mẹ nhé!
- Con nghe này, bà ấy có lỗi thế nào vẫn là người sinh ra con, mẹ chỉ đưa con về, nuôi con từ năm 12 tuổi.
- Con yêu mẹ, chỉ mẹ thôi!
- Đừng khóc con, mẹ biết con đang khóc. Hãy mở lòng ra con, đón nhận những người quay lại, chứ đừng để họ gạt nước mắt quay đi.
- Con đã gào khóc cả đêm ở ga tàu, con đã buồn và thất vọng bao nhiêu… Mẹ yêu, con đi học đây, con có tiết học du lịch!
- Vy, Vy…

Cô đã vượt qua quá khứ bằng cách ấy, cứng rắn và đầy cương quyết là tất cả những gì cô nghĩ ra được và làm được cho đến giờ phút này.

Tối. Hạ Vy check mail, một của Hải Nam, một của mẹ.

“Mẹ anh ngày kia sang thăm anh, mang nhiều quà Việt nam lắm, em nhớ sang nhé!”.

“Người đàn bà ấy đã đến khóc lóc nhận lỗi với mẹ. Sau khi bố ruột con mất, công ty phá sản, bà ấy đã bán sạch nhà cửa, ôm tiền chạy trốn vì không đủ khả năng trả nợ. Lo sợ không thể bảo vệ cho con nên đành để con ở lại với hi vọng sẽ có ai đó như mẹ. Giờ mẹ con đã có một gia đình, hai đứa con. Bà ấy hối hận lắm, con tha thứ cho bà ấy, được không con?Mẹ đã cho bà ấy bức ảnh của con. Mẹ thấy được sự hạnh phúc trong mắt bà ấy khi thấy con lớn khôn. Mẹ gửi cho con bức ảnh của mẹ ruột con nhé…”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Tháng năm không ở lại
» Một người vừa đủ để yêu
» Chạm tay vào yêu thương
» Em giấu cô đơn ở đâu?
» Dành cho mũi tẹt
1234...262728»