watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Hạ Vy sign out ra khỏi mail ngay lập tức. Cô chui sâu vào chăn, úp mặt vào gối khóc nức nở. Cảm giác mất mát y hệt như lần mất đồ ở Paris.

Không thể nào ngủ được, không thể chiến thắng nổi bản thân, Hạ Vy khẽ dậy mở bức ảnh mẹ gửi. Người đàn bà nhân hậu hiện ra, đầy trang sức duy chỉ có đôi mắt khẽ buồn là không giấu được. Chỉ thoáng qua, cô cũng nhận thấy đôi mắt mình giống y hệt người trong ảnh. Cô lao lên giường và khóc như đứa trẻ…

Hạ Vy bước vào nhà trong sự hồ hởi của Hải Nam. Anh khoe nhiều lắm về những món quà mẹ mang sang. Cô bước vào căn bếp đang ngập mùi nem rán thơm phức, cười một cái thật tươi:

- Dạ, cháu chào bác ạ!

Người đàn bà quay lại, cô điếng người, cả thế giới như chao đảo… Người đang đứng trước mặt cô chính là người trong ảnh!

Cô lao ra đường mặc cho bà ta gào khóc van xin cô lắng nghe. Thế giới thêm một lần nữa sụp đổ, tan nát dưới những bánh tàu nghiến xình xịch vào đường ray, nghiến xình xịch vào đầu, vào trái tim cô. Tại sao lại là bà ấy, tại sao lại là Hải Nam, tại sao... lại là cô?

Tha thứ không cần phải học

Hạ Vy chuyển chỗ ở, không đi lại những con đường cũ, đến lớp cũng cẩn thận hơn. Cô sợ gặp lại Hải nam cô sẽ không biết phải làm sao, càng không muốn liên lạc gì với người ấy nữa. Cô mail cho mẹ, xin cho cô một tháng yên ổn, không internet, không liên lạc… Cô sẽ ổn, sáng đến lớp học, chiều lên thư viện rồi về nhà mới vùi đầu vào tài liệu PR, ngành cô yêu thích và đam mê… Thỉnh thoảng, cô nhận ra mình đang dựng xe trước cổng nhà anh rồi lại vội vã đội lại mũ và rời xa con đường đó. Thỉnh thoảng cô thấy mình đang mua một món quà nhỏ nhỏ hay hì hục cắt một tấm bưu thiếp cho anh… Tình yêu mà, không thể nói hết là hết. Một cái urgo chỉ làm cho trái tim thêm gồ ghề, yêu một người khác ngay là không thể, chỉ có thời gian mới là liều thuốc chữa lành cả những căn bệnh quái ác nhất trong tim. Cô hiện thời không tin vào điều đó, nhưng biết đâu đấy, tương lai cô lại quên anh…

Kết thúc một tháng, cô check mail. 31 cái của mẹ, 25 của bạn bè và chẳng có cái nào của Hải Nam. Những dòng hỏi thăm sức khỏe, học hành, tình hình rồi cũng qua. “Vy con! Mẹ con mới sang nhà và nhờ con giúp đỡ. Không chỉ con biến mất, Hải nam cũng vậy. Nó đổi nhà, cắt liên lạc với mọi người và biến mất.”

Biến mất? Cô mặc vội vã quần áo, leo lên xe và tìm kiếm. Điên rồ thật, nhưng cảm giác mất mát hiện lên trong trái tim cô, chảy ào ào qua đầu như cơn lũ quét. Cô lo sợ, không biết anh sống ra sao, anh đang làm gì, ở đâu. Một tháng qua, cô một mình nhưng không hề cảm thấy nó. Chỉ bây giờ, khi anh trở thành những hạt cát khẽ trôi qua kẽ tay, cô mới giật mình, vội vã khép chặt tay lại. Cô lang thang 2 ngày ở các bến tàu xe, chờ anh cả buổi ở cổng trường. Cô biết anh trốn! Cũng như cô, có một lần nhác thấy (hoặc tự huyễn hoặc mình) là cô thấy anh đi kiếm cô ở sân trường, cô cũng đã đi sân sau… Bỗng thấy nhen lên cảm giác nhức nhối như chính mình đã phản bội mình.

Cô không thể tìm được anh nếu như anh đã muốn như thế. Tại sao anh phải làm thế? Nếu như có ai phải thất vọng về mẹ thì phải là cô chứ. Anh đã thất vọng đến thế à? Phải chăng anh buồn vì cách cư xử của người đàn bà ấy với cô? Cô ngồi lặng thinh giữa sân trường anh… Cảm giác thất bại tràn ngập! Rồi bỗng có một thứ gì đó chạy dọc qua, cô điện về nhà, xin số máy của mẹ Hải Nam…

***

Cô lục tung tủ quần áo của mình lên, cuối cùng cũng tìm được một bộ đồ ăn ý. Jean rách, áo khoác nâu hầm hố với cái mũ lưỡi trai đầy nghịch ngợm. Một con nhỏ ngổ ngáo hiện ra nhìn cô chằm chằm trong gương, trong đôi mắt nó có hình ảnh của Hải nam, người nó yêu và quyết không thể để anh đi, chỉ vì sự cứng đầu của nó. Giờ nó mới hiểu rằng khi không thể làm gì đó thì người ta đã đủ đau khổ lắm rồi, đừng bao giờ xoáy vào đó để làm tổn thương họ và lấy lý do cho sự ương ngạnh của mình.

Đêm nhạc sinh viên quốc tế đầy ánh đèn nhấp nháy, sự nhộn nhịp trong trật tự của sinh viên. Cô đứng sau cánh gà, chỉ lẩm nhẩm một câu duy nhất như thần chú, chả phải mẹ bảo mình cứ nhắc đi nhắc lại điều gì thì điều đó sẽ thành hiện thực ư? “Anh ở đây anh nhé, anh ở đây anh nhé…”

Cô ngồi thu chân lại, tự dưng thấy lạnh buốt vì lo lắng, cảm giác như bước vào phòng thi đại học, run rẩy và lo sợ. Liệu cô có làm được không? Cuối cùng MC cũng nói gì đó như tên Hạ Vy, cô bước ra trong sự cổ vũ nhiệt tình và những giai điệu đầu tiên của bài hát vang lên. Cô đứng sững trên sân khấu trong vài giây để tìm anh ở phía dưới. Nhưng không thể. Tiếng xì xào bắt đầu vang lên, những ánh mắt thắc mắc, ban nhạc im bặt. Cô cầm mic:

“Em biết anh đang ở đây, anh đang nhìn em, nhìn con bé ngốc nghếch của anh trong bộ đồ hầm hố này. Anh không phải làm thế mà, không phải biến mất như thế mà. Em biết mình biến mất là sai rồi. Đôi khi, chỉ một lần mở lòng ra là trái tim lại tràn ngập yêu thương. Anh đã hát cho em bài hát này, giờ em hát cho riêng anh, không phải để từ giã mà để giữ chặt anh lại, mãi mãi. Em yêu anh. Và em đang giữ một lý do để có thể nói rằng Ti amo…”

Cô gào lên “Ti amo” và ra hiệu cho ban nhạc bắt đầu lại từ đầu:

"Người như bình minh rực sáng giữa bóng đêm vô tận

Những ngày ta lang thang trong cơn mê

Giờ lối ta đi sao lạnh lẽo vắng anh trên con đường vắng hát ca

Và bỗng giật mình thấy ta bồi hồi một nỗi nhớ mong…"

Hạ Vy hát hết trái tim mình, nhảy theo điệu rock cực chuẩn của ban nhạc. Cô hát không hay, tràng vỗ tay có lẽ cho ban nhạc. Hết bài hát, tóc bết lại vì mồ hôi, chân tay rã rời, cô đứng lặng chờ anh.

Một phút…

Hai phút…

Ba phút…

Từng tích tắc trôi qua nó như cảm nhận được trái tim mình đang đập rộn rã. Sự nhộn nhịp giờ không còn hiện diện, chỉ có những khoảnh khắc im lặng của một người chờ người mình yêu…

Hạ Vy lặng lẽ bước trên con đường dài về nhà, bằng linh cảm, cô biết anh ở đó, ở đêm nhạc. Nhưng anh không yêu cô, anh không muốn gặp cô, thế là hết.

- Em giữ bí mật gì để có thể nói Ti amo?

Cô lặng thinh, giọng anh như sáp nến đổ đầy suy nghĩ của cô, đông cứng hành động của cô, cô chỉ còn biết ngẩng lên, nhìn người con trai đứng trước mặt. Anh gầy đi và đen đi nhiều. Cô khóc:

- Vậy mà em nghĩ anh không bao giờ muốn gặp em nữa. Anh à, có phải vì anh buồn vì những gì mẹ đã làm nên anh mới như vậy không?

- …

- Tha thứ là điều dễ nhất mà chúng ta không nghĩ là mình làm được. Chỉ cần mở lòng ra thôi đúng không, vậy thì anh hãy là chính anh đi, là người đã khuyên em học cách tha thứ.

- Đó chỉ là một phần, từ khoảnh khắc hai người gặp nhau, anh đã biết anh sẽ không thể nói với em những gì anh cất giấu bấy lâu nay. Anh biết anh sẽ phải xa em mãi mãi…Anh sợ không thể làm được điều đó, dù có cố thế nào đi nữa…Anh…anh phải đi đây!

Hải Nam quay lưng bước đi. Cô đứng lặng yên, choáng váng, rồi gào lên:

- Anh chỉ là con nuôi thôi!

Cái bóng cao gầy đứng sựng lại.

- Em đã gọi điện cho mẹ anh, mẹ ruột em, vì em thấy lạ rằng anh hơn tuổi em. Điều đó là không thể. Mẹ em đã đi khắp nơi tìm dấu tích của em mà không được. Bà đã thấy anh ở một bến xe, đói rách, ư
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu thương quay về
» Yêu thương mong manh
» Yêu thương đi lạc
» Yêu em tự khi nào...
» Yêu anh từ Paris đến New York...
1234...394041»