Đông lật giở những trang ảnh tiếp theo, miên man suy nghĩ. Thực ra thì, có điều gì của quá khứ là đáng để quên không. Hay nó chưa bao giờ học được cách quên, nên luôn gom góp tất cả kỷ niệm lại, để những lúc chông chênh, có điều gì đó rất đẹp, rất thơ ôm ấp vỗ về… Một tình cảm với cậu bạn ấu thơ len lỏi trong tim cô bé.
Ngoài kia, tiếng chim hót ríu ran, rộn rã cả một góc sân… Một vài giọt mưa tí tách thấm vào bậu cửa sổ, rồi chợt đổ ào xối xả, tưới đẫm khoảna sân nhỏ. Những chú chim vẫn hót lảnh lót, khoảnh sân được tắm mưa, thẫm gạch màu đỏ au. Một cơn mưa mát lành cũng đang làm dịu tâm hồn Đông… Cô bé khoan khoái đưa tay đón lấy những hạt mưa nhỏ… Sau những ngày nắng, cuối cùng cũng có những ngày mưa.
Phong ngồi thừ trên đường, mồ hôi túa ra ướt đẫm trên lưng.
Tình yêu học trò không giống như bất cứ tình yêu nào mà nó đã từng đọc trên báo hay nghe lũ con gái hay kể trong những bộ phim Hàn Quốc. Có chút trẻ con, có chút bồng bột, có chút bất ngờ, vì chính nó, vào những ngày tháng cuối cấp, mới nhận ra tình cảm của bản thân. Hay là như thế này, tình cảm học trò rất nhẹ nhàng, mà cũng rất mãnh liệt, mà nếu nó không thổ lộ, nó sẽ phải ân hận cả đời. Ừm, khi một đứa con trai ngốc nghếch, bỗng nhiên muốn dùng hết sức lực của một thằng con trai mới lớn, để che chở, bảo vệ, để người con gái mà nó thương yêu, sẽ chẳng bao giờ phải rơi nước mắt, hay có khi, nhìn nụ cười của bạn ấy, trái tim nó bỗng như đứng im không đập nữa, và người cứ run lẩy bẩy như đứng trong tủ đá… thì... nó yêu rồi chăng…
Rồi trong cuộc đời sau này, sẽ còn phải trải qua nhiều lớp học, nhiều ngôi trường, nhưng sẽ chẳng có nơi đâu, khoảnh khắc nào, lung linh rạng rỡ, trong trẻo và say mê, vô tư như tình cảm thời áo trắng…
Ừm, nó cảm thấy thế, khi nó nghe thấy tiếng Đông hổn hển trong điện thoại lúc nửa đêm, báo rằng bố lại lên cơn đau tim, đang ở trong bệnh viện của mẹ nó. Vậy là thằng bé còn chẳng thèm xem lại đầu tóc quần áo, cứ thế phi đến bệnh viện, chỉ để nhìn thấy khuôn mặt của Đông, để an tâm là cô bạn đủ sức để đón nhận tất cả mọi thứ, và nó mãi là siêu nhân kẹo C của cô bạn. Hai đứa cứ ngồi đấy, nhìn trân trân vào cửa phòng phẫu thuật đang đóng im ỉm nặng nề, cho đến tận khi, bác sỹ thông báo tình hình bố Đông đã tạm ổn, hai đứa mới dám chợp mắt. Đông ngủ thiếp đi trên vai Phong…
Chúng nó cứ ngủ gục đi như vậy, cho đến khi những tiếng bệnh nhân, bác sỹ bắt đầu ồn ào lên, mới dụi mắt thức giấc.
- Mấy giờ rồi, tớ phải đi thi - Phong tá hỏa lên, lay Đông dậy.
- Gì cơ? Bây giờ là… 8h - Đông vẫn còn ngái ngủ, nhìn chiếc đồng hồ đeo tay.
Chưa kịp để Đông nói hết câu, Phong đã lao đi, như một cơn gió…..
Đến thi muộn, làm bài không tốt, và bỏ lỡ cơ hội được vào đội tuyển quốc gia, với những thằng con trai khác muốn thể hiện mình, là một thất bại thảm hại, sai lầm khó tha thứ. Với nó, có những thứ quan trọng hơn cơ hội của bản thân, như là… là... bè bạn (dù sao thì nó nghĩ chưa đến lúc để thổ lộ đâu, và cũng nên giải thích rõ ràng cho Vũ nữa). Nghĩ vậy, Phong tự cười vui một mình.
Lúc đầu, nó muốn vào miền Nam chỉ để thi đại học, chỉ đơn giản vì không muốn cuộc đời nó là một chuỗi an nhàn đã được lập trình sẵn bởi bố. Nó không hiểu sao, bố là giám đốc thì nó phải thi kinh tế. Nó không hiểu sao, phải học kinh tế, nào là ngân hàng, nào là quản trị, thì mới có một tương lai tốt đẹp. Nó chẳng muốn, nó muốn làm kỹ sư, chế tạo máy móc. Con người cứ phát sốt lên nếu thiếu tiền thì phải, rồi đến lúc có đề huề tiền, lại ngồi lo những ước mơ của những kẻ thiếu tiền. Ơ, thế hóa ra cuộc sống nó cứ đảo điên thế đấy. Nhưng, nó có điên đâu, nó hoàn toàn bình thường mà, nên là, nó sẽ sống một cách đơn giản: sống cuộc đời vui, làm điều mong muốn, và hưởng những thành quả nho nhỏ.
Nó nhớ lại những lần bố Đông phải vào viện, nhìn khuôn mặt thất thần của cô bạn, nó cố gắng động viên an ủi, nhưng không bao giờ có thể tưởng tượng được nếu bản thân rơi vào hoàn cảnh đó, nó sẽ đối mặt ra sao, có đủ dũng cảm để làm điểm tựa cho gia đình không. Thường thì, chúng ta vẫn cứ động viên nhau, nhưng chúng ta hiểu rằng, dù người gặp chuyện, có kể mọi điều với chúng ta, bằng giọng điệu chân thành và tự nhiên nhất, thì vẫn có những điều, chỉ có trải nghiệm mới đủ để thẩm thấu và thấu hiểu.
Nó chỉ tưởng tượng và nghĩ linh tinh vậy thôi, chứ không ngờ điều đó lại biến thành sự thật .
Bố Phong bị phát hiện mắc ung thư phổi, giai đoạn đầu. Mẹ muốn chuyển bố vào Nam, vì trong đó mẹ quen một bác sỹ rất giỏi điều trị về phổi.
Tin bệnh của bố là một đòn giáng mạnh vào gia đình nó. Bố là trụ cột của cả nhà. Phong là con một - và nó đang chuẩn bị bước vào kỳ thi quan trọng nhất đời học sinh.
Nó hầu như không dám chia sẻ với ai. Nó nín thinh. Những điều này, chỉ mình Đông biết, và cô bé cũng đủ tinh tế để hiểu Phong cần thời gian, để làm quen và đối mặt. Ít nhất, đến giờ, Phong vẫn còn trốn tránh nhiều lắm. Đông hiểu, và cả Phong cũng hiểu điều đó.
Hay là vì thế, Đông muốn vào miền Nam, để giúp đỡ nó, như nó đã từng làm với Đông? - Phong giật mình tự hỏi.
Nó thở dài. Chắc là vậy rồi, vì Đông thương hại mình. Đông nghĩ là mình thật yếu đuối, không thể chống chọi mọi thứ một mình.
Phong ngước mắt lên trời. Trời mùa hè thường rất xanh và chói nắng, không có chút gợn mây u ám của đông, không dịu nhẹ và êm đềm trôi như trời thu, cũng không nồng nhiệt và bừng sáng như xuân. Trời rất xanh, rất trong, rất cao, khiến nó muốn với tay mà ôm lấy bầu trời quá, chỉ là nắng gắt khiến mắt nó khó có thể nhìn thấy toàn bộ mà thôi…
Những bông hoa phượng đã bắt đầu nở đỏ rực cả một góc trời. Đỏ như trái tim của những đứa học trò cuối cấp, vẫn đang thổn thức những âu lo lưu luyến, tình cảm lẫn lộn và hãy còn bộn bề sách vở, những kỳ thi căng thẳng. Có lúc nào không, vì những mơ ước riêng của bản thân, mà theo nó là ích kỷ, mà nó sẽ bỏ quên bè bạn, hay tình cảm với một ai đó, bỏ quên những điều mà nó không bao giờ muốn mất. Có lúc nào không, giữa gia đình ruột thịt và gia đình thứ hai, nó phải chấp nhận yêu lấy một bên và đặt xuống một bên. Nó nhận ra, sẽ luôn có những sự trao đổi đắt giá trong mỗi quyết định. Và nó cần chọn lựa, không bao giờ tham lam cả hai được, vậy thôi.
Một cánh phượng đỏ chao liệng rơi khẽ xuống chân nó…
Nó giật mình… Thời gian không chờ đợi một ai. Tháng năm mãi mãi không ở lại…
Chiều hôm sau. Tại lớp học vẽ.
- Ơ, chỗ này phải pha màu xanh chứ em, sao lại pha màu đỏ - Hạ huých nhẹ tay vào Thảo.
- À… à, em nhầm chị ạ…- Thảo lúng túng pha lại màu vẽ.
- Có chuyện gì nói cho chị xem nào. Hạ nhanh chóng hiểu ngay vấn đề, cô bé nhí nhảnh mọi khi hôm nay bỗng dưng xao nhãng lạ.
- Chị đã bao giờ nhìn thấy người nào rất hiền, nhưng tự nhiên lại nổi giận đùng đùng không?- Thảo rụt rè ngước mắt hỏi chị Hạ, tay vẫn vân vê hộp màu nước đỏ.
- Có chứ, lúc người đó có chuyện bức xúc hay phẫn nộ, không kiềm chế được - Hạ trả lời nhanh chóng, nó đang nghĩ thằng bạn ngốc như cái cốc lại vừa trót mắng mỏ gì Thảo đây, chắc lại chương trình cuối cấp rồi. Khổ thân thằng bé, hay thích ôm đồm nhiều thứ, đến lúc xì trét quá là mất hết cả hình tượng ông già… ý lộn... con trai chín chắn.
- Nhưng mà phẫn nộ với bạn thân ấy ạ - Thảo lo lắng, tay liên tục khuấy bút lông vào hộp màu nước đỏ....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








