watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Phần một: Phép thử

Người con gái ấy

- Cho em một cam rum.
- Dùng cacao nóng đi em.
- Không. Em thích cam rum.
- Ừ.

Anh lặng người, đôi mắt thôi không nhìn vào sự bướng bỉnh nơi tôi. Những hạt mưa bụi giăng ngoài thềm như cuốn hút ánh nhìn của anh. Sự hững hờ ấy khiến tôi như muốn phát điên. Tôi muốn bùng nổ, muốn la hét lớn thật lớn để tập trung sự chú ý của mọi người, tất nhiên trong đó có anh. Nhưng, tôi không thể làm được điều gì ngoài việc yên lặng và ngoan ngoãn chờ đợi.

- Sao anh lại không thích em uống thứ đồ uống mà em quen thuộc?
- Anh nghĩ em cần một tách cacao nóng cho ấm người hơn. Nhưng hóa ra em không cần.
- Vậy tại sao luôn là cacao nóng? Tại sao không phải là một thứ gì đó khác đi?
- Em sao thế?
- Em chẳng sao cả.

Rồi cuộc hội thoại chìm vào lặng im. Tôi buồn chán đến mức không thèm ngó ngàng gì tới anh chàng phục vụ đã đưa ly cam rum đặt lên bàn. Bàn chân tôi đá vào nhau, môi mím chặt lại để kìm chế một vài tiếng thút thít sắp bật ra. Tôi có thể khóc òa lên ngay lúc này, chỉ vì tôi rất giận. Nhưng anh lại không để tâm mấy đến điều đó.

Chúng tôi lại dắt tay nhau ra khỏi quán, tránh thứ âm thanh chát chúa của một đêm rock đầy sôi động. Chính xác là tôi muốn ở lại, nán lại thêm chút ít để lắc lư người hay nhảy cẫng lên vì mấy anh chơi guitar điện, anh chàng đánh trống rất “men lỳ”. Nhưng (lại nhưng), anh không thích, anh ghét chốn ồn ào và anh càng không ưa con gái có cá tính mạnh. Anh thẳng thắn đề nghị tôi phải đứng dậy và ra về cùng anh. Vì chúng tôi là một đôi.

Chiếc xe lao đi trên đoạn đường vun vút gió. Xe cộ buổi đêm Hà thành vẫn tấp nập và nhộn nhịp. Tôi tựa cằm vào vai anh, đưa mắt dõi theo những ảnh ảo lung linh lấp lánh. Tôi để mặc cho sự tủi thân ấm ức bay hòa tan vào trong gió. Chỉ còn buốt lạnh luồn khẽ vào người. Một vài lần tôi run lên vì điều đó. Anh tinh tế vòng tay ra sau, kéo tôi lại gần hơn, rồi cầm lấy tay tôi đặt lên phía trước – ôm vòng lấy anh.

- Giận anh à?
- …
- Anh xin lỗi, nhưng tất cả cũng vì tốt cho em thôi.
- Không đúng. Em không thấy thế!
- Ừ . Vì em là cô bé bướng bỉnh mà. Tất nhiên em không đồng tình với cách làm của anh khi mà em còn đang ấm ức như thế.
- Nhưng mà…
- Sắp về đến nhà rồi, cười một cái cho anh vui đi. Nhìn mặt phụng phịu thế kia làm sao anh yên tâm về nhà được.

Tôi lại nhoẻn cười, siết mạnh vòng tay ôm lấy anh. Cảm giác như tim tôi cứ tan chảy ngàn lần, vạn lần mỗi khi ở bên anh. Tôi biết là tôi yêu anh, yêu cái cách anh vỗ về thân thương như thế này. Nhiều lần tôi nghĩ vì tôi cần một người con trai dịu ngọt và anh là người rất rất dịu ngọt nên tôi đã gật đầu yêu anh như thế. Nhưng hình như không chỉ có vậy. Tôi thấy mình nhỏ bé và cứ hồn nhiên nép mình vào anh. Mọi thứ trở nên quá đỗi thân thuộc. Cho đến khi tôi nhận ra mình không thể bước chân ra khỏi “vùng lầy yêu thương” này. Ôi thôi, cứ như là một chuyến thám hiểm và tôi là nhân vật chính vậy. Tôi bật cười cho cái ý nghĩ kỳ quái nơi mình.

- Cười nham hiểm gì thế hả?
- Đâu có!
- Chối à?

Xe đột ngột dừng bánh. “Kít!” dài một cái, tôi đã thấy cánh cổng trắng xuất hiện trước tầm mắt. Đoạn đường ngỡ dài hóa ngắn chỉ trong phút chốc. Tình yêu thần kì như vậy sao?

- Em ngủ ngon!
- Anh ngủ ngon!

Chúng tôi hôn vào mũi nhau, mũi chun lại rồi cùng cười thích thú. Tôi thích nụ hôn kiểu eskimo này, nhẹ nhàng và đáng yêu vô cùng.

Khi tôi vừa khuất vào trong cánh cổng trắng, chiếc xe của anh lại lao vút đi. Tôi đứng trên bậc thềm tam cấp để đưa mắt dõi theo anh. Chiếc xe màu trắng bao giờ cũng sẽ cùng người đó đứng chờ tôi một khoảng đủ lâu, khi anh đủ yên tâm về sự có mặt của tôi tại nhà, sau đó cả người cả xe mới rồ ga và phi thẳng. Con đường hun hút gió, ánh sáng bàng bạc cùng đôi mắt lúng liếng của những vì tinh tú soi đường… Anh của tôi đang đi về phía con đường đơn độc chỉ một mình anh. Chắc sẽ lạnh và cô đơn lắm!

***

Phóng xe ra xa cánh cổng trắng được một đoạn tầm 2 km, tôi dừng lại, rút ra khỏi bao Mar một điếu thuốc và châm lửa. Đốm đỏ nhức nhối soi vào mắt tôi như những chiếc gai nhọn. Tôi lại hút lấy hút để, hút để quên và mong muốn được quên đi. Lần nào cũng vậy, hễ em nhõng nhẽo muốn tôi đưa em vào một quán café nào đó thì y như rằng chúng tôi sẽ cãi cọ nhau. Tất nhiên không phải là kiểu cãi nhau to tát để rồi hai bên vùng vằng hay đao to búa lớn gì cả. Đơn thuần là sự vùng vằng trong suy nghĩ thôi.

Tôi luôn nhìn thấy cô ấy trong ánh mắt em. Đôi mắt to tròn, ngây thơ và trong sáng đến vô cùng. Cô ấy thích nhâm nhi cacao nóng, đung đưa chân và nhịp tay trên thành bàn vuông vắn. Cô ấy sẽ kéo tôi nán lại thêm chút nữa để nghe tiếng guitar trầm ấm của những bản tình ca dịu ngọt. Cô ấy thích guitar, cô ấy thích hít hà cho căng đầy lồng ngực mùi cacao thơm lừng. Cô ấy thích sán lại gần tôi dù chúng tôi đã ngồi rất gần, rất gần nhau, chỉ để cắn khẽ vào tai tôi và thì thầm: “Em yêu anh!”

Tôi bị ám ảnh nặng những hình ảnh về cô ấy, tất tật những hành động ngồ ngộ mà cô ấy hay làm. Cho đến khi tôi quay lại để yêu em, những kí ức đó cũng không dễ dàng gì phai mờ trong tâm trí. Và chúng làm cho tôi hoảng loạn. Đặc biệt hơn khi em sở hữu đôi mắt và ánh nhìn hệt như của cô ấy. Tôi như muốn nổi điên!

- Cho em một cam rum.
- Dùng cacao nóng đi em!
- Không. Em thích cam rum.

Vậy đấy, tôi luôn bị ám ảnh bởi cô ấy, mặc dù đi cạnh tôi lúc này là em. Tôi hiểu rõ mình yêu thương ai và yêu như thế nào. Với mỗi cô gái, tôi dành cho họ thứ tình yêu không giống nhau. Lúc chia tay cô ấy, tôi cười cay đắng và nói rằng:

- Anh không thật sự yêu em như em nghĩ. Anh chỉ dừng lại và gửi gắm tình cảm nơi em như một kẻ qua đường. Bây giờ là lúc anh lấy lại… để trao cho một cô gái khác…

Cô ấy bật khóc. Tiếng khóc rấm rứt cắn xé tâm can tôi suốt đêm dài ngày hôm ấy. Và… cả những đêm dài sau đó nữa.

Sự thật là tôi đã yêu cô ấy với ý định qua đường như bao nhiêu cô gái khác. Tôi không xác định một mối quan hệ lâu dài vì lúc bấy giờ tôi đã hứa hẹn với em. Trong thời gian em không thể ở bên cạnh tôi, tôi cho phép mình quên đi tình yêu của em để tìm kiếm hạnh phúc giả vờ bên cạnh những cô gái khác. Thật không may mắn khi đó là cô ấy.

- Nếu anh cho em biết em là người đến sau, là kẻ đi vay mượn hạnh phúc của người khác… Em sẽ không níu kéo… Không bao giờ níu kéo anh cũng như chen vào hạnh phúc của hai người. Em… xin lỗi.

Cô ấy nói trong tiếng nấc, nước mắt giàn giụa trên khuôn mặt xinh đẹp. Tôi nhớ tôi đã đau lòng đến nhường nào khi nhìn thấy cô ấy như thế. Tôi muốn ôm cô ấy vào lòng để vỗ về, để yêu thương, để được thú lỗi và xin làm lại… như tất cả những thằng con trai khác thường làm khi nhận ra lỗi sai của mình.

Nhưng…

Tôi quả thực…

Không còn đủ can đảm để làm.

***

“Đến với em đi, tình yêu nhỏ. Em buồn!”

Sms của em làm tôi giật mình. Có thể là nửa con nít còn sót lại trong em đang giở trò vòi vĩnh, và em cần tôi đến để làm dịu đi tất cả. Có thể lắm chứ! Em và cô ấy thực sự giống nhau đến kì lạ. Vậy, tại sao trước khi khi yêu cô ấy, tôi không nhận ra “em” ở trong đó? Tại sao bây giờ, bất cứ lúc nào cũng tồn tại “cô ấy” trong “em”?

Tôi lại giật mình với cái ý nghĩ xuất hiện chen ngang không đầu không cuối của mình. Vì cô ấy luôn nhắn tin cho tôi như thế mỗi khi buồn, mỗi khi cần tôi bên cạnh, mỗi khi cô ấy thấy mệt mỏi và mong muốn dừng chân. Và tất nhiên tôi luôn có mặt....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
123...7>>
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Người hùng đụn cát
» Kế hoạch... cưa trai
» Chúng ta đã từng yêu trong hồi ức
» Hẹn ước ngày mưa
» Yêu thương đi lạc
1234...575859»
Truyện ngẫu nhiên
» Âm thanh của hạnh phúc
» Anh đã tìm được cách để quên em
» Anh không là giấc mơ
» Anh ở đâu, người em yêu nhất?
» Anh sẽ bước về phía em
1234...232425»