watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Được thôi.”

Lướt qua Thiên và Yến, cô ra khỏi phòng bằng bộ dạng bình thản như chẳng có gì đáng để phải bận tâm.

Thiên đã không giữ cô lại, cũng không giải thích. Chỉ cần nhiêu đó thôi là đủ để làm thành một câu trả lời. Cô sẽ chẳng làm ầm lên, cũng chẳng gặng hỏi vì cô thấy như vậy không cần thiết. Càng làm rõ thêm thì chỉ càng đau thêm.

Con người thì luôn yếu đuối như thế! Ghét bị lừa dối nhưng lại sợ sự thật.


Chương 13:


Quân về phòng, đi thẳng vào phòng tắm, bật nước và đứng dưới vòi hoa sen để dòng nước cứ thế tuôn sối sả lên mình.

Nước hôm nay có vị mặn!

Cô mím môi để nó không chảy vào miệng nhưng vẫn không ngăn được vị mặn nơi đầu lười.

Trước mặt Thiên và Yến cô có thể bình thản như không có gì, để rồi khi ở một mình, cô để mặc trời đất sụp đổ dưới chân mà bật khóc.

Trong lòng cô, một lỗ hổng đang dần hình thành, tham lam hút toàn bộ sức lực của cô mà ngấu nghiến.

Dựa người vào tường, Quân trượt dài rồi ngồi hẳn xuống sàn.

Vòi hoa sen vẫn thế phun nước vào cô.

Trong căn phòng sáng choang, dưới làn nước lạnh lẽo, Quân bơ vơ tự hỏi có phải hạnh phúc của cô chỉ đến đây thôi? Cô và Thiên thật sự đã chia tay rồi sao? Cô đã luôn lo sợ một ngày tất cả những điều tốt đẹp sẽ như điếu thuốc cháy hóa khói bay đi, để lại đầu lọc giữ những tổn thương ở lại cùng thời gian. Không ngờ ngày đó lại đến sớm thế này.

Cô không muốn mất Thiên như thế này. Không có anh, cô không biết ngày mai mình sẽ bước tiếp như thế nào. Cái suy nghĩ từ nay trên con đường cô đi sẽ không còn bóng anh cùng bước, không còn giọng nói, tiếng cười của anh, làm cô cảm thấy lòng mình đau thắt.

Rốt cuộc đến bên đời nhau để yêu hay để gieo khổ đau? Rõ ràng đã từng là những người yêu nhau nhất thế gian, thế mà lại có thể nhẫn tâm tổn thương nhau rồi sau đó mải miết rời xa cuộc đời nhau.

Lối rẽ chia hai kéo rời cái đan tay khăng khít.
Đường em về giờ ngược lối anh đi.

……….

Những hàng rào chằng chịt giây leo chồng chéo chạy thẳng tắp rồi bất ngờ gấp khúc, ngã ba, ngã tư tạo thành một mê cung xanh thẫm âm u huyền bí.

Trong không khí buốt mũi mùi diệp lục.

Làn sương mỏng chạm vào da lạnh buốt.

Cảnh vật mờ ảo mông lung, không biết đâu là đường mới, đâu là đường đã đi.

Quân hoang mang đứng giữa con đường xanh sẫm mờ nhạt sương trắng. Bàn tay nhỏ ôm lấy bờ vai gầy đang run lên vì lạnh. Cô cảm thất rất lạnh, đầu đau buốt như ai đó đang đục đẽo bên trong.

Xung quanh càng lúc càng tối, Quân hoang mang một bước rồi lại một bước tiến về phía trước. Không thể nhìn thấy rõ con đường trước mặt khiến cô bắt đầu sợ hãi.

Đôi chân hoảng loạn co lên và cô bắt đầu chạy.

Quân có cảm giác phía sau mình có ai đó hay thứ gì đó đang bám theo, nó ở rất gần cô, hoàn toàn có thể bắt được cô nhưng lại cố tình đuổi để cô chạy.

Trong làn sương khói mờ ảo, Quân sợ hãi gào lớn:

“Thiên, anh ở đâu? Cứu em!”

Đáp lại cô là tiếng vọng của chính cô.

“Thiên! Anh ở đâu? Cứu em!”

Quân tiếp tục gào lên trong vô vọng.

Vẫn chỉ có tiếng vọng hoang vắng đáp lại cô.

Phía sau Quân, tiếng bước chân mỗi lúc một gần hơn, cô có thể cảm nhận được cả hơi thở nóng rực sau lưng mình.

Quân sợ hãi bất chấp tất cả lao về phía trước, càng lúc càng thấy đầu mình nặng trĩu, hai mắt mờ đi, toàn thân rã rời, không còn cảm thấy chân đang chạm đất.

Chợt cô thấy mình đang rơi xuống.

Nơi cô rơi xuống là một hồ nước. Nước lạnh lẽo cuồng nộ xoáy từng dòng xoắn ốc. Cô bị quấn vào một vòng xoáy, nước từng đợt vùi dập, nước lấp đầy miệng, tràn vô mũi, nhấn chìm phế quản đau buốt. Tiếng gọi của cô bị nước lạnh lùng nuốt mất không thể cất thành lời.

Kinh hãi tột độ, Quân dùng tất cả sức lực để gào lên:

“Thiên! Cứu em với!”

Chợt một sức mạnh vô hình nào đó đang cố kéo cô lên khỏi dòng nước.

Nhưng dòng xoáy giận dữ chảy mạnh hơn, nhất định ngấu nghiến không buông tha. Cô thấy mình đang bị hút xuống trở lại.

“Aaaaaaa!”

Quân bàng hoàng hét lên, ngồi bật dậy mà thở hổn hển.

Còn chưa kịp bình tĩnh thì cửa phòng tắm bật mở, Thiên ở bên ngoài hốt hoảng chạy vào, mắt mở lớn nhìn Quân đang để nguyên quần áo nằm ngâm mình trong bồn tắm. Mặt cô xám ngắt như xác chết, môi trắng bệch đang run lên tường cơn. Rõ ràng là cô đã ngâm nước rất lâu.

“Em đang làm gì vậy?”

Thiên vội vã lao đến kéo Quân ra khỏi bồn nước. Ngay khi chạm vào cô, anh giật mình xém chút rút tay lại. Cơ thể cô nóng như hòn than đang cháy.

Người Quân mềm nhũn bị Thiên kéo mạnh, loạng choạng khụy xuống. Cơ thể cô lúc này cảm giác như không còn chút trọng lượng, lơ lửng như chân không chạm đất.

Nhìn Quân gầy rạc yến ớt, lòng Thiên xót đến quặn thắt.

Bất chấp cơ thể cô đang ướt sũng, anh vòng tay bế cô lên bằng tất cả sự nâng niu. Cô bây giờ mỏng manh quá. Chỉ cần một va chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan.

Nằm gọn trong vòng tay Thiên, Quân mơ màng vòng tay ôm cổ anh, cánh tay yếu ớt dùng hết sức ôm lấy nhưng vẫn lỏng lẻo không sức lực.

Cô chẳng thể giữ được anh!

……..

Mùa hè oi bức trôi đến cùng với tiếng ve buồn bã và bầu không khí cô tịch.

Phía sau tấm rèm, bên ngoài khung cửa sổ, mặt trời đã lên quá đỉnh đầu nhưng trong căn phòng vẫn hoàn toàn tối tăm.

Thiên ngồi bên bàn máy tính, điếu thuốc kẹp hờ hững trên tay, mắt chăm chăm nhìn về phía Quân đang nằm trên giường ngủ li bì.

Cơn sốt đã hạ nhưng giấc ngủ của cô không bình yên. Anh chắc chắn thế vì đầu mày của cô chau lại liên tục. Thỉnh thoảng anh còn nghe cô gọi tên mình. Từng tiếng gọi như lưỡi dao vô hình cứa vào tim anh bật máu.

Mới đây mà cô gầy đi nhiều quá, cơ thể chỉ còn da bọc xương, chỉ cần siết nhẹ sẽ gãy vụn, hai gò má hốc hác nhợt nhạt, quanh mắt khoanh tròn một quầng thâm, môi khô khốc bợt bạt.

Anh đã làm gì với người con gái anh yêu thế này? Cô yêu anh để cuối cùng bị anh tổn thương và bỏ mặc. Nếu biết có một ngày làm cô đau thế này, anh thà lúc đó chôn chặt tình cảm, tuyệt đối không nuông chiều bản thân.

Dập điếu thuốc vào gạt tàn, Thiên lững thững đi đến bên giường ngồi xuống cạnh Quân, cẩn thận gạt đi dòng nước mắt đang từng chút trào ra từ khóe mắt cô. Ngay cả trong giấc mơ cô cũng đau khổ như thế.

Hằng đêm cô đều khóc trong vô thức. Còn anh, hằng đêm đều lén lút qua phòng cô, giúp cô lau đi nước mắt.

Anh biết anh không có tư cách để đau lòng, vì chính anh làm cho cả hai khổ sở thế này. Những ngày qua anh như sống trong địa ngục, đêm đêm đều dày vò bản thân, tự hỏi mình đã làm gì thế này. Mỗi khi thức dạy đều mong đây chỉ là giấc mơ, nhưng những tin nhắn yêu thương mỗi sáng từ Yến khẳng định rằng đây chưa bao giờ là mơ.

Quân lại gọi tên Thiên, tiếng gọi tuyệt vọng đứt đoạn trong nước mắt trượt dài trên gò má.

Thiên đau đớn mím môi, nước mắt không thể kìm nén mà dâng lên nhấn chìm cái nhìn chua xót. Anh muốn ở bên cô, rất muốn sống cùng cô trọn đời, nhưng giờ không thể nữa rồi. Anh biết anh có thể vất bỏ Yến, nhưng liệu Quân có tha thứ cho anh? Và liệu anh có thể thanh thản mà sống từ giớ cho đến chết?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
XtScript Error: Timeout.