Tiếng guitar len lỏi không gian, tách tiếng ồn, chắt bình yên. Mọi người như nín thở lắng nghe.
“[…."> Khi đi xa rất nhớ dòng sông.
Đi đâu xa cũng nhớ về em.
Em đang đi, đi bên sông chở đầy nắng hồng.
Tôi đang nghe tiếng sóng biển đông.
Nghe trăm năm hát khúc mười năm.
Tôi đang nghe, nghe rõ đời tôi […">”
Lòng Quân chợt dâng lên một cảm xúc không thể gọi tên. Có chút gì đó hoang mang tiếc nuối, không còn quá mạnh mẽ, nhưng đủ để da diết khắc khoải.
Dù sau này cuộc đời có đưa cô đi trên một ngã rẽ nào đó xa xôi cuộc đời anh, cô vẫn sẽ nhớ về anh. Còn anh giờ đây con đường đã tràn ngập niềm vui hạnh phúc, bên cạnh có một bàn tay nắm lấy tay anh.
Một cách vô thức, cô ngoái nhìn chiếc bàn lần đầu tiên cô và Thiên ngồi. Nơi đó đang có một cặp tình nhân. Cô gái đang bấm điện thoại còn chàng trai đang khuấy cà phê. Sao giống cô và Thiên ngày đó đến thế?
……..
“Em uống nhiều sữa hay ít sữa đây?”
Thiên hỏi trong khi tay đang nhẹ khấy lớp sữa trong li cà phê để nó không bị hòa tan hoàn toàn.
“Sao cũng được. Anh làm thì em sẽ thấy ngon.”
Quân đang miệt mài trả lời tin nhắn của Linh đáp lời Thiên qua loa.
“Thôi em đừng uống nữa! Nhắn tin là đủ rồi.”
Thiên cau có làu bàu. Cô lúc nào cũng dính chặt lấy cái điện thoại, quan tâm nó hơn cả anh.
“Anh pha cho em mà, không uống sao được.”
Quân gửi xong tin nhắn, đặt điện thoại xuống bàn, miệng mỉm cười ranh mãnh. Nhìn nét mặt phụng phịu của Thiên, cô tiếp lời:
“Anh pha li đó cho em, vậy em pha li này cho anh. Chúng mình chăm sóc nhau.”
Tiếng vỗ tay giòn giã đem Quân chính thức về với hiện tại. Bài hát đã kết thúc và MC đang giới thiệu ca khúc tiếp theo.
Quân có chút thẫn thờ, cầm điện thoại lên, chầm chậm nhấn từng kí tự.
Đắn đo một chút, cô nhấn gửi đi, miệng cười buồn đồng thời thở hắt ra một tiếng.
…….
Màn đêm sâu thẳm bị cánh cửa sổ cấm cản xâm nhập vào bên trong căn phòng sáng điện.
Thiên ngồi bên cửa sổ, chăm chút hút từng hơi thuốc dài.
Dạo này anh hút thuốc rất nhiều, thậm chí hút mọi lúc có thể. Mỗi lần cô giúp việc dọn gạt tàn đều cố tình cho anh nhìn thấy lượng đầu lọc khủng khiếp bị nhét chật cứng. Nhưng cái anh nhìn lại không phải gạt tàn của mình mà là cái dọn từ phòng Quân. Nó còn nhiều hơn anh có khi phải gấp đôi.
Tiếng nước chảy nhè nhẹ trong phòng tắm nhắc Thiên rằng Yến đang ở đây, cô hiện giờ là người yêu của anh và hãy thôi nghĩ đến Quân.
Thiên bật cười như tự diễu chính mình. Anh đã thôi khóc khi nghĩ về Quân. Anh có cái quyền gì để khóc chứ? Đau khổ hôm nay là cái giá phải trả cho sai lầm của bản thân. Ngay cả khóc anh cũng thấy mình không có tư cách.
Bốn tiếng rung nhè nhẹ vang lên báo hiệu có tin nhắn. Thiên uể oải đưa tay vào túi quần tìm điện thoại.
Nó không nằm trong túi quần anh. Nó ở đâu được nhỉ?
Miễn cưỡng rời khỏi chỗ ngồi, Thiên bắt đầu tìm trên giường, kệ sách và trên bàn. Tiếng rung rất gần, nó chỉ quanh quẩn đâu đây thôi.
Thiên tiếp tục tìm nhưng không phải tìm điệu thoại mình mà tìm điện thoại Yến để gọi vào số mình xem điện thoại đang ở đâu.
Bình thường anh thấy Yến hay để điện thoại vào ngăn kéo bàn học. Nghĩ vậy, anh đi đến mở hộc bàn.
Bên trong có hai cái điện thoại.
Tùy tiện trọn một cái, Thiên ần số mình.
Tiếng nhạc chuông bài “UnBreak My Heart” vang lên, nhỏ rồi to dần.
Thì ra điện thoại đang nằm trên kệ sách, nó đồng màu đen với chiếc kệ nên Thiên không để ý lắm.
Cầm điện thoại lên, Thiên chau mày với số máy đang gọi vào máy mình. Nó không phải số điện thoại mà Yến dùng.
Ghì chặt lấy điện thoại, anh cảm nhận rõ cơn giận đang dâng lên, căng tràn mọi tế bào.
Vào một buổi tối mùa thu, anh đã bắt gặp hằng hà sa số tin nhắn từ số điện thoại này gửi vào máy Quân với chỉ một nội dung “Chồng nhớ vợ quá! Đến nhà mới ở thế nào rồi? Sao lâu nay không liên lạc với chồng? Hay vợ yêu người khác rồi?”.
Khi đó, cùng với cơn giận và lòng thù hận, Thiên đã đem lưu số điện thoại này lại với cái tên “thằng khốn”.
Anh chưa bao giờ gọi được vào số này, cũng chưa bao giờ có ý định xóa đi vì muốn điều tra xem là ai. Giờ đây trên điện thoại anh đang hiện một cuộc gọi nhỡ của số máy ấy, được gọi từ chiếc điện thoại tìm thấy trong hộc bàn học của Yến.
Hóa ra người đứng phía sau chuyện này chính là Yến.
Sớm không bằng đúng lúc, ngay khi Thiên gào tên Yến trong đầu thì cô từ phòng tắm đi ra. Mái tóc ướt nhỏ từng giọt xuống chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình, quần đùi ngắn cún cỡn bị che đi như không mặc.
Một vẻ đẹp hời hợt nhưng gợi cảm!
Yến mỉm cười, nhẹ nhàng đi đến chỗ Thiên, hoàn toàn không nhận ra vẻ mặt sẵn sàng giết người của anh.
“Đây là cái gì?”
Không để Yến đến gần mình, Thiên gằn giọng nghiến răng, tay đưa chiếc điện thoại về phía Yến.
Bước chân Yến theo lời Thiên nói mà đứng khựng lại, chết sững giữa căn phòng sáng đèn. Cô có thể cảm thấy đốt sống lưng mình bị một cơn lạnh làm cho đông cứng, gáy bắt đầu đau buốt vì cơ thể kiềm chế cảm xúc.
“Là cái điện thoại, có vậy cũng hỏi.”
Yến cười gượng gạo, cố tình tỏ ra bông đùa nhưng giọng nói từ lúc nào đã run run.
Thiên gương mặt càng lúc càng trở nên khó coi, đôi mắt tối sầm như trời chuyển cơn giông, những vằn máu đỏ tươi nổi rõ như những tia sét xé toạc bầu trời.
Vừa vặn bên ngoài mây đen cũng đang kéo đến hứa hẹn một trận mưa không hề nhỏ.
“Nhất định không chịu nói thật?”
Giọng Thiên lạnh toát, khô khốc như những nhát chém của thanh kiếm băng tuyết, lọt vào tai Yến đau nhói.
“Ý Thiên… là gì thế?”
Ngay khi Yến vừa dứt lời thì bóng Thiên vụt đến cùng bàn tay to lớn ghì chặt cái cổ cao gầy của cô.
“Thiên… làm gì… vậy?”
Yến hoảng sợ hét lên, cố gắng vùng vẫy thoát khỏi bàn tay Thiên nhưng không thể.
“Tại sao lại phá hoại tôi và Quân? Bọn tôi làm gì có lỗi với Yến?”
Cùng với những vằn máu càng lúc càng đỏ và hơi thở nóng rực nặng nề, Thiên gào lên.
“Vì… Yến… yêu Thiên mà.”
Nước mắt Yến bắt đầu chảy ra, lăn xuống chạm vào bàn tay nóng rực của Thiên. Giọng nói vì sợ hãi và thiếu không khí mà trở nên lí nhí.
“Vì yêu mà có thể trở nên đê tiện thế này sao?”
Thiên dùng ánh mắt coi thường nhìn Yến như nhìn kẻ mắc bệnh phong cùi, bàn tay trên cổ cô càng lúc càng siết chặt. Lúc này, anh quả thật muốn giết người.
“Phải! Tôi đê tiện! Các người… thì hay rồi! Hết Hoài Quân rồi Uyển Quân. Có bao giờ… nhìn đến tôi… một lần nào chưa? Con này thế đấy… Ừ! Đê tiện! Tôi sung sướng lắm à? Tôi… muốn như vậy à?”
Mang tất cả hơi thở còn xót, Yến gào lên, nước mắt càng lúc càng rơi nhiều hơn.
Nếu sống mà đau khổ thế này thì thôi cô chết cũng được. Để anh giết chết cô đi. Đời mấy ai may mắn chết dưới tay người mình yêu.
Chương 4:
Tiếng sấm rung trời từ bên ngoài truyền vào căn phòng.
Từng ánh chớp sáng rực nơi đường chân trời nối tiếp nhau hiện lên.
Những hạt mưa đầu tiên
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








