Cùng với ngổn ngang suy nghĩ, Quân như chìm vào một thế giới hoàn toàn khác, thậm chí không biết xung quanh đang diễn ra những gì.
Dùng rượu để đè đi cảm giác tự ái đang dâng lên đắng cổ họng, cô chán nản thở dài rồi mồi một điếu thuốc khác.
“Nãy giờ phục vụ đổ gạt tàn cho em mấy lần rồi đấy.”
Tiếng Đăng bất ngờ vang lên ngay bên cạnh. Quân giật mình nhìn anh, giờ mới phát hiện ra nhạc đã xuống, trên sân khấu MC đang chủ trì event, mọi người đang reo hò phấn khích.
“Thuốc ngon đúng không?”
Ngồi vào chiếc ghế đối diện Quân, Đăng thờ ơ hỏi. Trên tay anh cũng đang kẹp hờ hững một điếu thuốc cháy đỏ rực.
“Đương nhiên! Ngon thì em mới hút chứ.”
Quân gật gù.
Đăng nhướn mày nhìn Quân thật khẽ rồi không nói gì thêm, chuyển ánh mắt qua phía MC đang thông báo chương trình.
Ngon thì mới hút? Đúng là kẻ lừa gạt đáng thương!
Nãy giờ trên bục DJ, anh thấy cô mồi thuốc liên tục, qua làn khói mỏi phảng phất một nỗi buồn. Cô tỏ ra mình đua đòi nên mới hút thuốc, nhưng anh có thể thấy cô đang chơi vơi thế nào. Không phải vì anh nhạy cảm, cũng không phải vì anh hiểu cô mà là vì anh giống cô.
“Lúc trước em thường đi cùng một người.”
Đăng sực nhớ ra khi bắt đầu quen biết Quân anh thấy cô luôn đi cùng một người con gái. Hai người thân nhau đến mức anh còn tưởng là một cặp đồng tính.
“Chết rồi!”
Quân bình thản nhún vai, trả lời nhẹ tênh như đang nói về chuyện của một người xa lạ. Nhưng Đăng nghe ra trong giọng nói ấy có cái gì vỡ vụn cứa vào tim đau đớn.
“Giận nhau à?”
Đăng nghi hoặc nhìn Quân.
“Chết tức là chết. Là nghĩa đen.”
Quân vẫn dùng thái độ tỉnh bơ để nói chuyện, từng câu từng chữ nhẹ tênh như khói, vừa nói ra đã tan biến như chưa từng có.
Đăng dường như đã hiểu ra vì sao anh lại có cảm giác Quân của bây giờ và người trước đây anh biết khác nhau nhiều như thế. Khi trái tim đón nhận một tổn thương, con người sẽ tự bảo vệ mình bằng cách thay đổi bản thân. Cơ chế này không cần có chủ định cũng sẽ hoạt động.
……
Người ta vẫn thường nói yêu không hối tiếc, yêu không tính toán, yêu là cho đi không cần nhận lại. Nhưng thực chất, khi hai người yêu nhau, họ vẫn luôn so đo xem ai yêu ai nhiều hơn, ai cần ai nhiều hơn. Quân cũng đã so đo như thế và mang theo một bụng ấm ức tự ái trộn với men rượu trở về nhà.
Mọi người trong nhà đều đã đi ngủ, các bóng điện đã sớm lạnh từ lâu. Loạng choạng đi lên cầu thang, Quân vất vả mò mẫm cuối cùng cũng về được phòng mình. Không bật công tắc đèn lên, cô mệt mỏi đi đến đổ hẳn xuống giường.
“Em đi đâu mà giờ mới về? Tại sao lại khóa máy?”
Tiếng Thiên trong bóng tối vang lên đầy tức giận. Ngay sau khi làm cho Kim bình tĩnh lại, anh đã vội trở lại sân partin tìm cô, thế nhưng chẳng thấy bóng dáng cô đâu. Chỉ nhắn cho anh vỏn vẹn ba chữ “em về trước” rồi khóa máy, cô không nghĩ anh sẽ lo lắng sao?
Quân giật mình ngồi hẳn dậy, lòng cảm thấy rất vui khi Thiên còn thức đợi mình. Nhưng rồi lập tức bao nhiêu giận dỗi cũng trào về. Chẳng phải anh bỏ cô lại mà đi sao? Còn quan tâm cô đi đâu làm gì?
“Anh hỏi làm gì?”
Chất men trong Quân bướng bỉnh trả lời.
“Em uống rượu à?”
Thiên nghi hoặc, cố tìm gương mặt Quân trong bóng tối.
“Ừ! Rồi sao? Ra ngoài cho em ngủ.”
Quân đột nhiên trở nên gay gắt và Thiên biết cô đã say.
“Vậy em ngủ đi! Mai tỉnh táo rồi chúng mình nói chuyện.”
Thiên có vẻ dịu giọng.
“Em với anh chẳng có gì để nói hết. Anh biến đi! Em không cần người như anh bên cạnh.”
Cơn giận của Quân bùng nổ thật sự, cô gần như hét lên trong khi nước mắt nóng hổi bắt đầu lăn dài trên má.
“Em ngủ đi!”
Thiên thở dài, lặng lẽ đi ra khỏi phòng. Nếu bây giờ muốn cãi nhau thì cũng không có gì phải ngại, cách âm nhà Thiên rất tốt, hai người có quát tháo thế nào cũng chẳng ảnh hưởng đến ai. Nhưng có điên với đi cãi nhau với người say.
Nhìn Thiên thẳng lưng bỏ ra ngoài, cơn giận trong Quân càng lớn thêm. Cô muốn hét lên, muốt đập phá mọi thứ. Tại sao anh có thể không thèm giải thích mà đi như thế? Cô giận dỗi anh cũng không thèm dỗ dành dù chỉ một câu. Thế này mà gọi là yêu thì cô không cần.
Lau đi dòng nước mắt trên mặt, lòng tự trọng của Quân hét vào mặt cô rằng người ta đã không cần mình thì mình cũng không cần thiết. Mở nguồn điện thoại lên, cô nhanh tay soạn đi một tin nhắn rồi gửi đi.
Ngay sau khi báo cáo chuyển hiện lên trên màn hình, chiếc điện thoại đáp thẳng vào tường pin một nơi máy một nơi. Còn chủ nhân của nó thì nằm trùm mền nhắm mắt quyết tâm ngủ.
Ở cách đó không xa, điện thoại của ai kia giật mình rung liền bốn cái. Màn hình chói mắt hiện vỏn vẹn ba chữ “chia tay đi”.
Chương 10:
Thiên bàng hoàng ngồi xuống giường, không biết có nên lao qua phòng Quân lôi cô dậy mà nói chuyện hay không. Anh biết chuyện hôm nay là lỗi của anh. Có thể đổ lỗi cho việc anh quá hoảng nên không còn chú ý gì nhưng dù thế nào thì anh cũng đã làm cô tổn thương.
Thiên đứng bật dậy, vội vã lao đến cửa phòng nhưng rồi khựng lại. Giờ Quân đang say, anh có nói gì cô cũng chẳng nghe. Thôi đành kiên nhẫn đợi sáng mai cô tỉnh táo rồi tìm cô giải thích.
Đã là hai giờ sáng, chỉ bốn tiếng nữa là trời sẽ sáng nhưng Thiên có cảm giác như mình đang đợi cả một thế kỉ trôi qua.
Lăn qua, lăn lại, nằm nghiêng nằm dọc đều thấy lòng cồn cào. Ngày mai anh sẽ phải nói gì với cô, giải thích như thế nào, xin lỗi ra sao và cô sẽ nói gì?
Cùng với những suy nghĩ luẩn quẩn ấy, anh trăn trở cả đêm dài vô tận. Dài như một nỗi đợi chờ!
“Mày ngủ chưa?”
Chộp lấy điện thoại, Thiên nhắn tin cho Yến. Đêm tối hoang mang thôi thúc anh tìm một ai đó để trò chuyện như một sự bám víu.
“Đang ngủ thì bị đánh thức >.<. Có gì à?”
Dòng tin nhắn khô khốc vẫn không khó thể hiện sự tức giận của người đang ngủ thì bị phá giấc.
“Hôm nay tao làm sai một việc, Quân đòi chia tay mày ạ.”
Thiên rầu rĩ gửi tin nhắn đi.
“CHIA TAY ĐI!”
Dòng tin nhắn biểu thị sự quả quyết.
“Cái gì đấy con kia?”
Thiên trợn mắt nhắn lại.
“Sáng mai tao cho mày xem cái này. Xem xong mày sẽ chia tay thôi. Giờ tao ngủ. Nhắn tin nữa thì mai khỏi xem.”
Yến dứt khoát trả lời rồi tắt máy.
Thiên đã ngổn ngang suy nghĩ lại thêm trằn trọc, thời gian theo đó bị kéo dài ra lê thê, tiếng đêm nhẹ nhàng lướt quá “tích, tắc… tích, tắc.”
Sáng sớm Bảo Lộc trời se lạnh.
Màn sương dày đặc khiêu khích vầng dương.
Từng thân cây ướt sũng rùng mình trong gió.
Thiên đứng bên cửa sổ, lòng thầm cầu mong sương mau tan ra và mặt trời hãy ló dạn. Nếu phải đợi thêm nữa, anh nghĩ mình sẽ nổ tung.
Tiếng chuông điện thoại quen thuộc bất ngờ reo lên, Thiên giật mình vồ ngay lấy cái điện thoại. Màn hình báo Yến đang gọi đến.
“Mày đang đâu?”
Thiên hấp tấp hỏi nhanh.
“Ra cà phê 36.”
Yến nói vỏn vẹn một câu duy nhất rồi cúp máy.
Thiên nhìn vào đồng hồ điện thoại, chỉ mới hơn sáu giờ. Đêm qua Quân ngủ trễ, lại uống rượu, có lẽ sẽ phải rất muộn mới dậy. Ra gặp Yến xong rồi về nói chuyện với cô vậy....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








