Hắn đứng đó, mái tóc bạc bay lòa xòa trong gió, đôi mắt màu đỏ như máu căm phẫn nhìn anh. Kata thấy hơi thở của mình gấp gáp, trái tim đập liên hồi, cảm giác sợ hãi xâm chiếm toàn cơ thể, trong phút chốc anh đã nghĩ mình có thể sẽ chết vì tên con trai này.
Kata sợ hãi khẽ khàng lùi lại, nhanh như chớp hắn đã xuất hiện ngay bên cạnh nắm lấy cổ áo anh gằn giọng nói:
- Đồ loài người bẩn thỉu.
Rồi vung tay giáng thêm một cú đấm mạnh nữa vào cằm khiến Kata có cảm giác như quai hàm của mình sắp rụng ra.
Trong khi anh còn đang đau đớn sợ đến độ người run lên lẩy bẩy thì hắn vẫn tiếp tục tiến đến, cả người phát ra sát khí. Đúng vào lúc ấy chợt có tiếng nói hoảng hốt vang lên:
- Có chuyện gì vậy?
---------------
Tôi tình giấc khi nghe thấy tiếng động mạnh, cảnh tượng trước mắt khiến tôi bàng hoàng sửng sốt. Kai và anh Kata hàng xóm đang đánh nhau rất ác liệt.
Khuôn mặt Kai trông thật đáng sợ, đôi mắt tím của hắn biến thành màu đỏ như máu, khuôn mặt lạnh te không biểu cảm, bàn tay dính đầy máu, ở bên cạnh anh Kata đang nằm sõng xoài dưới đất, tay ôm lấy cái mũi xịt đầy máu của mình.
Tôi hoảng kinh vội chạy đến chỗ bọn họ rồi nhanh chóng đỡ Kata đứng dậy gay gắt hỏi:
- Hai người đang làm cái gì vậy? Sao đột nhiên lại đánh nhau?
Như vớ được cái pháo cứu sinh Kata vội lủi ra sau lưng tôi uất ức kêu lên:
- Là hắn, lúc anh tình cờ đi ngang qua thấy hắn đang cởi áo của em rồi còn định hôn em nữa, anh chạy đến ngăn hắn thì bị hắn đánh cho một trần thừa sống thiếu chết như thế này đây.
Tôi nghe Kata nói thì bàng hoàng sửng sốt vội sờ tay xuống chiếc áo, một cái cúc đã bị tuột ra. Sao hắn có thể làm chuyện đó được tôi không tin, tôi nghĩ rồi mở to mắt ngẩng đầu lên nhìn Kai lẩy bẩy hỏi:
- Cậu…cậu đã làm như vậy thật ư? Nói mau lên, có đúng là cậu làm không, không phải đúng không?
- Muốn nghĩ thế nào tùy cô, nhưng tôi khuyên cô đừng có dễ dãi quá, bạ chỗ nào cũng có thể ngủ được hết_ Hắn nhếch mép khinh khỉnh nói.
- Nói như vậy là cậu không phủ nhận. Tôi thật không dám tin, tưởng cậu chỉ lạnh lùng vô tình thôi nhưng hóa ra cậu còn là một con người bỉ ổi như vậy đấy. Dễ dãi ư? Cậu là ai mà có quyền phán xét tôi, cậu biết gì về tôi mà nói. Vì có đứa con như cậu nên mẹ cậu mới bỏ đi đấy.
Tôi nói xong thì chợt giật mình nhận ra đã lỡ lời. Tôi vội đưa tay lên bịt miệng bàng hoàng giương mắt nhìn hắn.
Khuôn mặt Kai trở lên trắng bệch, hắn nhìn tôi bằng đôi mắt trân trối rồi bật cười ha hả lạnh lùng nói:
- Ha ha đúng vậy, tôi vốn biết mình là một đứa con hư. Xin lỗi hình như tôi dã làm phiền giây phút riêng tư của hai người.
Xong hắn lạnh lùng quay đầu bỏ đi thẳng, ánh mắt đau thương của hắn chạm vào mắt tôi, lạnh giá.
Tôi như người mất hồn vội chạy theo níu tay hắn lại hối lỗi nói:
- Xin lỗi, xin lỗi cậu, đáng ra tôi không nên nói như vậy, xin lỗ…
Nhưng không để tôi nói hết câu hắn đã lạnh lùng hất tay tôi ra nhìn tôi khẽ nói:
- Xoa dịu vết thương ư? Xem ra tôi đã nhầm, cô chỉ làm trái tim tôi đau thêm mà thôi.
Tôi đứng đó nhìn theo bóng hắn rồi ngồi xụp xuống òa lên khóc, hình như tôi vừa mới làm vỡ một trái tim làm bằng pha lê, vì không cẩn thận nên tôi đã làm vỡ nó mất rồi…
Chương : 32
Kai đã bỏ đi được một lúc lâu rồi mà tôi vẫn ngồi đó thẫn thờ, không hiểu sao tôi lại có thể nói ra những lời tàn nhẫn như vậy với hắn. Tôi sai, sai thật rồi.
Nhìn thấy khuôn mặt đầm đìa nước mắt của tôi, Kata bèn quỳ xuống, rút từ trong túi ra một chiếc khăn tay dịu dàng nói:
- Em lau nước mắt đi.
Tôi giật mình hơi ngẩng đầu lên nhìn anh ta rồi sụt sùi nói:
- Cảm ơn anh.
Nhưng không kịp để tôi với lấy chiếc khăn thì Kata đã nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên rồi cầm chiếc khăn tay định lau nước mắt cho tôi.
Ngay lập tức tôi quay mặt đi vội đẩy anh ta ra và đứng bật dậy nhỏ giọng nói:
- Ừm, xin lỗi anh nhưng muộn rồi em phải về thôi, anh cũng nên đi rửa vết thương trên mặt đi.
Nói đoạn tôi cắm đầu chạy thẳng, để mặc anh ta ngồi đó một mình bàn tay đang cầm chiếc khăn buông thõng trong không khí.
~~~~~~~~~~~~~~~
- Yume, con về rồi đấy hả? Vào ăn dâu tây đi.
Vừa thất thểu bước vào sân tôi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng mẹ vọng ra từ nhà bếp.
- Vâng, mẹ cứ để đấy chốc con ăn sau.
Tôi nói rồi đi nhanh về phòng mình nằm phịch xuống tấm nệm trải trên nền gỗ. Đưa tay lên gác trán tôi buồn bực nhìn lên cái trần nhà ngắm mấy con thạch sùng đang nô đùa.
Tại sao cứ có chuyện gì tôi không vui là lại liên quan đến hắn nhỉ? Tôi cũng biết là lần này mình sai thật rồi, đáng lí ra dù hắn có nói tôi là loại con gái dễ dãi thì tôi cũng không nên nhắc đến mẹ hắn mới phải.
Nhưng...có thật là hắn làm chuyện đó không nhỉ? Tôi nhíu mày nghĩ và bắt đầu cảm thấy nghi ngờ về những lời anh Kata nói.
Một người như Kai tuy không phải là tốt đẹp gì lại có đôi chút lạnh lùng tàn nhẫn và hơi khùng khùng nhưng chắc chắn hắn không phải là hạng người chuyên đi làm mấy cái chuyện khuất tất ấy.
Con gái trong học viện xếp hàng dài chờ hắn, có những cô còn xinh hơn cả hoa hậu thế mà hắn còn chẳng thèm liếc mắt đến thì với một con bé bình thường như tôi hắn cần gì?
Tôi nghĩ rồi tự dưng ngồi bật dậy quả quyết nói:
- Không ổn rồi mình phải tìm hắn hỏi cho ra lẽ mới được.
Nói đoạn tôi bước nhanh ra khỏi phòng định bụng sẽ đi tìm hắn. Ngang qua phòng khách thấy mấy quả dâu tây chín thơm lựng mẹ để trên bàn tôi chợt giật mình khựng lại, không kịp suy nghĩ gì cả, tôi lao đến vơ lấy chúng rồi đút vào túi chạy ra ngoài.
***
- Haizz...Biết hắn ở đâu mà tìm đây.
Tôi khẽ than thở đưa tay lên vuốt mấy giọt mồ hôi trên trán rồi ngồi phịch xuống một gốc cây có tán rộng. Chợt tôi giật mình khi nghe thấy tiếng nói chuyện ở gần đó.
Tò mò tôi rón rén đi đến nơi phát ra tiếng nói, một người con trai đang ngồi nghe điện thoại ở dưới gốc cây phong.
- Kata Inzuka…
Tôi khẽ bật thốt lên rồi im lặng lắng nghe. Tiếng nói của anh ta tuy không lớn nhưng cũng đủ để lọt đến tai tôi.
- Thành phố có gì hay không mày? Ở đây chán chết chẳng có cái quái gì chơi cả.
…
- Hừ, tao cũng muốn về lắm chứ, cái chỗ khỉ ho cò gáy này khiến tao phát ốm nhưng mà tao còn đang bận câu mồi.
…
- Mày không biết được đâu, con nhỏ đẹp dễ sợ, đây là lần đầu tiên tao thấy một cô gái như vậy đấy, mấy con bồ cũ của tao chỉ đáng xách dép.
…
- Nhưng con nhỏ kiêu lắm tao tán mãi mà không đổ, nó còn chẳng thèm liếc tao đến nửa con mắt nữa.
…
- Mà nhắc đến lại thấy tức, vừa nãy thấy nó đang ngủ, tao định hôn trộm một cái ai dè đúng lúc ấy lại có thằng điên nào tự dưng xuất hiện đấm tao mấy phát giờ vẫn còn đau đây này.
…
- Mày không biết đấy thôi, thằng này trông đáng sợ lắm, nguyên cái đầu nó nhuộm màu trắng bạc, còn cả đôi mắt nữa đỏ ngầu như gà chọi, chẳng biết nó có đeo kính sát tròng không nữa, lúc bị nó đấm tao còn tưởng không còn răng ăn cháo đấy chứ....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








