watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Mỏi miệng để chọc tức nhưng Kai vẫn tỏ ra không thèm quan tâm khiến Jaien tức đến trào máu, thái độ khinh thường của Kai khiến hắn cảm thấy bị sỉ nhục. Quá giận dữ hắn bực tức hét lên:

- Sao không nói gì? Mày thực ra cũng giống mẹ mày mà thôi, loại đàn bà phản bội bỏ chồng theo loài người, hai mẹ con chúng mày thực không xứng làm vampire thuần chủng.

Khi vừa nói xong câu đó, ý thức được mình đã lỡ lời, hắn vội đưa tay lên bịt miệng, nhưng lời đã nói ra như bát nước đổ đi, làm sao có thể cứu vãn được.


Ngay lúc này đây điều duy nhất hắn có thể làm là bỏ chạy đi thật nhanh để bảo toàn tính mạng.

Nghĩ vậy nên hắn xoay đầu định phóng đi nhưng không kịp, Kai đã xuất hiện ngay bên cạnh hắn, cậu dùng sức mạnh của mình khiến toàn thân Jaien bị đóng băng.

Ước mong duy nhất của Kai bây giờ là khiến cho tên vam này biến mất hoàn toàn, hắn có thể sỉ nhục cậu như thế nào cậu cũng chấp nhận, nhưng hắn lại to gan dám sỉ nhục mẹ cậu, điều đó là không thể tha thứ được.

Sự tức giận tột cùng khiến Kai mất đi lí trí, đôi mắt màu tím hừng hực lửa, lũ vam tay chân đứng bên cạnh nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo đáng sợ Kai thì sợ đến mất mật, vội nháo nhào chạy đi trước khi bị vạ lây.

Kai đá văng Jaien xuống đất, nắm lấy cổ áo hắn vung tay đấm cật lực, máu từ mồm, từ miệng hắn chảy ra ồng ộc.

Quá đau đớn và sợ hãi, Jaien liên tục van xin nhưng Kai không còn nghe thấy gì nữa, trong đầu cậu bây giờ chỉ còn sự hận thù sâu sắc.

Đúng vào lúc ấy, đột nhiên có một dây leo lao đến, trói thật chặt Kai lại rồi ném cậu ra xa.

Tức giận vì bị phá đám, Kai gồng mình bứt đất sợi dây rồi đừng dậy, gườm gườm nhìn kẻ phá đám.

Người đàn ông có khuôn măt lạnh lùng nghiêm nghị đang đứng trước mặt cậu khẽ nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.

Trái tim Kai chợt đau nhói, trong giây phút cậu ước mình có thể lao đến đâm chết hắn ngay lập tức, khuôn mặt ác quỷ đội lốt người kia khiến cậu hận đến tận xương tủy. Đúng hắn chính là người đã sinh ra cậu, kẻ đứng đầu gia tộc Akatsuki - Kotoshi Akatsuki.

Kotoshi hết nhìn Kai rồi lại nhìn khuôn mặt đẫm máu của Jaien, lạnh lùng buông một câu gọn lỏn:

- Đi theo ta.

***

_ BỐP…

Một cú tát đột nhiên giáng xuống khuôn mặt của Kai, năm vệt móng tay dài xuất hiện khiến một bên má của cậu nhuốm máu, đôi mắt cậu bừng bừng lửa giận.

- Đồ mất dạy, sao mày có thể hành động lỗ mãn như vậy trong cái gia tộc này hả?_ Ông Kotoshi lạnh lùng lên tiếng, nhìn thằng con trai với đôi mắt ghét bỏ.

Chẳng để tâm đến những giọt máu đang nhỏ từng giọt xuống chiếc áo trắng, Kai không hề đưa tay lên lau chúng, lạnh lùng nói:

- Ông xử phạt xong rồi chứ, nếu xong thì tôi đi_ nói rồi cậu đứng lên cậu bỏ đi thẳng.

- Mày…mày đứng lại đấy, đồ bất hiếu sao mày dám không nghe lời ba mày hả?_ Ông ta giận dữ hét lên.

- Ba?_ Kai quay đầu lại khẽ nheo mắt hỏi rồi cười nhạt nói_ Tôi chưa bao giờ nghĩ ông là ba của tôi, xin đừng sử dụng cái đại từ mĩ miều ấy để xưng hô với tôi, nhàm lắm. Tôi nói cho ông biết, tôi chịu cú tát vừa rồi của ông vì tôi là một thành viên trong gia tộc Akatsuki chứ không phải vì tôi là con của ông. Ông không xứng đáng là ba của tôi.

- Mày, đồ phản bội, mày cũng cùng một ruộc với mẹ mày_ ông ta nghiến răng nói.

- Im đi, không biết ai mới là người phản bội đâu? Ông hay mẹ tôi điều đó còn là một ẩn số, ông có thể che mắt được ai chứ không che mắt được tôi đâu. Tạm biệt.

Kai lạnh nhạt nói rồi nhanh chóng phóng vụt đi, trái tim cậu lại chịu thêm một vết thương nữa, quá đau, quá sâu.

Ngay bây giờ cậu cần một người để xoa dịu vết thương cho cậu. Phải rồi chỉ có cô ấy, mình cô ấy mà thôi, cậu muốn được thấy nụ cười ấm áp ấy, muốn được thấy đôi mắt xanh long lanh và đẹp như ánh dương ấy.

Nhưng…biết tìm cô ấy ở đâu bây giờ?

Cậu vừa đi vừa nhíu mày suy nghĩ. À, đúng rồi chỉ có ông ta mới giúp được cậu. Kai gật gù nghĩ rồi rẽ hướng trường Lanci.


Chương 31:


Kai nhìn chăm chăm vào cánh cổng làm bằng gỗ sồi trước mặt rồi:

_ UỲNH…

Cậu vung tay đấm mạnh vào cánh cổng khiến nó suýt lủng, mọi vật xung quanh đều rùng mình ớn lạnh. Một cánh cửa nhỏ đột nhiên bật mở, ông bảo vệ thò đầu ra làu bàu:

- Có chuyện gì thế? Trường đang tạm nghỉ rồi.

Ông ta vừa nói vừa ngẩng đầu lên thì chợt giật mình khi bắt gặp khuôn mặt lạnh lùng của Kai đôi mắt ông ta mở lớn, mặt xám ngoét lại rồi nuốt nước bọt ừng ực dịu giọng nói:

- Cậu Akatsuki, có việc gì mà cậu đến học viện vào giờ này?

- Tôi muốn gặp ông ta_ Kai nói rồi lạnh lùng chiếu đôi mắt tím về phía phòng hiệu trưởng.

- Ơ, chắc không được đâu cậu Akatsuki, ông ấy đang bận_ Ông bảo vệ ngại ngùng nói.

- Thế ông có mở cửa không?

- Ừm, xin lỗi cậu, nhưng đây là quy địn..

_ ROẠT…ROẠT…

Một loạt âm thanh lạnh lẽo đột nhiên vang lên, miệng ông bảo vệ cứng đơ lại, cả người bị băng dính chặt vào khung cửa nhỏ, khuôn mặt méo mó trông rất đáng thương.

- Bây giờ thì mở được rồi chứ? Trừ phi ông muốn đứng đây cùng với đống băng này cho đến khi có người tới giúp_ Kai lạnh lùng thản nhiên nói.

- Ờ, ờm vưng…_ Ông bảo vệ khổ sở mấp máy môi nói không ra tiếng rồi vội gật gật cái đầu.

Kai nhếch mép hài lòng rồi khẽ vung tay, đám băng bốc hơi nhanh chóng, ông bảo vệ len lén nhìn Kai rồi đưa tay lên sờ cái cổ đáng thương mếu máo mở cổng.

Kai bước vào bên trong học viện lạnh lùng liếc ông bảo vệ một cái rồi đút hai tay vào túi quần nhanh chóng đi đến phòng hiệu trưởng.

Ông bảo vệ già nhìn theo bóng Kai trố mắt ngạc nhiên rồi khẽ bật thốt lên:

- Sao hôm nay cậu Kai lại "lương thiện" thế nhỉ? Mình còn tưởng sau khi được mở cổng cậu ấy sẽ tức giận mà vất mình xuống ao chứ?

***

_ RẦM…

Kai kéo cánh cửa gỗ trước mặt khiến nó bắn mạnh sang một bên suýt nữa thì văng đi luôn. Cậu lạnh lùng bước đến bên cái bàn làm việc nhỏ cạnh cửa sổ trong phòng.

Người đàn ông có bộ râu dài đến ngang ngực đang chúi đầu vào đám giấy tờ không ngẩng mặt lên nhìn Kai nhẹ nhàng nói:

- Cháu không có học phép lịch sự sao Kai? Vào phòng ta mà không gõ cửa, cũng không chào người ông này một tiếng nữa.

- Ông đừng nhiều lời nữa, cho tôi mượn hồ sơ cá nhân của Yume đi, ông giữ tất cả hồ sơ của các học viên đúng không?

- Yume? Ý cháu là em Hana?_ Ông hiệu trưởng từ từ ngẩng mắt lên nhíu mày nói.

- Chứ còn ai vào đây nữa, ông đưa cho tôi nhanh lên_ Kai lạnh lùng nói.

- Hừm, không biết cháu cần nó có việc gì nhưng nói chuyện với ông mình như vậy hình như không được phải phép cho lắm. Cháu không thể bớt lạnh lùng đi được sao? Làm như thế sẽ chỉ khiến cháu xa cách mọi người hơn thôi.

- Hừ, tôi chẳng cần gần gũi với một ai hết, chính các người đã ruồng bỏ tôi, biến tôi thành ra như thế này mà giờ còn trách tôi?_ Kai nhướn mày hỏi.

- Haizz, Kai à, ta biết là cháu vẫn còn hận ta vì ta không thể bảo vệ cháu khiến cháu bị giáng xuống cấp Đồng, nhưng cháu hãy hiểu cho ta…

- Thôi đi, tôi không muốn nghe cũng không cần bất kì ai bảo vệ, ngày xưa bây giờ và mãi mãi về sau cũng vậy. Nhưng, tôi nghĩ ông đã nhầm rồi, tôi hận ông không phải vì ông không bảo vệ được tôi mà là vì ông đã để cho mẹ tôi lấy "hắn"_ Kai căm phẫn nói....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Thất tịch không mưa - Lâu Vũ Tình
» Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm