watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

- Chúng ta đều là hai kẻ ngốc – Ngọc Loan khẽ cười nói.

Hai người đều là hai kẻ ngốc trong chuyện tình cảm. Anh biết Hà Trang sẽ không chấp nhận mình mà vẫn hết lòng theo đuổi. Còn cô biết trong lòng anh có bóng hình của người con gái khác nhưng vẫn cam nguyện chờ anh.
Có lẽ Vũ Phong đã cho Hà Trang thấy được thành ý của anh, cho nên cô ấy cuối cùng đã run động trước tình cảm của anh, sau 6 tháng đeo đuổi, cuối cùng Hà trang cũng nhận lời làm bạn gái của Vũ Phong.
Hà Trang và Ngọc Loan ngồi đối mặt nhau trong quán nước, Hà Trang không nhìn Ngọc Loan rồi khàn giọng nói:
- Mình xin lỗi, xin lỗi Loan rất nhiều. Mình cứ nghĩ là trái tim mình kiên định lắm, không ngờ mình lại run động vì anh ấy. Vũ Phong anh ấy đã làm cho mình rất nhiều việc, một điều mà chưa có một người đàn ông nào làm cho mình cả. Quả thật là đã khiến mình cảm động, và thay đổi suy nghĩ về anh ấy. Không biết từ bao giờ mình đã yêu anh ấy. Mình đã chấp nhận làm bạn gái anh ấy rồi, mình biết làm như vậy khiến Loan rất buồn, nhưng mà mình không khống chế được tình cảm của mình. Mình xin lỗi – Hà Trang rơi nước mắt áy náy nhìn Ngọc Loan khẽ khàng nói những lời tự trách.

Ngọc Loan nhìn những giọt nước mắt đang rơi trên gương mặt đẹp của Hà Trang, cô lặng lẽ lấy khăn lau giúp cô ấy rồi giọng buồn bã nói:
- Đừng khóc. Trang không có lỗi với mình đâu. Mình chỉ là yêu đơn phương thôi mà. Vậy cũng tốt, nếu như hai người có thể đến bên nhau và hạnh phúc, mình cũng thấy vui.
- Nhưng mà mình….- Hà Trang ghẹn lời khi thấy Ngọc Loan không trách mình, cô ta nhìn Ngọc Loan đầy cảm kích nói – Cám ơn Loan nhiều lắm. Mình cảm thấy thật hổ thẹn với Loan rất nhiều.
- Bỏ đi. Dù sao thì Vũ Phong cũng đâu có nói thích mình, cho nên trang không cần áy náy.
- Thật ra, có một chuyện mình vẫn giấu Loan – Hà Trang lấm lét nhìn Ngọc Loan ngại ngùng không biết có nên mở lời hay không?
- Là chuyện gì?
- Thật ra người mà anh Tùng Quân thích chính là Loan.

- Sao…..- Ngọc Loan không tin vào tai mình nữa.
- Thật ra là do mình ích kỷ mà thôi. Lúc đầu mình quá thích anh ấy, cho nên mới đeo bám anh ấy. Lúc mình và anh ấy đi xem phim, mình đã nhân cơ hội đo để tỏ tình cùng anh ấy. Nhưng Tùng Quân đã nói thẳng với mình là anh ấy thích Loan và từ chối mình.
- Nhưng rõ ràng mình nhìn thấy hai người đã ôm nhau mà – Ngọc Loan không tin vào tai mình cô run run nói.
- Không phải đâu. Là mình nhìn thấy Loan đứng chờ xe cho nên mới nói với Tùng Quân, bảo anh ấy ôm mình một cái coi như an ủi mình.
- Sao Trang phải làm vậy?
- Bởi vì mình cảm thấy xấu hổ, mình tự ái khi bị từ chối – Hà trang khổ sở đáp – Cho nên mình không muốn ai biết mình bị từ chối, cho nên mình mới cố tỏ vẻ là mình với anh Tùng Quân đang quen nhau. Thật ra sợi dây truyền lần đó là của tùng Quân tặng cho Loan, mình đã tráo đổi nó với chiếc đồng hồ. Lúc đó mình thật sự rất thích anh ấy, cho nên mình đã quá hồ đồ mà làm nhiều chuyện không suy nghĩ. Nhưng giờ đây mình mới biết, thật ra người mình yêu thật sự là Vũ Phong. Mình biết mình là đồ ích kỷ, xấu xa, nhưng mà mình không còn cách nào khác hết. Loan cứ trách mình đi, mắng mình đi, thậm chí là đánh mình. Mình sẽ không một lời oán thán đâu.

Thật sự trong lòng Ngọc Loan rất tức giận, thật sự cũng muốn đánh Hà Trang cho hả giận, nhưng cuối cùng cô lại không nỡ. Chuyện với Tùng Quân cũng đã qua lâu rồi, người cô thích bây giờ là Vũ Phong. Cô cũng hiểu, đối mặt với tình yêu, con người ai cũng ích kỷ. Nếu là cô, nói không chừng cô cũng sẽ hành động như thế .
- Bỏ đi, mình không trách Trang đâu, chuyện cũng đã qua rồi.
Hà Trang ngỡ ngàng nhìn Ngọc Loan, cô không ngờ Ngọc Loan lại tha thứ mà không một lời oán thán nào hết. Hà Trang nắm lấy tay Ngọc Loan lần nữa nói:
- Cám ơn Loan rất nhiều. Được làm bạn với Loan là may mắn nhất đời của mình. Chúng ta mãi mãi là bạn tốt của nhau.
Ngọc Loan gật đầu. Hà Trang mới hết khóc nhìn Ngọc Loan bảo:

- Thật ra anh Tùng Quân vẫn thích Loan,
Ngọc Loan cũng cho rằng, là do cô không có số được ở bên cạnh Vũ Phong, không thể trách ai được. Chỉ là ngoài sự thật vừa nói ra, Hà Trang vẫn còn giấu cô chuyện chiếc lắc tay. Cho đến một ngày nọ, cô tình cờ đeo chiếc lắc trên tay trong một buổi tiệc đi cùng ba mình, Vũ Phong cũng có mặt, lâu rồi hai người không gặp nên anh rủ cô ra góc vắng ngồi tâm sự. Cả hai cũng hơi ngượng ngùng nhìn nhau, thật sự Ngọc Loan bối rối không dám đối mặt với Vũ Phong, mỗi lần nhìn thấy anh, tim cô lại thổn thức. Vũ Phong cũng vậy, anh cũng không biết phải mở lời thế nào. Thật ra từ lúc anh và Hà Trang quen nhau, anh và Ngọc Loan cũng ít gặp mặt nhau hơn. Ngọc Loan thường bảo bận học nên không có thời gian nhiều như trước, nhưng Vũ Phong biết cô tránh mặt anh. Anh cũng đau buồn và cũng thấy khó xử vô cùng, anh biết Ngọc Loan thích mình, chỉ tiếc là cô đã đền sau. Vô tình anh nhìn thấy chiếc lắc trên tay cô rồi bèn hỏi:
- Sao chiếc lắc của Hà Trang lại ở trên tay em.
- Chiếc lắc của Hà Trang – Ngọc Loan kinh ngạc hỏi lại, cô không vì sao Vũ Phong lại nói như thế, nhưng sau đó cô nhớ ra có lần mình cho Hà Trang mượn đeo, sau đó Hà trang còn mượn cô thêm mấy lần để đi hẹn hò với Vũ Phong, cô cũng không muốn Hà Trang mất mặt nên nói – À, là cô ấy tặng em.
- Anh cũng đoán vậy – Vũ Phong gật đầu cười.
Vũ Phong nhìn sợi lắc sau đó khẽ cười rồi nói:
- Thật ra nếu không có sợi lắc này, anh cũng không nhận ra cô gái đó là Hà Trang đâu. Đặc biệt là hai chữ N&L khắc trên đó khiến anh nhận ra cô ấy một cách chính xác.

- Ý anh là, chủ nhân của sợi lắc này, cô gái mặc váy trắng chính là người đã giúp đỡ anh khi đó – Ngọc Loan đứng bật dậy nhìn Vũ Phong đầy kinh ngạc.
- Đúng vậy.
Ngọc loan có cảm tưởng mình đã rơi từ một nơi rất cao xuống đất, cho nên đau đến nỗi tim cô cũng vỡ ra thành ngàn mảnh. Trong tiềm thức cô bỗng xuất hiện một hình ảnh mơ hồ, một chàng trai ngồi bên bệ hoa bên ngoài trường ôm lấy bụng, nhăn mặt khó chịu, mồ hôi xuất hiện đầy trên trán anh. Dường như anh ta rất đau, nhưng chẳng ai giúp anh ta cả. Cô thấy thật tội nghiệp nên chạy lại giúp đỡ.
- Sao trước giờ em chưa từng gnhe anh nói đến – Nếu như Vũ Phong nói đến điều này, thì cô sẽ nhớ ra mình chính là cô gái ấy, vậy thì cô đâu phải ngày ngày khổ sở lén lút nhìn anh và Hà Trang vui vẻ bên nhau từ xa mà đau lòng như thế. Nếu như cô biết được cô sẽ vui mừng hạnh phúc biết bao nhiêu, người đứng bên cạnh anh chắc chắn là cô chứ không phải Hà Trang.
- Anh nghĩ chuyện đó không cần thiết cho nên….
- Vì sao anh không nói ra sớm hơn chứ – Ngọc Loan nức nở nhìn Vũ Phong chất vấn, cô đã đau khổ biết bao nhiêu, vậy mà….cứ ngỡ hai người không có duyên phận, hóa ra duyên phận đã tìm đến hai người từ lâu nhưng cô lại không hề biết mà để vuột mất.
Vũ Phong nhất thời kinh ngạc, anh không hiểu vỉ sao Ngọc Loan lại kích động như thế, anh chưa kịp nói gì thì Ngọc Loan đã hỏi:

- Hà Trang có biết hay không?
- Có, sau này anh có nói cho cô ấy biết.
Cho nên Hà Trang cứ năn nỉ hỏi cô mượn chiếc vòng đó, Ngọc Loan ngửa đầu nhìn trời cười lớn, cười như điên dại. Hóa ra mọi chuyện lại là như vậy. Vì sao cô đem tấm lòng ra đối đãi với người, mà chỉ nhận lại được toàn giả dối như thế cơ chứ.
Lúc này có ai đó gọi Vũ Phong trong lúc Ngọc Loan còn đang không tin nổi vào sự thật đang phơi bày trước mặt mình. Vũ Phong đành phải chào Ngọc Loan rồi đi vào.
- Vì sao lại như thế? – Ngọc Loan buông ra câu hỏi mà không cần câu trả lời, cô đứng bỏ đi thật nhanh.
Ngọc Loan đi đến tìm Hà trang, cô muốn hỏi rõ vì sao Hà Trang lại không nói ra chứ.
- Mình xin lỗi.
Đó là câu nói duy nhất mà Hà Trang đã nói ra khi cô chất vấn. Ngọc Loan nhìn Hà Trang bằng ánh mắt khinh bỉ vô cùng, cô không còn gì để nói với hạng người này nữa. Đã hai lần rồi, hai lần cô để tình cảm vào hai người con trai, nhưng cả hai lần Hà Trang đều nhảy vô giánh lấy. Tùng Quân cũng vậy. Vũ Phong cũng thế. Vì sao làm vậy đối với cô....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Sẽ có thiên thần thay anh yêu em - Minh Hiểu Khê
» Chiếc ôm từ vệt gió quỉ - Lynk Boo
1234...678»