watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Kỳ cục thật! ” Cô ngửi rồi lại ngửi, nghi hoặc gãi gãi đầu. “Sao chẳng thơm nhỉ? Oải hương chẳng phải là hương thơm rất thường dùng hay sao? Tại sao mình ngửi mãi mà chẳng thấy thơm tí gì nhỉ?” Nói xong cô muốn ngắt mấy nhánh gần đó, nhưng không cẩn thận lại nhoài người ra quá đà, cứ thế trượt dài trên đám hoa đó.

Lúc đó, Bùi Ưu đang đi đến trông thấy, anh hoảng hốt vươn tay ra muốn đỡ lấy cô, nhưng khoảng cách quá xa, đã không kịp nữa rồi.

Một bóng người thoáng qua!

Tiểu Mễ vụng về ngã nhào vào người ấy

Hai tay người ấy ôm chặt lấy cô.

“Binh! “

Tiếng va chạm cực lớn vang lên.

Bóng người cao lớn nặng nề ngã bịch xuống đám hoa, một đống cỏ phủ loạn trên người, anh ngã trên đất bùn, bên má còn vương mấy phiến cỏ xanh xanh, trên mặt lốm đốm bùn đất, áo sơ mi bị mấy nhánh hoa cào rách, cả người nhìn rất thảm hại.

Oải hương cười thầm trong gió.

“Này! Cười cái gì?”

Doãn Đường Diêu chật vật đứng lên, vừa lúng túng vừa bực bội, chưa nghĩ gì đã vội đưa tay lên cốc vào đầu Tiểu Mễ. Lúc này cô mới hoàn hồn, trời ơi, cô đang cười anh ấy mới chết chứ, thôi rồi, quá đáng rồi, cô vội vã ngậm chặt miệng, xấu hổ nói:

“Xin lỗi, cám ơn! “

Doãn Đường Diêu trợn mắt với cô:

“Ngốc! “

“Ồ.” Cô bất lực cúi đầu. Được rồi, ai bảo cô ngốc thật làm chi.

“Siêu ngốc! “

“… Ô…” Cho dù thế nào thì mắng một tiếng là đủ rồi mà. =, =

“Em muốn chết à? Ngốc ngốc siêu ngốc! Ngốc ngốc siêu ngốc! “

Doãn Đường Diêu nổi giận thấp giọng hét, đến nỗi mặt đỏ cả lên.

PHẦN 5: ĐỒ ĂN Ở ĐÂY NGON CỰC KỲ!

Tiểu Mễ bị anh hét đến nỗi chẳng biết gì nữa, đầu óc trống rỗng nhìn anh, không biết nếu mình hét lại thì có gọi là bất lịch sự với “ân nhân cứu mạng” không nhỉ?

Nhìn anh như thế, đột nhiên tim cô nhói đau.

A, dường như anh đã trở về là Doãn Đường Diêu như trước kia. Thời khắc này cô hiểu rất rõ rằng, cô hoàn toàn không mong muốn anh biến thành người lịch sự ưu tú, cô muốn được nhìn thấy anh lười biếng, ham ngủ, thích đạp cửa như một tên điên như trước kia, Doãn Đường Diêu như thế mới đúng là Doãn Đường Diêu thật sự!

“Đồ ngốc! Mau đứng dậy! ” Doãn Đường Diêu mặt đỏ bừng hét.

Tiểu Mễ tiếp tục đờ đẫn.

“A…! “

Bỗng nhiên, cô luống cuống. Ôi ngượng chết mất, giờ cô mới biết tại sao anh lại gào hét thế. Là do anh nhào đến đỡ lấy cô, cô không bị ngã xuống đất mà lại ngã ngồi xuống đùi anh, phần mông của cô lọt gọn trên đùi của anh (O___o), dựa sát vào bụng của anh, hơi ấm từ người anh xuyên thấu qua người cô. (^____^) Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng bừng, giữa hai người có một luồng khí nóng bao phủ tựa như đặt quả trứng gà vào lập tức sẽ được luộc chín ngay vậy.

Trong hỗn loạn,

Cô ngượng ngùng len lén nhìn anh.

Mặt Doãn Đường Diêu đỏ bừng bừng, hạt kim cương bên cánh mũi lấp lánh ánh sáng tuyệt đẹp. Mắt anh lộ ra vẻ xấu hổ ngại ngùng, sau khi phát hiện ra cô đang lén nhìn mình, anh càng ra sức trừng mắt với cô.

Bùi Ưu vừa cười vừa đưa tay ra, đầu tiên anh kéo Tiểu Mễ đứng dậy, sau đó kéo Doãn Đường Diêu lên, vỗ vỗ vai Diêu, chỉ cười không nói gì.

Ngồi trên xe lăn, dì Thành quan tâm hỏi:

“Ngã rồi sao?”

Doãn Đường Diêu nói cho dì biết cô không bị thương gì cả rồi gạt gạt bùn đất và cỏ vương trên người xuống, vừa phủi vừa nhìn Tiểu Mễ, thấy cô vẫn còn đỏ mặt, không ngăn được, anh nhìn đến thất thần.

Dì Thành nhìn ba người trẻ tuổi trước mặt mình đầy yêu thương:

“Cỏ oải hương bản thân nó hương thơm rất nhẹ, nhưng sau khi được chiết xuất, mùi hương của nó mới lộ ra, giống cậu bé Doãn Đường Diêu này vậy! “

“A…?” Tiểu Mễ ngạc nhiên.

Doãn Đường Diêu và Bùi Ưu cũng không hiểu, nhìn dì Thành thắc mắc.

Dì Thành cười, nói với Doãn Đường Diêu: “Con có trái tim lương thiện và dễ xúc động, nhưng lại che giấu dưới sự bạt mạng và ương ngạnh của mình. Giống như cỏ oải hương, chỉ với người con thích và đến bên con, con mới cho người ấy biết được tấm lòng của mình.”

Tiểu Mễ đờ người.

“Con không có! ” Doãn Đường Diêu la nhỏ, mặt càng đỏ phừng phừng.

Dì Thành nắm tay Tiểu Mễ, giọng nói yếu ớt hiền hòa:

“Phải yêu quý cậu ấy nhé! “

Tiểu Mễ ngây người chẳng biết nên phản ứng thế nào mới thích hợp, tay dì Thành tuy không có chút sức lực nào nhưng chứa đựng một sự ấm áp vô bờ.

“Đừng làm tổn thương nhau nữa, đừng cứng đầu bướng bỉnh nữa, bây giờ hãy biết yêu quý những gì đáng được yêu quý. Nếu con yêu quý cậu ấy, cậu ấy sẽ trở thành thiên sứ hạnh phúc đồng thời mang lại niềm vui cho rất nhiều người. Nếu con rời bỏ cậu ấy…”

Dì Thành không nói thêm nữa, lắc lắc đầu, cảm thấy mình hình như nói nhiều quá rồi.

“Thiên sứ?”

Là Thiên sứ sao?

Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn Doãn Đường Diêu đứng kế bên, hạt kim cương trên cánh mũi anh lóe sáng dưới ánh mặt trời, rực rỡ, tinh khiết như thiên sứ.

° ° °

Tiệm ăn Lục Châu.

Sau quầy treo mấy chục cái bảng gỗ nho nhỏ, trên đó ghi vô số đủ loại thức ăn nhẹ, có “đậu phụ”, “Sủi cảo miền Bắc”, “sủi cảo chiên”, “rượu trứng” …

“Anh muốn ăn gì nào?”

Tiểu Mễ cười ha ha nhìn Doãn Đường Diêu sắc mặt ủ dột đang trợn mắt ngắm mấy tấm bảng gỗ đến đờ đẫn, nói: “Anh muốn ăn gì cũng được mà, hôm nay em khao! Đồ ăn ở đây ngon lắm nhé! “

Trong tiệm đầy khách lố nhố, phần lớn đều là học sinh của học viện Thánh Du, tiếng nói cười ồn ào náo nhiệt như một cái chợ. Hình như đồ ăn cũng ngon lắm, chưa thấy cửa hàng nào vào giờ cao điểm lại đông khách như thế, chẳng còn cái bàn trống nào cả, muốn ăn vẫn phải đợi.

Cho nên Doãn Đường Diêu hơi thất vọng.

Lúc cô nói mời anh đi ăn, anh cứ nghĩ cô chí ít sẽ chọn một địa điểm yên tĩnh, đồ ăn có ngon hay không cũng mặc, chỉ cần yên lặng ngắm cô , nghe cô nói là được. Ai mà biết cô lại đưa anh đến tiệm ăn Lục Châu ở ngay sát trường học thế này. Vốn định phản đối rồi nhưng thấy bộ dạng cô vui mừng hớn hở, tiếng phản đối của anh bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào của tiệm.

“Không biết.”

“Hở?”

“Chưa từng ăn ở đây bao giờ nên không biết món nào ngon.” Doãn Đường Diêu trợn mắt ngắm mấy cái tên đồ ăn lạ lùng. Giá cả gì mà rẻ thế này, chắc là chẳng ra gì rồi.

“Chưa ăn á? Rất nhiều thứ ở đây đều là món ăn nổi tiếng đó! “

“… Vì trước đây anh bị bệnh…”

“A, xin lỗi anh.” Cô ngượng nghịu gãi gãi đầu, đúng là liều thật.

“Em thích ăn hả?”

“Vâng.” Cô ra sức gật đầu.

“Vậy mỗi thứ gọi một phần là được chứ gì.” Anh ngoắc tay gọi nhân viên phục vụ. “Này! “

“Đừng! ” Cô vội vã níu tay anh. “Gọi hết làm sao ăn nổi? Ha ha, thế này nhé, anh tìm chỗ ngồi đi, em phụ trách mua đồ cho! “

“Em?” Anh có phần nghi hoặc, “Không phải chỉ cần ngồi và chọn món đưa phục vụ là được à?”

Sau khi Doãn Đường Diêu nhìn đôi tình nhân đã ăn xong rồi, đồ dọn đi hết rồi mà vẫn anh anh em em tình tứ không chịu đi bằng ánh mắt lạnh lùng và khó chịu, họ đi rồi anh bắt đầu ngồi xuống, cho rằng Tiểu Mễ sẽ về ngay, ai biết được thời gian tiếp theo chỉ nhìn thấy cô xoay như chong chóng chạy tới chạy lui, đến nỗi mồ hôi chảy đầm đìa....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Chết! Sập bẫy rồi - King Kong Barbie
» Chuyện tình Kem Kiwi (Kiss the rain) - Dương Thuỳ Dương
» Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình
» Hợp đồng yêu - Shell
12»