watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cô dùng hết sức cắn chặt môi, không ngừng run rẩy, máu trong người điên cuồng chảy, trong đầu trống rỗng, chẳng suy nghĩ được gì.

“… Em thích anh…”

Doãn Đường Diêu cứng đờ người, anh nghe nhầm rồi, anh biết anh đã nghe nhầm! Chắc chắn là ảo giác đúng không? Là tiếng vọng của chính lời anh nói, đúng không? Anh…

“Nói lại lần nữa! “

Anh nhìn cô đăm đăm, hết sức chăm chú nhìn vào môi cô, chỉ cần cô nói thêm lần nữa, nếu không anh sẽ phát điên mất!

“Em thích anh! “

Tiểu Mễ nhắc lại lần nữa.

Giống hệt như bị điện giật cực mạnh! Nhịp tim Doãn Đường Diêu khựng lại trong một khắc, giống một đứa trẻ thất thần, cổ họng tắc nghẹn.

Rất lâu sau.

“Em… nói có thật không?”

Anh nín thở thì thầm hỏi.

Không!

Không!

Anh lại cật lực lắc đầu, cười với cô, cười như đứa trẻ vừa lo sợ vừa yêu thích quá độ đến hoảng loạn thất sắc, anh vươn tay ôm lấy cô. “Em không cần nói! Anh tin! Anh biết em nói thật! Em sẽ không dối gạt anh! Em thật sự thích anh…”

Ôm cô, Doãn Đường Diêu chầm chậm thoải mái dựa đầu vào vai cô. Mái tóc ngắn của cô thơm quá, cổ cũng thơm, người cô mềm mại mà thơm phức. Anh muốn mãi mãi được ôm cô như thế này, cho dù là đang mơ, anh mãi mãi cũng không muốn tỉnh dậy. Vậy mà, nỗi đau sâu sắc lại mơ hồ lướt qua trong đáy mắt anh.

Được anh ôm trong vòng tay, Tiểu Mễ khóc không thành tiếng.

Cô không biết vì sao mình lại khóc, chỉ cảm thấy tim đau nhói đến không chịu nổi, chỉ có khóc, chỉ có để nước mắt tuôn ra, cô mới không đau đớn nghẹt thở đến mức muốn chết ngay tức khắc nữa.

Màn cửa nhẹ bay bay…

Đêm yên tĩnh.

Nền gạch hoa lấp lánh ánh sáng dịu dàng của ngọn đèn.

Anh và cô ôm nhau.

Giống như những đứa trẻ muốn được dựa dẫm ỷ lại, anh và cô ôm chặt lấy nhau.

Thời gian biến thành lâu dài…

Một thế kỷ có lẽ cũng chỉ như một chớp mắt mà thôi.

° ° °

Trong vườn hoa bệnh viện Nhân Ái, thảm cỏ mượt mềm, ánh dương buổi sáng rực rỡ huy hoàng, trong không khí có mùi hương hoa thầm lặng, những giọt sương đọng trên cỏ lung linh phản chiếu ánh mặt trời.

Chạc cây rậm rạp xanh um.

Gốc cây đặt một chiếc ghế to dài.

PHẦN 4: VÌ SAO GẦN ĐÂY ANH ẤY THƯỜNG BỆNH ?

Tiểu Mễ mặc một chiếc váy trắng, cô vừa mân mê thiên sứ bằng vải trong tay, vừa mỉm cười nhìn ra xa, trên thảm cỏ ở bên đó Doãn Đường Diêu đang đẩy xe lăn chầm chậm đưa dì Thành đi phơi nắng. Ngắm anh dưới ánh nắng vàng rực của mặt trời, trong lòng cô dậy lên một sự tĩnh lặng thư thái đã lâu không thấy, cho dù sự tĩnh lặng này do đâu, cô đều muốn mãi mãi duy trì nó.

“Em thích thiên sứ sao?”

Vì sao lúc đầu lại nghĩ đến chuyện mua thiên sứ bằng vải tặng cô, Bùi Ưu không nghĩ ra, nhưng hình như cô rất thích nó. Lúc đau khổ hay thất thần cũng như lúc vui vẻ, cô đều hay ôm thiên sứ trong tay, vuốt ve đôi cánh của nó.

“A, vâng ạ.” Tiểu Mễ cúi đầu, ngón tay lại lướt nhẹ trên đôi cánh óng ánh của thiên sứ, cô quay đầu nhìn anh cười. “Cứ quên cảm ơn anh, em rất rất thích nó.”

Bùi Ưu mỉm cười: “Anh cũng thích thiên sứ.”

Cô hiếu kỳ mở to mắt lắng nghe.

“Từ khi còn rất nhỏ, anh đã hi vọng mình là một thiên sứ, có một đôi cánh để bay lượn, thuần trắng tinh khiết, hoàn mỹ không có một khuyết điểm nào, đồng thời có thể mang đến cho những người thân yêu của mình nhiều hạnh phúc nhất.” Anh ngượng ngập sờ sờ mũi. “Nghe ra có vẻ ảo tưởng quá nhỉ, rõ ràng biết là không thể nhưng đến bây giờ anh vẫn muốn biến thành thiên sứ.”

“Vậy nên anh thích mặc quần áo màu trắng?”

“Ha ha, đúng thế.” Ánh mặt trời xuyên qua tán lá tạo thành bóng râm, Bùi Ưu mặc áo trắng cũng có một ánh sáng rực rỡ và dịu dàng.

“Anh ấy cũng vậy.”

Tiểu Mễ nhẹ giọng nói.

Từ nhỏ Dực đã thích sưu tầm đủ loại hình thiên sứ khác nhau, thích những câu chuyện về thiên sứ, đam mê vô hạn những chuyện thần kỳ của thiên sứ. Cô hoàn toàn không tin, cười lớn chọc ghẹo anh rằng trên đời này làm gì có thiên sứ, tất cả chỉ là sản phẩm của người lớn bịa ra để lừa con nít mà thôi.

“Các thiên sứ đều ở chung trong một nước, nơi đó họ sống rất hạnh phúc vì xung quanh mình đều là những thiên sứ lương thiện. Thiên sứ sẽ chỉ gặp thiên sứ, cho dù lúc ban đầu có là ác quỷ đi nữa cũng sẽ được biến thành thiên sứ. Tuy chúng ta không thấy được các thiên sứ ấy, nhưng họ có thể nhìn thấy chúng ta, thiên sứ mong muốn bảo vệ hạnh phúc của con người, vậy nên chỉ cần chúng ta hạnh phúc, thiên sứ cũng sẽ rất hạnh phúc.”

Lời cô nói có hơi lộn xộn, nhưng thật kỳ lạ là Bùi Ưu nghe lại hoàn toàn hiểu.

Trời xanh mây trắng.

Ánh dương đầu thu.

Trên thảm cỏ, Doãn Đường Diêu đẩy xe lăn của dì Thành, hai người tinh khiết dịu dàng trong ánh nắng vàng, nhìn xa xa đẹp như một bức tranh sơn dầu.

“Đã tốt đẹp rồi chứ?” Bùi Ưu hỏi.

“… Vâng.”

Anh mỉm cười. Thật vui khi thấy cô và Doãn Đường Diêu lại quay về bên nhau, đoạn thời gian trước đó, nhìn thấy bộ dạng đau khổ suy sụp của Diêu, anh không chịu nổi. Nhưng sự thất thần như bị rút mất linh hồn của cô cũng khiến anh ngày đêm nghĩ ngợi.

Lúc này, cô đang lặng lẽ ngắm nhìn Diêu ở phía xa xa.

Bùi Ưu lặng lẽ nhìn cô.

Cúi đầu, ánh mắt anh lại rơi trên đôi cánh thiên sứ trong tay cô, đôi tay thuần khiết, đôi cánh thuần khiết…

Anh nhìn sang nơi khác.

Tiểu Mễ nhìn Doãn Đường Diêu đang đẩy xe lăn trên thảm cỏ, đột nhiên cau mày: “Vì sao dạo gần đây anh ấy thường bệnh thế?”

“Hử?”

“Rất nhiều lần bệnh tim tái phát, mấy hôm trước còn sốt cao, chẳng phải đã thay tim rồi sao? Lẽ ra phải khỏi bệnh rồi mới phải chứ?” Cô lo lắng nói. “Tim của Dực rất khỏe mạnh, chắc sẽ không…”

“Sau khi thay tim phải cần một thời gian để hồi phục, có thể sẽ còn lặp lại nhiều lần, cũng có thể sẽ bị bài trừ…” Bùi Ưu nói, bỗng nhiên hoảng sợ, anh nhớ đến chuyện Diêu nhờ anh kiểm tra nhưng anh không phát hiện ra điều gì, một ý nghĩ kỳ quái nhưng đáng sợ xuất hiện trong đầu anh.

“Thế sao, vậy bình thường phải chú ý những chuyện gì?”

Cô cuống quýt hỏi.

Đúng lúc này,

Dì Thành ngồi trong xe lăn phía xa mỉm cười với họ và đưa tay vẫy.

Tiểu Mễ trông thấy liền vội vã giơ tay đáp lại, sau đó chạy đến.

Trong lúc vội vã, búp bê thiên sứ bằng vải bị bỏ quên trên ghế, cô độc nằm nơi đó. Bùi Ưu thẫn thờ, đưa tay nhặt lấy nó, ngón tay chạm vào đôi cánh, có một cảm giác lành lạnh.

Những lùm cây bên cạnh thảm cỏ đã nở đầy hoa tím, cả một vùng, cả một khu, cành hoa rất thấp, chỉ cần ngồi xuống là có thể phát hiện ra. Sắc tím nhạt nhạt, giống những ngón tay dài ngắn thô thô, nói nó là hoa nhưng thật ra chẳng có đóa hoa nào, hương thơm không mảy mảy nồng đậm, thế nhưng sắc tím của hoa và sắc xanh của lá có một vẻ đẹp thanh tân thoát tục.

“Đây là cỏ oải hương.”

Dì Thành hiền hòa nói, giọng nói yếu ớt nhưng tinh thần vẫn tốt.

“Cỏ oải hương.”

Tiểu Mễ ngạc nhiên mở to mắt nhìn, không nhịn được ngắt một nhánh hoa trên đất, nhìn không chớp mắt, lại đưa lên mũi ngửi, dùng hết sức hít hương thơm của nó. Trên tivi và sách báo nhắc đến cỏ oải hương vô số lần, cứ cảm thấy loại hoa này lãng mạn cực kỳ, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy, thì ra là nó ư!...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...111213»