Anh nhìn về phía Tiểu Mễ đang đứng bên giường.
Bộ váy trắng của cô bị gió đêm thổi bay nhè nhẹ, da trắng đến gần như trong suốt, đáy mắt tràn đầy nỗi ân hận day dứt, môi bị cắn chặt như sắp bật máu, đôi vai gầy yếu đang run rẩy không ngừng.
Là do cô sao?
Bùi Ưu thở dài, có lẽ mình không nên để Doãn Đường Diêu và cô qua lại nữa. Anh vốn cho rằng Diêu yêu cô sâu đậm như thế, chỉ cần ở bên cô sẽ thấy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, sao anh lại quên rằng, cũng chỉ có tình yêu sâu sắc mới nhấn chìm Diêu vào nỗi đau khổ như vậy!
Thế là,
Anh mỉm cười nói với Tiểu Mễ: “Em cứ về trước đi, anh chăm sóc Diêu là được rồi.”
Nhưng cô chầm chậm lắc đầu:
“Không! “
Cô không muốn tránh né nữa, không có chỗ nào để cô trốn chạy cả, chỉ cần trong lòng Doãn Đường Diêu vẫn căm hận và đau khổ, dù cô có chạy đến chân trời góc bể cũng không thể quên được việc mình đã gây ra.
Đêm đã khuya.
Lúc Doãn Đường Diêu từ từ mở mắt,
Tiểu Mễ đang nằm nhoài, đầu kê trên nệm trải giường. Ánh sao chiếu vào, mái tóc ngắn mềm mại của cô dường như phát ra chút ánh sáng. Hình như cô đang ngủ, đôi vai lặng lẽ co giật, chiếc váy trắng mỏng manh đến như trong suốt. Doãn Đường Diêu vô thức vươn tay ra, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mái tóc mềm của cô, như một con nhím mềm mại, mái tóc của cô giữa những ngón tay anh man mát và ấm áp.
Một cách lặng lẽ…
Phần gáy của cô trở nên cứng đờ.
Doãn Đường Diêu khi phát hiện ra, toàn thân cũng cứng đơ, nắm chặt tay lại, rút ra khỏi mái tóc của cô, nhãn thần trở nên lạnh lẽo u ám.
Cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhàng với anh:
“Tỉnh rồi sao?”
Đây là nụ cười đầu tiên cô tặng anh kể từ sau đêm hôm đó, trong nụ cười có chút yếu mềm, chút ăn năn, trong đôi mắt mờ mịt như có sương mù, nhưng đó vẫn là một khuôn mặt tươi cười. Cô nhìn anh, thần thái không có chút gì lẩn tránh, cũng không trốn chạy nữa.
Tiểu Mễ đỡ Doãn Đường Diêu ngồi dậy, để gối nằm lót sau lưng anh, đắp chăn lên người anh cẩn thận, sau đó, cô nhẹ nhàng cười với anh:
“Anh muốn uống chút nước không?”
Doãn Đường Diêu trầm mặc nhìn cô, thái độ lạnh nhạt mà bướng bỉnh.
Rót một ly nước ấm mang đến, cô cẩn thận chậm rãi đặt ly thủy tinh vào trong tay anh, nhẹ giọng nói: “Nên uống bây giờ mới tốt! “
Tay nắm chặt ly nước, Doãn Đường Diêu gườm gườm nhìn cô, trong đáy mắt u tối đầy cảnh giác, khàn giọng hỏi:
“Cô muốn làm gì?”
Tiểu Mễ không hiểu ngước nhìn anh: “Kìa?”
“Tại sao, cô lại giả vờ giả vịt như vậy hả?” Giọng nói của anh lạnh lẽo tàn khốc, ngón tay cứng đơ đến mức như có thể bóp nát ly thủy tinh.
“Không phải trốn tôi như trốn rắn rết sao? Không phải cô ngay cả nói chuyện với tôi cũng không muốn sao? Lại giả bộ thế này, rốt cuộc cô muốn đùa giỡn đến mức nào nữa hả?” Chiếc khuyên trên cánh mũi anh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo châm biếm.
Nhìn anh, ánh mắt cô dần dần ủ rũ, rất nhẹ rất nhẹ nói:
“Em không có… chỉ là em… em không biết nên làm thế nào…”
Cô khổ sở cười:
“Nếu có thể chọn lựa lần nữa, em sẽ lặng lẽ đi bên cạnh anh, không quấy nhiễu anh, không để anh phát hiện ra em. Chỉ cần mỗi ngày có thể trông thấy anh, lén lút làm chút việc gì đó cho anh, em nghĩ như thế cũng đã đủ hạnh phúc rồi! “
Doãn Đường Diêu mím chặt môi.
Cô tiếp tục thấp giọng nói: “Là em quá tham lam và ích kỷ, nên mới gây ra chuyện không thể tha thứ này. Anh rất ghét em… em… em cũng căm hận bản thân mình. Em sai rồi, em đã làm sai rồi, đã làm sai một cách không thể khoan dung nổi, nhưng mà, phải làm sao đây?”
Cô nhẹ hít hơi, nhìn anh chăm chú, trong ánh mắt có ý bất chấp tất cả:
“Xin anh nói em biết, bất luận là gì, em cũng sẽ làm ! “
Rất lâu…
Ánh mắt Doãn Đường Diêu vẫn lạnh lùng như cũ: “Tôi hận cô, hận đến không thể đập nát đầu cô ra, hận đến mức khi cô chưa xuất hiện trên cõi đời này, tôi sẽ dùng mọi cách để báo thù cô, để cô nếm thử những nỗi đau khổ tôi đang phải chịu đựng.”
Tiễu Mễ cắn chặt môi.
“Được.”
Thật ra, cô đã sớm nếm trải cảm giác đau khổ đó rồi, chính là cảm giác đau khổ đến khắc cốt ghi tâm mới khiến cô đến bên cạnh Doãn Đường Diêu. Và cũng chính vì thế, lúc cô hiểu rõ cô đang khiến người khác bị tổn thương sâu sắc y như vậy, cô mới không thể tha thứ cho bản thân mình.
“Nhưng, tôi không cách gì làm được.” Doãn Đường Diêu đau khổ nhắm nghiền mắt. “Không phải vì tôi nhu nhược, mà vì… tôi biết, cô không yêu tôi! “
Cô ngây người.
Nỗi đau khổ tột cùng trên khuôn mặt Doãn Đường Diêu đến khiến người ta phải nghẹt thở, anh trừng mắt, trong đáy mắt anh là sự yếu đuối bất lực: “Cô không yêu tôi, vì thế cô không thể nếm trải sự đau khổ đó, cho nên sự phục thù của tôi chỉ là trò chơi chán phèo của con nít, cuối cùng người bị áp bức và sỉ nhục vẫn là bản thân tôi mà thôi.”
PHẦN 5: Nếu như, em rời khỏi nơi này?
Tim cô thắt lại đau đớn.
Nếu có thể, cô nguyện khiến anh được vui vẻ, nếu nỗi đau của cô có thể khiến anh vui sướng hài lòng, có thể khiến anh quên hết tất cả những gì đã xảy ra. Vậy nhưng, vết thương trong tim cô càng xé càng to, không ngừng rỉ máu. Cô biết, việc cô đã phạm phải mãi mãi không thể được tha thứ, không phải vì sự hận thù của anh, mà vì tình yêu của anh.
Rất lâu sau đó,
Cô hết sức khó khăn nói ra:
“Nếu như, em rời khỏi nơi này thì sao?”
Cho dù cô không đành lòng, nhưng mãi mãi biến khỏi nơi này, mãi mãi không xuất hiện trước mặt anh, để thời gian xoa dịu tất cả những ký ức, chắc sẽ tốt hơn chứ?
“Cô không cần trái tim trong ngực tôi nữa sao?” Doãn Đường Diêu lạnh lùng hỏi. “Hoặc, vì không muốn nhìn thấy tôi, nên ngay cả trái tim cô yêu thích cô cũng không cần chứ gì?”
“Không phải! “
Tiểu Mễ đau khổ khàn giọng kêu lên.
“Thế thì là gì?” Anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm. “Vì trái tim này, cô cam tâm tình nguyện ở bên cạnh tôi, sao, giờ lại dễ dàng vứt bỏ thế à? Chẳng phải cô rất yêu nó sao? Chẳng phải thích nó tới mức xem tôi như trò chơi sao? Bây giờ, cô tùy tiện vứt bỏ như thế, cô không sợ vì hận cô mà tôi sẽ tàn nhẫn giày vò trái tim cô yêu quý sao?”
Cô bắt đầu run rẩy: “Không… không thể…”
“Thế à?”
Khóe miệng Doãn Đường Diêu nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo.
Ly nước trong tay “xoảng” 1 tiếng đập vào ngực anh, nước chảy tràn khắp nơi, tiếng va đập cực lớn, toàn thân anh run rẩy, môi bắt đầu xuất hiện sắc tím nhợt nhạt.
“Đừng mà! ” Cô thất kinh nhào tới, nắm thật chặt tay anh, hoảng sợ kêu thất thanh: “Anh đang làm gì thế?”
Doãn Đường Diêu cười giễu cợt: “Quả nhiên, cái cô quan tâm vẫn là trái tim này! ” Nước chảy ướt ngực anh, cảm giác thật lạnh lẽo, anh dường như lại hóa thành con rối, bất cứ đau đớn nào ở trái tim cũng chẳng liên quan gì tới anh.
Tiểu Mễ khóc.
Sao có thể thế được, cho dù mọi việc đều do cô gây ra, người sai là cô, có liên quan gì tới trái tim đó chứ? Cô rất ngốc, rất ích kỷ, rất tham lam, nhưng mà trái tim của Dực không hề sai mà? Đối với cô thế nào cũng được, nhưng tại sao lại làm tổn thương Dực và cả bản thân anh như thế?...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








