watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Anh đoán được là đã xảy ra chuyện gì đó.

Trái tim của Bùi Dực có lẽ là được ghép vào người của Diêu, cho nên Tiểu Mễ mới đến nơi đây, cho nên anh mới biết cô, cũng biết được những điều liên quan đến em trai mình.Còn Diêu lại là bạn thân từ nhỏ của anh.Mọi thứ dường như đã được sắp đặt từ trước.

“Không liên quan đến cậu, tránh ra! “

Doãn Đường Diêu giận dữ.Mặc dù muốn cô phải đau khổ giống như mình, nhưng mà tại sao khỉ nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của cô, trái tim anh lại dần dần trở nên đau đớn hơn.

Bùi Ưu nhíu mày.Dáng vẻ của Tiểu Mễ trông giống như đang bị bệnh, cả người không ngừng run rẩy, sắc mặt hết sức nhợt nhạt.

Anh đỡ lấy vai cô, quan tâm hỏi:

“Cô không sao chứ?”

Cô ngơ ngác quay đầu nhìn Bùi Ưu.

Giọng nói ấm áp…..

Cô mãi mãi cũng sẽ không quên được khuôn mặt quen thuộc đó……

Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn đôi tay Bùi Ưu đặt trên vai cô, trong người anh đang phát hỏa:”Ưu, tôi bảo cậu tránh ra! Có nghe thấy không! Ở đây không liên quan đến cậu! “

Bùi Ưu nói giọng xin lỗi:”Tiểu Mễ là khách của tôi, tôi nên đưa cô ấy xuống núi, ở đây rất khó gọi xe.”Vì an ủi ba, anh không thể lập tức đuổi theo cô, trong lòng đã cảm thấy rất có lỗi.

Còn dáng vẻ của Diêu lúc này, có lẽ cũng không phù hợp để đưa cô về.

“Khách của cậu……”Doãn Đường Diêu nhăn mặt.

“Ừ.”

“Cô ta……là khách của cậu?”Doãn Đường Diêu nắm chặt tay, cổ họng anh như tắc nghẹn lại.

“Tôi đưa cô ấy về nhà tôi để hỏi một số chuyện.”Đang nói, Bùi Ưu bỗng cảm thấy đôi môi của Diêu tím tái, anh kinh hãi, biết là đó là triệu chứng của bệnh tim phát tác.Anh vội vàng đi đến bên cạnh Diêu, hỏi:

“Diêu, cậu không sao chứ?”

Cơn đau tim từng trận, tia sáng cuối cùng trong mắt Doãn Đường Diêu cũng đã bị lấy đi.Anh không quan tâm đến sự lo lắng của Bùi Ưu, nhìn thẳng vào Tiểu Mễ.

Nụ cười trên môi anh không còn nữa:

“Thì ra, tôi vẫn là thằng ngốc nhất trên thế gian này.”

Chương 11

PHẦN 1

Từng ngày trôi qua, bệnh của dì Thành lúc khỏe lúc yếu, có lúc có thể dựa vào thành giường nói chuyện một lúc lâu, có khi lại ngủ lịm đi cả ngày trời. Tiểu Mễ mỗi ngày đều túc trực trong bệnh viện bên dì Thành, không hay biết mùa hè đã sắp kết thúc.

Bùi Ưu hầu như mỗi ngày đều đến phòng bệnh xem xét bệnh tình của dì Thành, anh dịu dàng thông hiểu, cẩn thận tỉ mỉ, rất nhanh chóng trở thành người bạn vong niên thinh lặng của dì . Khi bệnh tình của dì nặng hơn, anh cũng suốt ngày ở trong phòng bệnh để Thành Viện và Tiểu Mễ có thể nghỉ ngơi.

Một đêm trong bệnh viện.

Có lúc Tiểu Mễ đột nhiên choàng tỉnh trong giấc mộng.

Cả người toát mồ hôi lạnh, vừa thở dốc vừa mở to mắt nhìn, Bùi Ưu vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh giường dì Thành, ánh trăng rọi khắp phòng khiến bóng hình anh càng thanh tao cao quý. Hình như anh cũng cảm nhận được cử động của cô nên lặng lẽ quay đầu lại mỉm cười dịu dàng.

Nụ cười mỉm ấy…

Từ thần thái, cử chỉ, giọng nói cho đến từng động tác nhỏ đều giống y như Dực.

Ngớ người ra nhìn anh, Tiểu Mễ vừa bước ra từ giấc mộng lúc ấy thường không phân biệt rõ anh là ai. Ngẩn ra nhìn một hồi lâu, sau đó, ánh mắt của cô bắt đầu dần dần ảm đạm. Không phải là anh ấy, cho dù là tướng mạo hay trong xương tủy cũng không phải. Cô đã nhầm lẫn một lần, tàn nhẫn làm tổn thương một người vô tội. Cô không có bất kỳ lý do nào để phạm lại sai lầm một lần nữa.

Cô bắt đầu có ý thức tránh né Bùi Ưu.

Chỉ cần Bùi Ưu xuất hiện trong phòng bệnh, cô đều viện lý do bừa bãi để trốn tránh. Cô biết mình đang trong lúc tinh thần đang sa sút, ý chí sẽ yếu đến độ dễ dàng sụp đổ. Không nhìn thấy gương mặt quen thuộc, không nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô mới không bị mê hoặc lần nữa.

Nhưng mà…

Bùi Ưu lại vẫn tóm được cô một cách kỳ lạ.

Trong hành lang yên tĩnh của bệnh viện, dáng cao cao của anh đã chặn trước khi cô đang muốn né tránh, vẻ mặt ôn hòa và bất lực: “Tại sao muốn trốn tôi? Tôi đáng sợ lắm phải không?”

Tiểu Mễ thất thần không nói được câu nào.

“Nói cho tôi biết nhiều chuyện của Dực hơn được không?” Anh khẩn khoản, “Xin cô đấy! “

Bùi Chấn Hoa rất ít khi có ở nhà.

Nhưng hầu như mỗi lần đến nhà họ Bùi, Tiểu Mễ đều có thể nhìn thấy Doãn Đường Diêu ôm một cô gái ra ra vào vào, anh ta lái một chiếc xe đua đỏ mới tinh, rú ga vọt qua trên đường núi trước vườn hoa, trong xe mỗi ngày đương nhiên đều có một mỹ nữ khác nhau, âm nhạc cuồng loạn vang lên trong không gian vắng lặng, phóng đi với tốc độ nhanh như đạn bay, âm thanh mạnh mẽ của chiếc xe làm kinh sợ cả bầy chim rừng.

Nhìn xa xa…

Hình bóng của Doãn Đường Diêu lạnh lùng cô độc đến mức giống như một pho tượng lạnh lẽo thờ ơ.

Mỗi lần nhìn thấy anh, Tiểu Mễ trong phút chốc tay chân luýnh quýnh, người cứng đơ, đau lòng đến không chịu đựng nổi. Vậy mà Bùi Ưu tuy luôn mỉm cười nhưng rất kiên trì để cô ngồi trong vườn hoa kể chuyện về Dực.

Ánh nắng ban chiều rọi vào khu vườn, hương hoa lan xa trong cơn gió mùa hạ nhè nhẹ thổi. Dưới tán cây xanh, chiếc bàn tròn nhỏ làm bằng gỗ cây đằng, bình trà nhỏ màu trắng có những hoa văn tinh tế, hương trà thơm thơm, trà bánh bày biện đẹp đẽ. Trong chiếc ghế đằng màu trắng, Bùi Ưu cúi đầu nhấm nháp vị trà, Tiểu Mễ đờ đẫn nhìn anh đang ngồi đối diện.

Lúc đó…

Không gian tĩnh mịch dường như chỉ thuộc về anh và cô.

Ngắm nhìn Bùi Ưu, trong hoảng hốt cô như có ảo giác thời gian đông cứng lại, nhịp tim dần chậm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng của máu huyết lưu thông trong cơ thể mình.

“Dực học rất tốt, phải không?”

“Phải.”

“Mỗi lần thi đều xếp trong mấy hạng đầu chứ?”

“Không.” Cô lắc lắc đầu.

“…?”

Ánh mắt của cô nhẹ nhàng dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Bùi Ưu, cười : “Không phải mấy hạng đầu, anh ấy luôn luôn đứng nhất, anh không thể tưởng tượng được thế giới này có người ưu tú như thế đâu. Cho dù sau khi thi xong thế nào đi nữa, anh ấy vẫn luôn xuất sắc nhất. Thậm chí có một lần, trong cuộc thi lớn toàn quốc về tiếng Pháp, đột nhiên một bạn khoa tiếng Pháp vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để tham gia thi thì bị ngã bệnh, anh ấy tạm thời thay thế để đi thi cũng giành được hạng nhất.”

“Cậu ấy rất giỏi tiếng Pháp?” Bùi Ưu kinh ngạc hỏi.

“Dực biết rất nhiều thứ tiếng, anh ấy nói ngôn ngữ của mỗi quốc gia đều có vẻ đẹp và đặc sắc riêng, anh ấy rất thích tiếng Pháp nên đã từng cố gắng học nó.”

Trong đáy mắt Bùi Ưu ánh lên một ánh nhìn kinh ngạc, “Vậy thì chẳng trách…”

“Sao?”

“Hồi trước vì muốn đọc tài liệu tiếng Pháp, tôi bắt đầu tự học tiếng Pháp, ha ha, lúc học cảm thấy rất thoải mái và dễ dàng. Lúc đó tôi có một cảm giác rất kỳ diệu, giống như cái thứ tiếng Pháp đó đã tồn tại sẵn trong đầu, có người cho tôi chứ không phải tôi học vậy.”

PHẦN 2: Em ương bướng lại ích kỷ và nhỏ mọn

Tiểu Mễ thẫn thờ: “Nghe nói giữa những người sinh đôi thường có một mối liên hệ kỳ diệu.”

“Hơn nữa, tôi cũng đá bóng.” Anh sờ sờ mũi, cười. “Lần trước nghe cô nói Dực đá bóng rất cừ.”

“Anh đá ở vị trí nào?”

“Trung phong.”

Mắt cô chợt sáng lên: “Dực cũng thế.”

Nhưng, tôi chỉ ngồi ở ghế dự bị thôi.” Anh cười ngượng nghịu. “Có thể là do thân hình hơi gầy gò nên rất dễ bị hậu vệ đối phương đốn ngã. Có một lần bị đối phương chơi ác đá một cái té ngã, bị thương ở đầu gối, sau đó đá bóng chẳng ra gì nữa.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
1234...101112»