watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cô gắng sức lắc lư hai vai!

Khuôn mặt cô đỏ lựng vì chạy!

Dường như chỉ là dựa vào bản năng, cô chạy nhanh vụt qua tưngg người, từng người trước mặt, tiếng gió mạnh cũng làm cho mọi người đi bộ cũng nhanh chóng tránh sang hai bên.

Cô chạy nhan như vậy!

Cô chạy ở phía ngoài cùng của vỉa hè, dùng tất cả sức lực để chạy, cô muốn đuổi kịp chiếc xe đó, cô muốn đuổi kịp chiếc xe đó!

Dực—-

Dực! Có phải đó là anh không?

Có phải anh không?Dực! Bùi Dực! !

Đó có phải là anh không—–

Bùi Dực!

Gió thổi táp vào mặt, cô chạy nhanh đến mức mà bước chân cũng bắt đầu loạng choạng, mặt trời chiếu hoa cả mắt, nhưng cô không nhìn thấy gì cả, không nghe thấy gì cả!

“Kít——–”

Tiếng phanh xe vang lên.

Tài xế xe tức giận hung dữ ngẩng đầu ra, hét lên với cô gái đang chạy điên cuồng:”Muốn chết à?! Cô muốn chết thì cũng đừng có hại chết tôi! “

Xe cộ trở nên hỗn loạn.

Tiểu Mễ ngẩn ngơ đứng giữa dòng xe, mồ hôi trên tóc cô thảm hại rơi xuống mặt.Cô không nghe thấy ông tài xế đó nói gì, chỉ là, trong tầm nhìn của cô, một chút chút cuối cùng, một chút chút bóng dáng của chiếc BMW trắng đã biến mất.

Tất cả đều biến mất rồi……

Cô ngơ ngẩn đi trên vỉa hè.

Ánh nắng mùa hè vẫn hết sức khốc liệt, mồ hôi ướt đẫm lưng cô, gió nhè nhẹ thổi đến, cô lạnh từng cơn.

Ngơ ngẩn bước đi.

Bên cạnh cô một người rồi lại một người đi qua, nhưng mà, tất cả đều là người lạ, tất cả đều không có một chút quan hệ gì với cô.

Cô ngơ ngác đứng lại, trong lòng cảm thấy trống trải vô cùng.Trong ánh nắng nóng bỏng, đột nhiên cô ngã xuống, dựa vào cửa gian hàng bán đồ điện từ, cứ như vậy ngồi trước mặt những người đang đi bộ.Ôm lấy đầu gối, gục mặt xuống đó, cô ngẩn ngơ nhìn ra con đường đông đú

Sau đó—-

Nước mặt trào ra khuôn mặt cô.

Trong cửa hàng vang ra một bài hát, nhẹ nhàng vang vọng trên con phố buổi chiều.

“……..”

Bạn thật sự đã quên mất đi mối tình đầu của mình rồi ư?

Giả sử như có một ngày.

Bạn nhìn thấy một người giống hệ như anh ấy.

Đó có phải thật sự là anh ấy không?

Có thể như vậy không?

Đây là sự khoan dung của vận mệnh, hai là..

Một câu chuyện cười thâm độc.

…….”

Trên vỉa hè buổi chiều, Tiểu Mễ ngơ ngẩn ngồi trên mặt đất, từng đôi chân bước đi của người đi bộ, chiếc váy trắng như cánh hoa không còn một giọt máu.

Cô khóc.

Nước mặt ướt đẫm khuôn mặt.

“……

Nếu như đây là kết cục cuối cùng

Tại sao em vẫn không thể quên được anh.

Thời gian thay đổi chúng ta, tạm biệt với sự ngây thơ

Nếu như gặp lại nhau cũng không thể tiếp tục, mất đi mới là vĩnh hằng

Trưng phạt sự nghiêm túc của em vì em quá ngây thơ

Lẽ nào em sẽ sống cả đời như thế này sao

Nụ hôn của em đã định trước là em không thể hôn người mà em yêu

Đợi anh từ khi bắt đầu cho đến bây giờ

Cũng không thể………

…..”

Con đường huyên náo.

Trước cửa hàng đồ điện tử, giữa hai cái loa phát ra âm thanh, Tiểu Mễ khóc thành tiếng.

Giây phút đó, cô muốn cả thế giới nghe thấy tiếng khóc của mình.

Nếu như cả đều giới đều khong thể nghe thấy tiếng khóc của cô, như thế thì anh cũng không thể nghe thấy phải không?

Nước mắt ướt đẫm khuôn mặt.

Cô khóc to lên.

“Tại sao lại khóc vậy?Có gì cần giúp đỡ không?”Một giọng nói ấm áp vang lên trên đầu Tiểu Mễ.

Sau đó một bóng dáng cúi xuống.

Một chiếc khăn tay sạch sẽ.

Chiếc khăn đặt vào lòng bàn tay Tiểu Mễ, còn bóng dáng cao lớn đó như một bóng cây đang che ánh nắng cho Tiểu Mễ.

Giọng nói đó……

Quen thuộc giống như vừa qua một giấc mơ rất dài, rất dài……

Tiểu Mễ chầm chậm chầm chậm—–

Ngẩng đầu lên.

Bùi Ưu nhìn thấy một khuôn mặt đầy nước mắt, khuôn mặt của cô gái đã sưng đỏ vì khóc.

Khi dừng xe lại, nhìn thấy cô gái đang dựa vào trước cửa kính của cửa hàng khóc.

Cô khóc rất đau đớn, chiếc váy trắng tinh đã bị mặt đất làm cho bẩn thỉu.Cô khóc như chưa bao giờ được khóc, khóc như Alice bị lạc đường trong truyện cổ tích.

Cô vừa khóc vừa ngẩng đầu lên.

Trong mắt cô đầy nước mắt óng ánh.

Bùi Ưu lúng túng, quên mất phải nói gì.Ngay lúc đó, cô gái mặc váy trắng đột nhiên kinh ngạc mở to mắt ra…..

“Dực! “

Cô ôm lấy anh, cô ôm lấy anh rất chặt, nhìn lên khuôn mặt anh, nước mắt cô chảy qua má xuống cằm rồi rơi trên chiếc áo sơ mi trắng của anh.

“Dực—-! “

Cô khóc nức nở, trên khuôn mặt đầy nước mắt, nhưng đôi mắt lại sáng rực đến kinh người, dường như có ngàn vạn bó đuốc đang cháy rực trong đó.Cô vừa khóc vừa gọi một cái tên rất kỳ quái, hai cánh tay ôm chặt lấy anh, ôm rất chặt, dường như cô muốn dùng cả cuộc đời của mình để ôm lấy anh.

Bùi Ưu ngản người ra.

Anh ngẩn ngơ đứng trong vòng tay ôm của cô, cúi đầu nhìn khuôn mặt đầy nước mắt.Nước mắt óng ánh giống hệt như vầng hào quang của những vì sao, nước mắt lấp lánh xuyên qua áo sơ mi của anh, thấm vào da thịt anh, ấm ấm nồng nồng.

Ánh nắng mặt trời hôm đó thật rực rỡ.

Người người qua qua lại lại đều quay mặt lại nhìn anh và cô đứng đó.

Chàng trai nhìn rất dịu dàng.

Còn cô gái khóc như một tinh linh.

Cô và anh ôm lấy nhau

Gió nhè nhẹ thổi

Tiếng nhạc nhẹ nhàng bay lượn trong không khí

Một bức tranh đẹp dịu dàng.

Ánh nắng giống như nghìn vạn ngôi sao đang rọi sáng lên người anh và cô.

Đến khi một thanh niên tóc nâu hùng hổ xông ra từ trong đám đông, hét lớn:”Này! Mấy người đang làm trò quái gì thế này—-?! “

° ° °

Trong nhà hàng Hân Hân.

Nhân viên phục vụ tò mò nhìn những khách hàng đang ngồi ở cạnh cửa sổ.

Năm nay màu trắng là mốt à?

Một chàng trai mặc áo sơ mi trắng, nụ cười dịu dàng làm cho rất nhiều nữ phục vụ thần điêu phách lạc.

Đối diện anh là một thanh niên tóc nâu ngắn, trên mũi có một cái khuyên kim cương nhỏ, đẹp trai chói mắt.Chàng trai tóc nâu cũng mặc áo sơ mi trắng, những đường thêu trên vải u nhã tinh xảo, tuy nhiên lúc đó anh cắn chặt môi, khuôn mặt nhăn hằm hằm….

Bên cạnh chàng trai tóc nâu là một cô gái mặc váy trắng, cô dựa vào cửa kính, ánh nắng bao vây lấy cô, khuôn mặt nhìn không rõ, mái tóc ngắn mềm mại trong ánh nắng trông thật đáng yêu.

Từ khi họ đi vào, không hề nói với nhau câu nào.

Không khí yên lặng cổ quái.

“…”Bùi Ưu xoa xoa mũi, mỉm cười, định phá vỡ đi không khí làm người to do dự, “Diêu, còn không giới thiệu đi.”

Doãn Đường Diêu ngón tay cứng lại, đôi môi nhợt nhạt.

Anh không quên được khung cảnh vừa nhìn thấy, Tiểu Mễ đầy nước mắt ôm Bùi Ưu, cô dường như trông cực kỳ hạnh phúc, điều này trước đây anh chưa từng nhìn thấy.

“Diêu! “

Bùi Ưu trông anh lạnh lùng im lặng, gượng cười, biết được là anh chắc chắn vẫn còn rất tức giận.Anh quay mặt ra Tiểu Mễ, mỉm cười nói:”

“Xin chào, cô là Tiểu Mễ nhỉ?”

Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

Trong ánh mắt của cô hình như chỉ còn linh hồn, nhìn thẳng vào anh, hơi thở của cô rất nhẹ……...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Gặp em dưới mưa xuân - Trang Trang
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
1234...111213»