watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Doãn Đường Diêu bỏ cô ra.

“Ngày mai, hẹn hò nhé.”

Đây chỉ là một mệnh lệnh, mà không phải là thỉnh cầu.Tiếng nói của anh lạnh lùng, như là người vừa nhiệt tình hôn cô không phải là anh.

° ° °

Đường đi đến Lầu 5 Phong Viên dường như dài như đến cùng trời cuối đất, lá cây trên đường núi xào xạc rơi, gió cũng như lạnh hơn mọi hôm rất nhiều.Tiểu Mễ chầm chậm bước đi, cơ thể vừa nóng vừa lạnh, trong đầu như đang bị một chiếc búa dùng lực mạnh đánh vào.

Cuối cùng cô cũng về đến ký túc xá.

Tiểu Mễ dựa vào cửa, thở dốc, ho, sức lực cuối cùng cũng biến mất.Trước mắt cô toàn một màu đen, đôi chân mệt mỏi lê bước, Dực, anh ở đâu?Không phải nói là sẽ biến thành một thiên sứ tiếp tục yêu em à?Nhưng mà, anh ở đâu….

Đột nhiên—–

Một đôi tay ấm áp đặt lên người cô, bàn tay dịu dàng đặt lên trán cô.

“Bạn sốt rồi.”

Nghe thấy câu nói đó, nước mắt Tiểu Mễ rơi xuống, cô thì thầm nói:

“Dực—! “

Cô biết rằng, Dực sẽ không nhẫn tâm nhìn thấy cô khóc.Mỗi lần cô cảm thấy mệt mỏi, anh luôn luôn vô cùng lo lắng, dỗ cô uống thuốc, dỗ dành cô đi bệnh viện, ngồi bên cạnh giường cô cho đến khi cô ngủ.Sao anh có thể bỏ cô lại một mình như vậy?Nước mắt trào dâng, cô nắm chặt đôi tay đó! Lần này, có chết cô cũng sẽ không để anh ra đi!

“Sốt bao nhiêu lâu rồi?Đã uống thuốc chưa?Trong ký túc có thuốc hạ sốt không?”

Tiếng nói thân thiết và dịu dàng..

Không…..

Không phải…..

Không phải anh ấy…..

Đôi mắt Tiểu Mễ sưng đỏ, cô cố gắng gượng cười:”Cháu không sao, cảm ơn cô Thành.”

Quản lý ký túc xá là cô của Thành Quyên, khoảng 50 tuổi, rất gầy, tóc đã bạc.Bà mặc đều là quần áo cũ, tuy nhiên rất sạch sẽ.Tính cách của bà rất ôn hòa, đối xử rất tốt với các sinh viên, bất kể các sinh viên về muộn như thế nào bà đều không tức giận.Mọi người đều rất quý bà, nhìn thấy bà đều chào và thân thiết gọi bà là “cô Thành”.

Cô Thành đỡ Tiểu Mễ lên lầu, đẩy cửa, nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống giường, giúp cô đắp chăn.Ngồi bên cạnh giường cô, đặt tay lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ.

“Hình như sốt rất cao.Thành Quyên, cháu xuống dưới nhà đem cặp nhiệt độ lên đây.”Cô Thành không quay đầu lại, nói với Thành Quyên đang ăn mỳ.

Thành Quyên gật đầu, đặt đũa xuống rồi đi ra ngoài.

Trong lòng Tiểu Mễ như có lửa đốt, ngoại trừ lúc trước khi đến Thánh Du vài ngày, thái độ lạnh lùng của các bạn cùng lớp làm cô buồn.Mặc dù cố gắng nói với bản thân là không được quan tâm, các bạn không thích hành vi của cô là rất bình thường, nếu như cô gặp phải một cô gái đối xử với một chàng trai như vậy, cô cũng sẽ nghĩ rằng cô gái đó có dã tâm..

Cho nên, không thể trách các bạn cùng lớp, là do hành vi của cô quá kỳ quái.

Tuy nhiên thật sự rất cô đơn, không có người để nói chuyện, giống như đang sống trong một cái hộp sắt băng giá.

“cô Thành….”

Nước mắt chảy ra trên gò má Tiểu Mễ.

“Muốn ăn gì không?Hôm nay cháu không phải ra khỏi giường, muốn ăn gì cô bảo Thành Quyên đến nhà ăn mua.”Cô Thành mỉm cười với cô.

“Cháu không muốn ăn.”

Tiểu Mễ hít hít mũi, chẳng hiểu vì sao, cô Thành càng tốt với cô, cô lại càng muốn khóc.

“Để cô nấu bát cháo cho cháu nhé.”Cô Thành đặt khăn mặt ướt lên trán của cô.

“Cháu không thể ăn được….”

“Bát cháo cô sẽ cho thêm một ít đường, ngọt ngọt, thơm thơm, được không?”Cô Thành dỗ dành cô, ánh mắt dịu dàng.

Một câu nói thật quen thuộc….

Tim của Tiểu Mễ như co thắt lại!

………..

…..

“Em không muốn ăn đâu! “Cô lấy chăn che mặt, hét lên, “người ta đang ốm, anh còn bắt người ta ăn nữa! Thật đáng ghét! “

Anh thở dài:”Ngoan nào, không ăn thì làm sao khỏi bệnh được.”

“Không ăn! “

Cô cố gắng hét lên, trốn trong chăn cười trộm.Thích nhất khi bị bệnh, không cần bệnh nặng, chỉ là cảm nhẹ thôi.Mũi sụt sịt, chảy nước mũi, sốt một chút, nhìn có vẻ rất nặng, thực ra lại không phải rất mệt mỏi.Sau đó nhìn anh ấy lo lắng dỗ dành cô giống như một công chúa.

“Ăn chút cháo nhé?”

“Không được! “

“Một bát mỳ trứng nhé?”

“Không được! “

………..

Haha, không thể bỏ qua cơ hội tốt để “hành hạ” hắn.

Anh lại thở dài, không có cách nào để nhìn thấy cô trong chăn- cái này không được, cái kia cũng không xong, trong mắt anh đầy lo lắng.

“Tiểu Mễ, em cứ như vậy, anh sẽ giận đấy! “

“Giận đi, giận đi! “

Cô lè lưỡi, ma mới tin rằng anh sẽ tức giận, từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng thực sự tức giận với cô lần nào.Cô biết rằng, anh rất yêu, rất yêu cô, cho nên anh mới lo lắng như vậy.

Nhưng mà, lần này cô nhầm rồi!

Anh thật sự tức giận, kéo mạnh chăn của cô ra, nhìn cô, sau đó hôn cô.

“Anh….làm….cái…..gì…..vậy…..?”

Cô dùng sức đánh mạnh vào lưng anh, 2 chân đá lung tung.Sẽ lây cảm sang anh, đừng mà!

“Anh cũng muốn bị bệnh! “Anh hành động như một đứa trẻ, vừa hôn cô vừa nói, “đợi anh cũng bị bệnh, thì cũng cho em nếm thử mùi vị của sự lo lắng….”

Kẻ xấu!

Cô cười:”Được rồi được rồi, xấu xa, làm cho người ta chưa chơi đã! “

Anh ôm cô vào lòng.

Cô thở sâu, có thể ngửi thấy hương thơm từ người anh.

“Tiểu Mễ….”

“Hả?”

“Sau này đừng bị bệnh nữa, biết không?”Anh nhẹ nhàng hôn lên tóc cô, “Anh sẽ rất, rất lo lắng.”

…..

……..

Bát cháo nóng hổi.

Thành Quyên ngồi bên cạnh giường dùng thìa xúc cho Tiểu Mễ.

Tiểu Mễ dựa vào gối, do dự:”Không cần đâu, cảm ơn bạn, mình có thể tự ăn được.”Như thế không tiện, cô cũng không phải bị bệnh gì đó quá nghiêm trọng.

Thành Quyên gạt tay Tiểu Mễ ra, ánh mắt lạnh nhạt:”Mình đã hứa với cô mình là sẽ xúc cho bạn ăn hết.”Vừa rồi cô của Thành Quyên dưới nhà đã bảo cô nhất định phải chú ý chăm sóc Tiểu Mễ, người bị bệnh đều sẽ rất yếu ớt và cô độc, đặc biệt cần sự quan tâm chăm sóc.Cô của Thành Quyên hiểu tại sao lại biết được Tiểu Mễ gần đây đã làm những việc hết sức hoang đường, cũng biết được Tiểu Mễ bị các bạn cùng lớp cô lập.

Tiểu Mễ là một cô gái tốt, nhất định cháu phải chăm sóc tốt cho cô ấy.

Nhất định?

Thành Quyên kinh ngạc nhìn cô của mình, cô Thành tốt bụng thì từ nhỏ cô đã biết, nhưng mà nghiêm túc như vậy yêu cầu cô chăm sóc một người thì là lần đầu tiên.Cô Thành cẩn thận múc cháo vào hộp, cười nói, vừa nhìn thấy Tiểu Mễ là đã cảm thấy đặc biệt có duyên với cô.

“Cô Thành thật là một người tốt bụng.”

Tiểu Mễ cảm động nói, thật hâm mộ Thành Quyên.

“Ừ.”

Thành Quyên chỉ trả lời một từ.

Không khí trong phòng tĩnh lặng vừa cổ quái, Tiểu Mễ do dự không biết làm thế nào, Thành Quyên chỉ như một người máy từng thìa một xúc cháo cho cô.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Thành Quyên quay lại bàn ăn nốt bát mỳ đã nguội lạnh từ lâu.

Tiểu Mễ nằm trên giường nhìn ra bên ngoài, cô nghĩ đến nụ hôn đó….nụ hôn nồng cháy…..nhìn anh có vẻ lạnh lùng, nhưng làn môi lại ấm áp như vậy, dường như tất cả nhiệt tình đều hội tụ trên làn môi đó…..

Cơ thể nếu như khác nhau, hôn cũng sẽ khác nhau chăng?

Trước đây nụ hôn của anh, mềm mại và dịu dàng….....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Xu Xu đừng khóc
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
1234...111213»