watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Tiểu Mễ hình như bị ốm.”

Thành Quyên không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói:”Cô ấy không còn là trẻ con nữa, sẽ tự biết lo cho bản thân.”

“Ừ.”

Uy Quả Quả thở dài, tiếp tục uống nốt hộp sữa.Nếu như…nếu như sau này Tiểu Mễ không mù quáng yêu Doãn Đường Diêu nữa, cô sẽ tha thứ cho Tiểu Mễ, rốt cuộc chính mình nói là muốn làm bạn của cô ấy….Ừ, cứ như vậy!

Uy Quả Quả lướt nhìn khắp phòng, rồi nhìn ra bên ngoài.

Doãn Đường Diêu được vài cô gái lớp khác vây xung quanh, các cô gái cười tươi như hoa, hoặc là thuần khiết, hoặc kiều diễm, hoặc dịu dàng, mỗi người đều là các mỹ nhân xuất chúng.Doãn Đường Diêu khoác vai một trong số đó, anh ta cười lớn, giọng cười rất ngạo nghễ, tiếp theo đó anh ta cúi đầu xuống hôn cô gái.Cô gái hết sức tự hào, các cô gái khác ánh mắt tỏ rõ vẻ đố kỵ.

Anh ta sẽ không thể thích một cô gái như Tiểu Mễ.

Uy Quả Quả gật đầu.

Tiểu Mễ rất nhanh sẽ tỉnh ngộ thôi.

Nhưng mà—–

Uy Quả Quả đoán sai mất rồi.

° ° °

Tiếng chuông vào học vang lên.

Lại là tiết Quản Lý Tài Nguyên Nhân Lực.

Giáo sư Truyền bước lên bục giảng, đặt tài liệu giảng dạy sang một bên, không nói gì, ánh mắt lướt khắp lớp như đang dò xét một điều gì đó.Các sinh viên cảm thấy có gì đó kỳ là, đều ngẩng đầu nhìn ông.

“Doãn Đường Diêu.”

Giáo sư Truyền cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang đặt hai chân lên bàn ngồi ở cuối lớp.

Nhanh chóng, anh ta thu hai chân xuống, dứng dậy:

“Vâng, thưa thầy.”

Giáo sư Truyền lấy ra một văn bản:

“Bài viết rất tốt.”

Doãn Đường Diêu ngẩn người ra:”Bài viết?Mẹ kiếp, bài viết nào?”

“Lần trước bài viết của anh là Download trên mạng xuống, tôi phê bình anh, muốn anh nộp lại một bài khác.Bài viết mới này của anh tôi xem qua rồi, viết rất tốt, nhìn ra rằng người viết đã rất cân nhắc và đọc rất nhiều tài liệu liên quan.”Giáo sư Truyền không nói ra rằng, lúc đầu ông nghi ngờ bài viết này là Download, cho nên tốn mất nửa buổi tối dùng các công cụ để tìm kiếm nguồn gốc của bài viết, nhưng kết quả là bài viết thật sự là nguyên tác.

Các sinh viên xôn xao.

Học cùng lớp với Doãn Đường Diêu 3 năm, đã quen nghe thầy giáo mắng anh ta cậy nhà giàu không biết phấn đấu, đây là lần đầu tiên nghe thấy điều bất ngờ như vậy.

Không lẽ hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây?

“Chỉ có một vấn đề—”Giáo sư Truyền nghi ngờ, “có phải anh viết không?”

Doãn Đường Diêu cười.

Nụ cười vẫn lạnh nhạt như bình thường.

“Thầy nghĩ thế nào?”

Một câu nói làm cho giáo sư Truyền ngỡ ngàng.

Ông lưỡng lự đẩy cặp kính của mình:”Đương nhiên, cũng có thể là do anh viết, nếu như thật sự là anh tự mình viết, tôi sẽ rút lại nghi vấn vừa rồi.”Với sự hiểu biết của mình về Doãn Đường Diêu, giáo sư không nghĩ rằng anh ta nghiêm túc như vậy để viết bài này, bài viết này cũng gần như đạt đến trình độ để phát biểu trên các tạp chí kinh tế rồi.

Doãn Đường Diêu không có hứng thú, quay mặt ra cửa nhìn trời nhìn đất, lạnh lùng nói:

“Không sai, cái đó không phải do em viết….”

“Bài viết là của Doãn Đường Diêu! “

Một nữ sinh đứng bật dậy, tiếng nói rất vội vã.Vừa nói, cô vừa ho liên hồi, mặt đỏ lừ, cơ thể đang run lên.

Lại—là—Tiểu—Mễ—! !

Các sinh viên trong lớp xôn xao.Uy Quả Quả chán chường gục mặt xuống bàn, đột nhiên hiểu rằng, thì ra ngày nào Tiểu Mễ thức đêm là để giúp Doãn Đường Diêu làm bài tập! ! Thành Quyên ngồi im quay bút, không nói gì.

Dương Khả Vi lạnh nhạt nói lớn:”Không biết xấu hổ! “

Khoảng cách của Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất gần.

Giữa họ chỉ là một chỗ ngồi trống.

Doãn Đườn Diêu quay mặt sang

Anh nhìn cô.

Phải kiên trì!

Tiểu Mễ cố gắng nắm tay lại, khắc chế một cơ thể đang run lên cảm lạnh.Cô nhìn thẳng vào giáo sư Truyền:

“Ý tưởng của bài viết là do Doãn Đường Diêu đề ra, chỉ là em giúp bạn ấy sắp xếp lại thôi.”

Nói dối có là gì.

So với việc để cho anh đủ điểm, kể cả phải nói dối mười lần cũng chẳng có vấn đề gì.

Tiểu Mễ tự nói với bản thân như vậy.

Nhưng mà—

Ánh mắt lạnh nhạt của các bạn cùng lớp đổ dồn về phía Tiểu Mễ.

“Em nói, bài viết này do em viết phải không?”

Giáo sư Truyền đi đến trước mặt Tiểu Mễ, khuôn mặt của cô gái đỏ lên, dấu vết nói dối rất rõ ràng.Cho nên, ông rất khó tin rằng bài viết là của Doãn Đường Diêu.

“Không phải! “

Tiểu Mễ đứng thẳng người lên, dùng tất cả sức mạnh để khống chế những đợt ho:”Bài viết là của Doãn Đường Diêu! Chỉ là người đánh máy là em.”

Giáo sư Truyền cười:”Doãn Đường Diêu đã tự thừa nhận rồi….”

“Cậu ta thừa nhận là–bài viết không phải cậu ấy “viết”.Vâng, cậu ấy không cầm bút, cho nên không phải là cậu ấy “viết”.Tuy nhiên, một bài viết quan trọng nhất là tư tưởng không phải à?Em chỉ là người đánh máy thôi.

Cô mệt mỏi……

Cô lại bắt đầu ho mãnh liệt.

Giáo sư Truyền cười, đây là sự việc thú vị nhất mà ông chứng kiến từ khi bắt đầu bước lên bục giảng:”Doãn Đường Diêu, anh tự nói đi, ý tưởng trong bài viết có phải của anh không?”

Ánh mắt của Doãn Đường Diêu vẫn đặt lên người Tiểu Mễ.Ánh nắng sớm chiếu vào phòng học, anh và cô đều bị ánh nắng chiếu rọi cùng nhau.

“Không phải.”

Anh trả lời rất dứt khoát.

Cả lớp cười lớn!

Các sinh viên cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.

Tiểu Mễ nhỏ bé và đáng thương, cố gắng làm bao nhiêu việc cho Doãn Đường Diêu, nhưng mà người ta không tiếp nhận.Thiếu nữ cổ tích là thiếu nữ cổ tích, hiện thực là hiện thực.Kiểu người máu lạnh như Doãn Đường Diêu, con gại gặp phải hắn chỉ là tự tìm đường chết.

Uy Quả Quả không nhẫn tâm nhìn Tiểu Mễ lúc đó.

Các ngón tay buông lỏng….

Tất cả sức mạnh của Tiểu Mễ đã dùng hết lúc đó, cô dựa tay lên bàn, đột nhiên như muốn khóc.Đồ ngốc, sẽ không đủ điểm à! Nếu như tiếp tục không đủ điểm nữa, có thể sẽ không nhận được bằng tốt nghiệp…..

Cô ngẩng đầu lên, nhìn Doãn Đường Diêu.

Có còn cơ hội thay đổi lại không?Chỉ sợ rằng chỉ có một cơ hội đó, không biết chừng bài viết…..

Doãn Đường Diêu nhìn thấy một đôi mắt như vậy…….

Đôi mắt sáng, đượm buồn, yếu đuối nhưng cũng đầy mạnh mẽ!

Anh lạnh lùng, đưa tay đặt lên vai cô, dùng lực kéo mạnh cô vào trong lòng mình.

Anh cúi đầu xuống.

Hôn vào môi cô!

Giáo sư Truyền đứng trước mặt anh và cô!

Các sinh viên trong lớp đang nhìn họ!

Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ.

Các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương gần như ngừng thở.

Không khí cực kỳ yên tĩnh.

Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ, dùng tay giữ chặt đầu cô, anh hôn rất sâu, các sinh viên thậm chí còn nghe thấy tiếng động.Tiểu Mễ kinh ngạc mở to đôi mắt, trong giây lát cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đôi môi của anh nóng bỏng.

Trong lòng anh, Tiểu Mễ có thể nghe thấy nhịp tim “bịch, bịch” của anh, a, tiếng đập quen thuộc mà lâu lắm rồi cô đã không được nghe.

Cô nhắm mắt lại, đôi tay ôm vào lưng anh.Cứ để cô trong lòng anh như vậy, cọi như không có chuyện gì, coi như tất cả đều đẹp đẽ như trước đây....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
» Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
» Về nơi đáy mắt trong - Leng Keng
» Tình yêu Cappuccino - Bạch Sắc Kiên Hương
» Tìm lại yêu thương ngày xưa - Born
1234567»