watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Sau khi quay lại, Lục Song liền mở cốc coca ra uống.
Vệ Nam ngẩng đầu cười rất tươi: “Ngon không?”
Lục Song mỉm cười: “Mùi vị hơi đặc biệt”.
“Hehe. Vậy à”. Vệ Nam cúi đầu xuống, tiếp tục ăn Hamburger như không có chuyện gì xảy ra. Lục Song muốn đặt cốc coca xuống, bỗng nhiên Vệ Nam nói: “Không uống thì thật lãng phí”. Thế là Lục Song lại cầm cốc lên uống, vẻ mặt bình thản như không.
Vệ Nam cười thầm trong bụng. Giới hạn cao nhất của việc xỏ đũa người khác là người bị xỏ đũa không biết mình bị xỏ. Nhìn anh ta bình thản uống hết cốc coca cà chua, Vệ Nam thấy hả hê trong lòng.
Hai người bước ra khỏi cửa, bỗng nhiên nghe thấy đứa trẻ bàn bên cạnh khóc ầm lên: “Con cũng muốn cho sốt cà chua vào nước uống giống chị kia, con cũng muốn….”
Lục Song nhếch mép mỉm cười, quay đầu lại, chỉ thấy Vệ Nam vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, lại còn đưa tay lên đầu vuốt tóc rất tự nhiên.
Lục Song nhún vai, người con gái này đúng là tâm địa xấu xa. Nếu không phải vì anh thích nụ cười đắc trí của anh thì còn lâu anh mới uống cốc coca kinh tởm ấy? Nhưng cũng không nên được voi đòi tiên, da sói rất mềm, sờ có thích không, Vệ Nam?
Giới hạn cao nhất của việc xỏ đũa người khác là cứ tưởng rằng mình đang xỏ người khác nhưng thực chất đã trở thành con khỉ làm xiếc trong mắt người khác. Nhìn vẻ mặt đắc trí cố tỏ ra bình tĩnh của Vệ Nam, Lục Song thấy hả hê trong lòng.
Dĩ nhiên, dạ dày không dễ chịu chút nào. Đó gọi là: Có cái được thì cũng có cái mất.
Ăn xong, Vệ Nam đưa Lục Song đến cửa hàng cắt tóc gần đó, lại còn rất “tốt bụng” chọn thợ cắt tóc giúp Lục Song.
Lúc Lục Song vào phòng vệ sinh cũng là lúc Vệ Nam đang cười thầm trong bụng. Trước đây không lâu, tóc của Kỳ Quyên đã bị thợ cắt tóc này cắt thành đầu nấm Loli đáng sợ khiến cô ấy tức đến nỗi đập bàn không ngớt: “Thà anh cạo trọc đầu cho tôi còn hơn”. Anh thợ cắt tóc ấy không hề biết ý chút nào, vẫn cười rất vô tư: “Cô muốn cạo trọc thật sao? Rất cá tính. Nào chúng ta bắt đầu lại….” Vệ Nam và Tiêu Tinh sợ cô ấy cầm dao nên vội kéo cô ấy sang một cửa hàng khác, cắt kiểu tóc siêu ngắn, nhìn trông rất phong độ.
Lục Song ngồi trước gương, thấy Vệ Nam đang ngồi chúi đầu đọc báo, mái tóc dài lòa xòa, quệt đi quệt lại trên từng trang báo.
Lục Song khẽ cười và nói: “Vệ Nam, hay là em cũng cắt tóc đi”.
Vệ Nam ngẩng đầu lên, mỉm cười và nói: “Em không cắt đâu. Da thịt tóc tai là bố mẹ cho. Cắt đi bất hiếu”.
“…….” Lục Song không còn gì để nói, quay đầu lại nói chuyện với người thợ cắt tóc đang cười rất tươi: “Cắt ngắn một chút là được”.
Thợ cắt tóc hỏi: “Ngắn bao nhiêu?”
Lục Song đáp: “Tùy anh”.
Kết quả của “tùy anh” ấy là kiểu tóc không thể nhìn được, giống như mỏm đất cỏ bắt đầu mọc lại. Trên đường về nhà, Lục Song mặt mày nhăn nhó, nói chuyện với Vệ Nam đang mừng thầm trong bụng: “Em còn nhớ hồi nhỏ anh đã làm cháy tóc em không?”
Vệ Nam quay sang, mỉm cười nhìn Lục Song rồi nói: “Không nhớ. Em ngốc thế này, đâu có trí nhớ tốt giống như anh”.
“Thật sao?....” Lục Song kéo dài âm cuối. Nhìn mái tóc không thể chấp nhận được của mình qua gương sau rồi nói: “Thời đại này, không có thợ cắt tóc bào có thể cắt được kiểu tóc bình thường sao?”
Vệ Nam nhịn cười gật đầu: “Có lẽ vậy. Thời đại phát triển nhanh như vũ bão, còn chúng ta đã bị bỏ lại phía sau”.
Nhìn Vệ Nam cười khoái chí, Lục Song thở dài rồi nhếch mép.
Vệ Nam, anh tin rằng, sau này nụ cười của em sẽ ngày càng nhiều hơn. Dĩ nhiên nếu nụ cười ấy không xuất phát từ nỗi đau của anh thì sẽ càng hoàn mỹ hơn.

Chương 24. Kế hoạch của Lục Song
Buổi tối Vệ Nam vẫn phải chép bệnh án. Đây là một việc gian khổ nhất trong quá trình thực tập. Bệnh án phải được viết thật kỹ càng, hoàn chỉnh, chẳng may sơ ý chép sai thì phải chép lại từ đầu, thật là đau khổ. Lục Song nghĩ ra một cách rất hay, trước tiên sẽ đánh bản word trong máy tính, sau đó sẽ in ra cho Vệ Nam chép, như vậy sẽ đỡ mắc sai sót hơn.
“Thôi không cần phiền anh đâu”. Vệ Nam cảm thấy hơi ngại: “Em tự đánh cũng được. Chẳng phải anh còn phải viết tiểu thuyết sao?”
Lục Song đáp: “Không sao, coi như là để tác giả nghiệp dư như anh được luyện đánh chữ đánh độ nhanh mà”.
Thực ra là muốn nhân cơ hội này ở bên cô ấy lâu hơn một chút.
Vệ Nam đặt tay lên bàn phím, các ngón tay lướt trên bàn phím tạch tạch liên hồi. Động tác nhanh như tên bắn ấy khiến Vệ Nam há hốc mồm vì nhạc nhiên. Anh ta thật giống cái máy đánh chữ, tay người máy trong truyền thuyết….
Sau khi đánh xong, Lục Song lại in ra cho Vệ Nam. Vệ Nam vô cùng cảm kích cầm bệnh án đi chép. Đợi Vệ Nam ra khỏi cửa, Lục Song mới khẽ mỉm cười, mở QQ nói chuyện với Chu Phóng.
“Anh Chu Phóng à? Anh có khỏe không? Thời tiết bên ấy nóng không?”
“Này, cậu lại định hàn huyên đấy hả?”
“Vạn sự khởi đầu nan mà anh. Dù gì cũng phải tìm một câu nói với anh. Em thấy câu này rất hay”.
“Thôi được, cậu có điều gì cần dặn dò thì nói nhanh lên. Tôi đang mót”.
“Vâng… Anh giới thiệu giúp em thợ cắt tóc nào có thể cắt được kiểu tóc bình thường một chút”.
“Sao vậy? Cậu định viết vụ án thợ cắt tóc cầm kéo giết người à?”
“Không phải. Chỉ là kiểu tóc đẹp trai của em đã bị hủy diệt dưới tay của Mộc Nam cô nương rồi….”
“…….”
“Yêu cầu của em không cao chút nào, chỉ bình thường thôi. Kết quả là sau khi cắt tóc xong, quả thực là rất…không giống con người”.
“Hahaha. Lẽ nào Mộc Nam cô nương dùng dao phẫu thuật cạo trọc đầu cậu?”
“Không phải, cô ấy cao tay hơn anh tưởng tượng nhiều. Cô ấy biết cách mượn dao giết người, tỏ vẻ vô tội giới thiệu cho em một tay thợ cắt tóc tồi tệ hết sức tưởng tượng mà thôi”.
“Hahaha. Anh bắt đầu thấy thương cậu rồi đấy. Con đường tình yêu của cậu cũng thật gian nan”.
“Không sao, em thích thách thức mà”.
“Thôi được, ở đường Thái Bình có một cửa hàng cắt tóc khá đẹp, cạnh siêu thị ấy, tuy hơn đắt một chút nhưng có thể giúp cậu cứu vãn tình thế, trở về với hình dáng con người. Đắt chút cũng đáng”.
“Cảm ơn anh”.
Thực ra bị Vệ Nam dày vò bằng mọi cách như vậy, Lục Song không thấy thoải mái chút nào.
Nhưng anh cũng hiểu rất rõ, so với nỗi đau mà cô ấy phải chịu đựng thì một chút không thoải mái này có đáng gì đâu. Để cho cô ấy cười, để cho cô ấy tìm niềm vui từ mình. Đáng tiếc là cái đầu trong gương quả thực không giống đầu người. Không thể để cho Vệ Nam vui lâu được. Muốn theo đuổi con gái, trí ít cũng phải giữ được hình tượng và phong độ của mình. Nếu không, để Vệ Nam suốt ngày nhìn hình tượng “phản xã hội” thế này thì làm sao nảy sinh tình cảm được chứ?
Chỉ có thể tìm thợ cắt tóc tay nghề giỏi chỉnh sửa một chút.
Sau khi chép xong bệnh án, Vệ Nam bật máy tìm người nói chuyện.
Hôm nay thật là ngày may mắn, số người online phá kỷ lục, có phải mọi người đều cảm nhận được sóng ánh sáng của mình không nhỉ? Vệ Nam xoa cằm, cười bí hiểm. Đột nhiên Vệ Nam thấy rằng mới ở cùng Lục Song mấy ngày, không những không học hỏi thêm được điều gì mà da mặt ngày càng dày giống anh ta.
Dạo trước vừa phân nhóm cho hội bạn thân. Mấy đứa bạn thân nhất cho vào một nhóm. Tiêu Tinh và Kỳ Quyên hiếm khi online cùng một lúc. Nhóm tài tử biến thái trường T gồm Chu Phóng và Diệp Kính Văn đều online. Nên chào ai trước đây?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Chết! Sập bẫy rồi - King Kong Barbie
» Có duyên nhất định sẽ có phận - Tào Đình
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
» Khi thiên thần mất đi đôi cánh - Phong Uyên
» Ký Ức Yêu - Kawi Hồng Phương
123»