Cô liền lấy cái đó nhét vào bên trong ống của cuộn giấy xúc. Rồi tháo thẻ nhớ trong máy chụp hình mà cô đem theo để chụp hình buổi văn nghệ của mình ra thế vào. Cô nhìn lại cái cuộn giấy nằm trong lõi lần nữa mới mở cửa bước ra.
- Các người muốn tìm cái này à – Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh nhìn họ hỏi.
Bọn chúng không ngờ lại có người thứ 3 trong này, nên đồng loạt quay đầu nhìn cô. Ngay cả Cẩm Tú cũng trợn tròn mắt nhìn cô kinh ngạc. Cẩm Tú không ngờ người ở phòng bên trái là cô chứ không phải người đàn ông đó.
Bước ra ngoài cô mới thấy bọn chúng có tất cả 5 tên, tên đầu trọc hình như là đại ca của cả bọn, hắn mặc một chiếc áo in hoa sặc sỡ, trên tay hắn còn xâm hình một con rồng dài. Một tên đàn em đang nắm tóc của Cẩm Tú kéo ngược ra sau. Một người đàn ông đang nằm sãi dưới đất, máu từ trên người ông ta chảy ra khiến cô không khỏi rùng mình.
- Đưa đây – Gã đầu trọc ra lệnh.
Cô run run cánh tay đưa về phía cánh tay đang chìa ra của hắn ta. Đặt vào tay hắn ta cái thẻ nhớ có quấn giấy kia, nín thở chờ đợi, cô chỉ sợ bọn chúng phát hiện ra sự tráo đổi của cô mà thôi.
- Các người lấy được đồ rồi cút mau đi. Nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đến, họ sẽ ngăn chặn các người cho tới khi công an đến bắt các người – Cô lớn tiếng nói.
Ba cô là người thích sự êm ấm, không muốn điều tiếng hay chuyện không hay cho nhà hàng, đặc biệt là khách đến ăn. Cho nên ông mướn một đội ngũ bảo vệ có võ thật thụ, nếu có tranh chấp dễ dàng khống chế được kẻ gây rồi và tống đến trụ sở công an. Cho nên cô rất tự tin trong việc đe dọa bọn người này.
Tên đầu trọc nheo mắt nhìn cô, ánh mắt hắn trở nên phức tạp vô cùng. Một tên đàn em nói nhỏ vào tai của hắn cái gì đó. Kiều Chinh không quan tâm, cô đang tìm cách cứu Cẩm Tú thoát khỏi bàn tay của tên đàn em nắm đầu cô ấy.
- Thả cô ấy ra đồ khốn….- Kiều Chinh đánh mạnh vào tay tên khốn kia, miệng hét lên mắng, sau đó kêu to – Cứu tôi với …cứu tôi với.
Một lưỡi dao sắc bén lạnh toát kề lên cổ cô, mặt cô tái xanh đứng bất động run rẩy, không dám có hành động nào, miệng cũng vội vàng ngậm chặt lại.
Một bàn tay chặt mạnh vào gáy cô, cảnh vật trước mắt cô lập tức mờ ảo, cô thấy đôi mắt Cẩm Tú nhìn về phía cô hoang mang, cuối cùng mắt cô khép chặt lại chìm vào trong bóng đêm.
Khi cô tỉnh lại, đã thấy mình nằm trên giường, ba cô đang ngồi trên sofa hút thuốc vẻ trầm tư vô cùng. Cô khẽ gọi một tiếng:
- Ba.
Ba cô, ông Hoàng Lâm nghe tiếng con gái gọi vội vã dập tắt điếu thuốc rồi chạy đến bên con gái, đôi mắt lo lắng nhìn cô quan tâm hỏi:
- Con sao rồi.
- Con không sao…..- Cô yếu ớt đáp rồi hỏi – Sao con lại ở đây hả ba?
- Con bị ngất ở nhà vệ sinh tầng hai của nhà hàng, quản lí thấy con đi lâu quá mà hông cuống, sợ con xảy ra chuyện gì nên sai người lên xem, thì thấy con nằm ngất xỉu dưới dàn nhà. Mọi người vội vã đưa con vô bệnh viện rồi chuyển con về nhà lại.
Đằng sau gáy vẫn còn đau nhức khiến cô nhớ ra mọi chuyện, cô hoảng hốt ngối bật dậy la lớn:
- Cẩm Tú….
- Kiều Chinh, chuyện gỉ vậy con – Thấy con gái hoảng hốt, ông hoàng Lâm cũng hoảng hốt theo.
Kiều Chinh liền cắn răng nghĩ ngợi, cô không biết có nên nói với ba cô mọi chuyện hay không. Cô lo khi biết Cẩm Tú có qua lại với xã hội đen, ba cô sẽ nghiêm cấm cô chơi với Cẩm Tú. Cũng như nếu báo mọi chuyện với công an, liệu Cẩm Tú có bị dính líu gì hay không, nếu tùy tiện, sợ rằng cô ấy không thoát khỏi bị bắt ở tù.
Nhưng nếu như không báo cáo mọi chuyện, vậy thì làm sao tìm Cẩm Tú đây. Cô cảm thấy đầu đau nhức khó chịu vô cùng, nhưng nhìn cái nhìn lo lắng của ba cô, cô bèn lấp liếm câu chuyện:
- Con có hẹn với Cẩm Tú, nhưng lại bị ngất xỉu thế này. Báo hại cô ấy đứng chờ, thế nào cũng sẽ mắng con cho mà xem.
Ông Hoàng Lâm nghe xong thì thở phào, khẽ cười vuốt tóc con gái nói:
- Con làm ba hết cả hồn, tưởng chuyện gì xảy ra. Con bị sao vậy, tự nhiên lại ngất xỉu, bác sĩ khám thấy con không sao hết nên ba xin cho con về nhà, ba biết con ghét mùi thuốc sát trùng ở bệnh viện.
- Con cảm ơn ba….chắc tại con ăn nhiều nên khó chịu mà ngất đi đó thôi , hihi…- Cô ôm lấy tay ba mình nũng nịu nói.
- Hừ, có ai có lí do ngộ đời như con không? – Ông Hoàng Lâm lườm con gái một cái, dù không tin nhưng ông không bắt bẽ thêm. Dẫu sao con gái ông bình an là tốt rồi.
- Ba, con đói bụng quá, ba bảo người nấu cơm cho con ăn đi – Cô bèn lái sang chuyện khác.
- Được rồi, ba lập tức xuống dặn họ nấu đồ ăn cho con – Ông Hoàng Lâm nhẹ nhàng đáp, yêu thương nhìn đứa con gái bảo bối của mình.
Kiều Chinh nhìn theo bóng ba cô khuất sau cánh cửa mới bật dậy lấy điện thoại gọi ngay cho Cẩm Tú, hy vọng cô đã được bọn chúng thả ra. Nghe tiếng chuông đổ mà cô vô cùng hồi hộp , cô dự trù cả tình huống bọn chúng biết được cái thẻ nhớ đó không phải là thẻ nhớ chúng cần, có thể chúng sẽ tìm cách khai thác Cẩm Tú mà không chịu thả cô ấy ra, nhưng như vậy tính mạng của Cẩm Tú được bảo đảm.
- A lô – Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên kia điện thoại.
Kiều chinh giật nảy mình sợ hãi, hắn ta chắc chắn là tên bắt cóc, cô thu hết can đảm cô lớn tiếng lấy khí thế dọa người nói:
- Anh mau thả Cẩm Tú ra, nếu không tôi sẽ đem cái thẻ nhớ đó giao cho cảnh sát , tôi nói được là làm được đó
- Cô là ai? – Đầu dây bên kia hỏi lại, giọng lạnh lùng đến đáng sợ.
Kiều Chinh cảm thấy hơi sợ nhưng vì cẩm Tú nên cô cố gắng đáp trả.
- Tôi là ai cũng được, tóm lại trong ngày hôm nay, nếu anh không thả bạn tôi ra, thì tôi sẽ đem cái thẻ nhớ đó đến đưa cho cảnh sát, mọi hậu quả các người tự gánh chịu.
- Tôi là anh họ của Cẩm Tú, cô ấy để quên điện thoại ở nhà, tôi giúp cô ấy nghe máy. Cẩm Tú đã xảy ra chuyện gì rồi – Bên kia chậm rãi hỏi, như để cô nghe rõ hơn.
Kiều Chinh ngớ người đứng ôm điện thoại bàng hoàng, cô nhớ lại Cẩm Tú vội vàng chạy đến buổi văn nghệ nên không mang theo điện thoại, do đó không ai liên lạc điện thoại được với cô ấy là vì vậy. Cô nhất thời quên mất, cứ nghĩ chỉ cần gọi và điện thoại của Cẩm Tú là có thể gặp được bọn bắt cóc kia. Không ngờ gặp ngay anh họ của cô ấy, không biết nên nói gì, nói sự thật hay là nên dấu đi. Nhưng từ nãy giờ đối đáp, chắc người bên đó cũng hiểu hoàn cảnh hiện giờ của Cẩm Tú. Nhưng nếu như là bọn chúng đang lừa cô thì sao?
Thấy cô đột nhiên im lặng không nói gì, người đó tưởng cô đang nghi ngờ về thân phận anh ta bèn chủ động nói:
- Chúng ta có thể gặp nhau nói chuyện hay không? Nếu cô sợ vậy thì có thể chọn lựa quán nào đó mà cô biết và có đông người. Cô thấy thế nào?
- Được.
Kiều Chinh đứng trước của quán cà phê sách gần trường mình, ở đây khá đông người chủ yếu là sinh viên đại học ra vào vừa thưởng thức đồ uống, vừa đọc sách, cho nên cô rất yên tâm khi hẹn anh ta vào đây để gặp mặt.
Đẩy mạnh cửa vào, cô đưa mắt nhìn xung quanh tìm kiếm người đó. Trong tiệm khá đông người, nhưng dường như sự chú ý của mọi người đổ dồn về một chàng trai đang ngồi trầm ngâm kế bên tấm kính của tiệm, dáng vẻ phong trần bất cần đời lại tạo sức hút vô cùng mãnh liệt. Đặc biệt là gương mặt của anh ta càng khiến người ta ngước nhìn không chớp mắt. Vầng trán nhô ẩn hiện dưới mái tóc đen mượt, sóng mũi cao hiện rõ làm cho gương mặt có sức sống mãnh liệt, khóe môi cong đầy gợi cảm....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








