Kiều Chinh cảm thấy đầu đau nhức vô cùng, cô muốn đưa tay xoa đầu xua đi cơn nhức nhối đang khiến cô khó chịu kia, nhưng thấy tay mình không cử động được, ý thức còn mơ màng chợt thức tỉnh. Cô nhớ rõ mình đang đứng ở cửa thì bị ai đó từ phía sau chụp một chiếc khăn tẩm thuốc mê khiến cô lịm đi, Kiều Chinh hoảng hốt mở mắt nhìn ra nơi mình đang bị giam giữ. Cô đưa mắt đảo xung quanh nhìn khắp mọi nơi.
Chỗ này giống một căn nhà kho chứa hàng, có rất nhiều thùng hàng chất chồng lên nhau, trần nhà bằng tôn rất cao và thoáng. Nhưng xung quanh lại có nhiều mạng nhện và bụi bặm, giống như bị bỏ hoang từ lâu.
Kiều Chinh cắn môi, trong lòng sợ hãi vô cùng, chân và tay của Kiều Chinh đều bị buộc chặt, cho nên cô phải cố hết sức mới lếch được đến chỗ một thùng hàng đang chất chồng lên nhau, cô đá đá nhẹ mấy cái thử xem thế nào. Chiếc thùng dưới chân bị cô đá mấy cái dù lực yếu nhưng vẫn khiến nó run nhẹ, mấy cái thùng ở trên nó bị tác động chuyền lên nhau hơi đảo một tí. Kiều Chinh hốt hoảng thu chân lại, cô sợ mình đánh động bọn bắt cóc nếu mấy cái thùng rơi xuống đất. Nhìn thấy mấy cái thùng yên vị không nhúc nhích nữa, Kiều Chinh mới thở phào nhẹ nhỏm.
Nhưng lòng cô không khỏi run lên đầy sợ hãi. Mấy cái thùng hàng này đều trống rỗng, nơi này lại bỏ hoang, Kiều Chinh có thể đoán rằng mình đã bị bọn bắt cóc đưa đi ra ngoại ô thành phố rồi. Bởi vì ở thành phố không có lí nào lại bỏ một cái kho rộng lớn như thế này mà không sử dụng phí phạm như thế.
Nhưng bọn bắt cóc bắt cô vì mục đích gì? Nếu chỉ là muốn đòi tiền chuộc thì cô có thể an tâm một chút. Ba mẹ cô chắc chắn sẽ bỏ tiền ra chuộc cô cho bằng được. Nhưng điều Kiều Chinh lo lắng là bọn chúng bắt cô vì mục đích bán ra nước ngoài làm gái. Dạo gần đây đọc báo, cô thấy cảnh sát đăng rất nhiều vụ dụ dỗ bắt cóc thiếu nữ đem bán ra nước ngoài nhất là Đài Loan. Chỉ nghĩ thôi, Kiều Chinh đã phát run, cô rất muốn khóc vì nỗi sợ hãi đang dâng trào trong lòng mình, nhưng mà cô biết dù cho bây giờ mình có khóc gào thế nào cũng chỉ vô ích mà thôi. Cho nên cô cắn chặt môi kiềm nén lại nỗi sợ trong lòng mình, cô cố gắng lấy lại bình tĩnh từ từ suy nghĩ tìm cách thoát thân.
- Két….
Tiếng mở cửa kho khiến cô giật bắn người, Kiều Chinh vội vàng nhắm mắt lại giả vờ chưa tĩnh dậy.
- Cộp…cộp…cộp….
Tiếng bước chân dày đặt vang lên báo cho Kiều Chinh biết bước vào đây không chỉ có một tên, cô cố gắng khép chặt mắt để bọn chúng không phát giác cô đang giả vờ, nhưng tim cô không ngừng đập mạnh, hơn nữa cô đang nằm nghiêng về phía bên trái, quả tim của cô đang chịu rất nhiều lực ép, càng đập mạnh hơn nữa.
- Đã bảo tụi bây dùng ít thuốc mê thôi, xem đi đến giờ mà con nhỏ này vẫn chưa tĩnh lại được kìa – Một giọng nói có vẻ cọc cằn vang lên đầy ý trách móc.
Hai tên đàn em theo sau nghe mắng thì cúi đầu, lí nhí nói:
- Em xin lỗi.
- Bỏ đi – Giọng của tên cọc cằn vang lên, hắn đứng im quan sát Kiều Chinh đang nằm dưới sàn nhà. Sau đó khóe môi hắn ta nhếch lên đầy thích thú, hắng ta hất đầu về một tên đàn em ra lệnh – Cởi trói cho nó đi, con nhỏ này xem ra rất ngon mắt.
Tim Kiều Chinh như ngừng đập mấy giây, cô nghe giọng nói của hắn rõ ràng đầy hàm ý đen tối đối với cô, lòng cô bỗng phấp phỏng lo sợ, cô cắn chặt môi cố nằm im, đợi cho bọn chúng cởi trói cho cô xong thì chạy trốn.
Hai tên đàn em thay phiên nhau kẻ cởi trói tay, người cởi trói chân, vừa được giải thoát tay chân xong, Kiều Chinh lập tức làm theo những suy nghĩ tính toán trong đầu từ nãy giờ. Dây trói chân vẫn chưa hoàn toàn cởi xong, nhưng cô đã giang chân đạp mạnh cái tên mở trói ngã lăn ra đất, hất ngã cái tên trói tay mình rồi ngồi dạy thật nhanh , nhanh chân chạy đi ra hướng cửa.
Cái tên có giọng cọc cằn mặt chẳng biến sắc, giống như đã định sẵn cô sẽ bỏ chạy, hắn hất đầu ra lên cho hai tên đàn em đuổi theo còn mình ung dung tìm một cái thùng chắc chắn mà ngồi xuống chờ đợi.
Chỉ vài phút sau, Kiều Chinh bị nắm tóc lôi trở về , cô vùng vẫy trong nước mắt, nhưng chẳng thể nào thoát được. Hai tên đó lôi cô đến trước mặt tên đàn anh của mình rồi hất cô ngã bệch xuống đất, nằm rạp trước mặt tên đàn anh của chúng mà không có chút thương tiếc. Chỉ có Kiều Chinh là bị cú đẩy ngã gây đau đớn, cô khẽ rên lên mấy tiếng, nhìn chúng đầy oán hận.
- Cô bé à, cô định giả vờ thì cứ giả vờ mãi đi. Vùng chạy làm gì để bây giờ bị đau như thế - Hắn tỏ vẻ thương tiếc cho cô, đưa tay nâng cằm cô lên nói bằng giọng giễu cợt – Tôi cố tình nói như thế, quả nhiên cô mắc lừa ngay, vội vàng tháo chạy.
Kiều Chinh bực tức hất cằm cô ra khỏi tay hắn, ném cho hắn một ánh mắt căm thù lẫn khinh ghét, không ngờ bị hắn ta lừa như thế. Cô đưa mắt nhìn hắn ta, hắn là một cái tên đầu trọc, trên cái đầu trọc lóc của hắn ta có xâm một hình con đại bàng đang tung cánh trông khá đẹp mắt, có thể xem như đây là chứng minh cho vị trí của hắn trong giới giang hồ cũng không phải thyuo56c hàng tầm thường. Hắn chẳng những không nổi giận mà còn tỏ ra thích thú với cô, nhìn cô cười nói:
- Biết vì sao tôi biết cô giả vờ hay không?
Kiều Chinh im lặng không đáp, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về hắn không dứt.
- Nhìn kỹ lại mặt đất nơi cô nằm đi – Hắn cười cười gợi ý.
Kiều Chinh lập tức quay đầu nhìn về nơi cô bị trói lúc nãy, dưới mặt đất đầy bụi bặm có một vệt sáng lớn. Giống như bụi bặm bị hơi thở phủi đi vậy.
Tên đầu trọc đó đưa tay vén giúp cô mái tóc bị rối tung vì bọn đàn em nắm đầu sau đó đưa tay phủi phủi bụi trên người cô cười nói:
- Một người ngất xỉu thì hơi thở không thể mạnh để xua đi gần đó vết bụi được, chỉ nhìn thoáng qua đã biết ngay cô giả vờ rồi.
Kiều Chinh cuối đầu không nói, dù sao cô so với bọn chúng thật sự là một trời một vực, bọn chúng là người từng trải nên chỉ nhìn thoáng qua đã bắt được thóp của cô ngay.
- Các người muốn gì, nếu như muốn đòi tiền chuộc, cứ nói ra đi, ba tôi nhất định sẽ đáp ứng – Cô quyết định lên tiếng trước để thương lượng cuộc bắt cóc này với chúng.
Tên đầu trọc nhìn cô có chút ngạc nhiên, sao đó chậm rãi hỏi:
- Ba cô là ai?
- Ba tôi là tổng giám đốc Hoàng Sĩ Nghiêm của USP – Kiều Chinh nhìn thẳng hắn đáp.
- Hoàng Sĩ Nghiêm….- Tên đầu trọc lẩm bẩm như cố nhớ cái tên quen thuộc này, sau đó hắn ta phá ra cười sảng khoái, vô tay lên đùi nhìn bọn đàn em nói – Thật không ngờ chúng ta bắt được một con cá vàng lớn như thế….xem ra điều ước của chúng ta không chỉ có một mà thôi đâu – Hắn quay đầu nhìn Kiều Chinh bằng ánh mắt khoái trí khiến cô không khỏi rùng mình, chẳng khác nào mình đang ở trong miệng một con cá sấu đáng sợ vậy.
- Anh, vậy thì phải xử trí cô ta như thế nào ạ - Một tên đàn em bước đến nhìn tên đầu trọc hỏi.
- Tất nhiên là dụ Cảnh Phong đến trước, sau đó mới đòi tiền chuộc. Bây giờ tụi bây phải chăm sóc cô ta cho tốt đó, cô ta là mỏ vàng của chúng ta. Ba cô ấy là triệu phú đó, để chuộc con gái cưng về, chắc chắn ông ta chẳng ngại chi một khoản kha khá đâu.
“ Cảnh Phong”, Kiều Chinh giật nảy mình khi nghe nói đến hai chữ này, cô bị bắt cóc thì có liên quan gì đến anh ta.
- Các người vừa nói gì? Chuyện bắt cóc tôi có liên quan gì đến Cảnh Phong vậy – Kiều Chinh run run trong sửng sốt nhìn bọn chúng hỏi trong hơi thở đứt quản.
- Cô em, sở dĩ cô em bị bắt đến đây là vì thằng Cảnh Phong dám cả gan đắc tội với tụi anh – Tên đầu trọc nhìn cô cười đáp, ánh mắt cực kì gian xảo lóe lên tia nguy hiểm khiến người nhìn thấy không khỏi rùng mình sợ hãi. Những kẻ như hắn ta bụng dạ độc ác vô cùng, nếu đã xác định được mục tiêu chắc chắn bọn chúng không từ thủ đoạn hủy hoại....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








