Bà lão lập tức chạy đến bên giường, dùng tấm thân gầy gò để bảo vệ người phụ nữ trên giường.
Đó là cốt nhục tình thân, dù anh chưa từng trải qua nhưng vẫn có thể cảm nhận được bản năng nguyện hy sinh tất cả để bảo vệ.
Trên đường về, Cảnh Mạc Vũ gọi điện cho chính ủy Cục Công an Dư Kiệt: “... Có tiện nói chuyện không? Tôi có chút việc muốn nhờ anh giúp đỡ.”
“Nếu là chuyện của ba cậu thì khỏi nói, tôi không thể giúp.”
“Anh biết rồi à?”
Giọng nói của Dư Kiệt vừa tức giận vừa bất lực: “Cậu tưởng chúng tôi bất tài lắm hay sao? Nếu không phải bên trên có chỉ thị, chúng tôi đi giải quyết từ lâu rồi.”
“Lâu lắm anh em không gặp nhau, ra ngoài uống một chén đi!”
“Được thôi!”
Một tuần sau, Cảnh Mạc Vũ biếu hai tay phóng viên năm mươi vạn. Gia quyến người chết cũng nhận một khoản tiền trợ cấp của “chính phủ”, hứa sẽ không truy cứu, sau đó sẽ về quê đẻ con, nuôi cháu.
Gia quyến người chết vừa đi, Dư Kiệt lập tức trừng mắt với Cảnh Mạc Vũ. “Nếu không phải nể tình anh em, tôi sẽ chẳng quản mấy chuyện chán đời này.”
“Tôi biết!” Cảnh Mạc Vũ đẩy chiếc chìa khóa ô tô mới đến trước mặt Dư Kiệt: “Vụ chú Diêu lần trước tôi còn chưa cám ơn anh... Cái này tặng cho “người mới” của anh đi! Nghe nói gần đây cô ấy bám lấy anh đòi mua ô tô.”
Con người Dư Kiệt phương diện nào cũng tốt, chỉ có điều rất háo sắc. Bên cạnh anh ta, “người mới” vĩnh viễn thắng “tình cũ”. Dư Kiệt không thèm nhìn, lạnh nhạt nói: “Cảnh gia các cậu bây giờ không thiếu tiền, chỉ thiếu đức, bảo ông già nhà cậu tích đức đi!”
“Chẳng phải tôi đang tích đức còn gì? À đúng rồi, Cục Công an các anh có thiếu tiền phúc lợi phát cho nhân viên vào ngày lễ tết không? Tôi sẽ tài trợ một ít.”
“Thôi khỏi, chúng tôi sợ bẩn tay.”
Cảnh Mạc Vũ cười cười, nhét chìa khóa xe vào tay Dư Kiệt. “Anh yên tâm đi, tiền mua chiếc xe này rất sạch sẽ. Đây là tiền mồ hôi nước mắt tôi kiếm từng đồng lúc còn ở Mỹ.”
Dư Kiệt nhìn chiếc chìa khóa trong tay, thở dài. “Chắc chắn kiếp trước cậu thiếu nợ Cảnh gia.”
Cảnh Mạc Vũ lắc đầu. “Là kiếp này thì đúng hơn.”
“Cậu cứ làm trâu làm ngựa cho bọn họ mãi sao?”
Hai người đang trò chuyện sôi nổi, chú Mã đi đến nói nhỏ vào tai anh: “Hứa Tiểu Nặc phát bệnh, đang được đưa đến bệnh viện, bác sĩ Lưu hỏi ý thiếu gia.”
Cảnh Mạc Vũ hiểu ý bác sĩ Lưu. Hứa Tiểu Nặc sống hay chết chỉ dựa vào một câu nói của anh. Anh đã nhận lời chăm sóc, bảo vệ, ở bên cô cho đến khi cô qua đời. Nửa năm qua, anh đều tuân thủ lời hứa.
“Bảo bác sĩ Lưu, đợi cháu tới ký tên...”
Chú Mã vội vàng đi ra ngoài. Cảnh Mạc Vũ cầm chén trà, nhẹ nhàng thổi mùi hương ấm áp trên miệng chén, từ tốn thưởng thức một ngụm.
“Hứa Tiểu Nặc?” Dư Kiệt nhíu mày, gương mặt lộ vẻ hứng thú. “Bây giờ cô ta theo cậu à?”
“Không, tôi giúp cô ta chữa bệnh, coi như tích đức.”
“Ờ.”
Định thưởng thức hết chén trà rồi mới đi nhưng cuối cùng Cảnh Mạc Vũ cũng không uống hết.
Anh bỏ lại nửa chén trà, lên xe tới bệnh viện. Hứa Tiểu Nặc nằm trên giường bệnh, thở một cách khó khăn nhưng đôi mắt không rời khỏi cửa ra vào. Thấy Cảnh Mạc Vũ đi vào phòng, cô nhoẻn miệng cười, đáy mắt tràn ngập vẻ thư thái, mãn nguyện.
Cảnh Mạc Vũ đi đến bên giường bệnh. Hứa Tiểu Nặc đột nhiên túm lấy tay anh, đôi môi khó nhọc hé mở, cô mấp máy nói ra ba từ. Dù không phát ra âm thanh nhưng anh có thể hiểu được.
Cảnh Mạc Vũ gật đầu, ý nói đã hiểu ý cô.
Hứa Tiểu Nặc để lộ nụ cười vô cùng đẹp đẽ, tay cô không còn chút sức lực, buông thõng...
Vì ba anh, vì Cảnh gia, anh biết anh phải nhẫn tâm, để mọi chuyện kết thúc. Nhưng người con gái trên giường bệnh còn rất trẻ, chỉ tầm tuổi em gái anh. Cô cũng đơn thuần, dịu dàng, vô tội như vậy.
Chỉ vì yêu anh, chỉ vì muốn giúp anh, ngay cả lúc sắp chết cô vẫn gắng gượng đến hơi thở cuối cùng để nói câu “em yêu anh” với anh. Vậy mà anh tàn nhẫn mong chờ cô mau chết...
Có người đưa tờ giấy đến trước mặt Cảnh Mạc Vũ. Anh ngẩng đầu nhìn bác sĩ Lưu ở bên cạnh.
“Cảnh thiếu, cậu ký tên đi... vẫn có thể cứu sống.”
Anh nhận bút, ký tên.
Anh không yêu cô, cũng không phải anh chưa từng tỏ ra “bất nhẫn” với cô nhưng thực ra, đối với người con gái đáng thương này, anh từng thương xót, từng cảm động, cũng từng cảm kích... Anh thật sự hy vọng có thể bảo vệ cô cho đến lúc anh không còn khả năng.
Anh biết rõ điều này sẽ mang lại nhiều phiền phức trong tương lai nhưng anh sẽ không hổ thẹn với lương tâm.
Nhưng anh cũng quên rằng, phụ nữ dễ thay đổi. Một cô gái mềm yếu, đơn thuần, trong ba năm bị bệnh tật hành hạ ngày càng suy tính thiệt hơn, ngày càng sống cực đoan. Thậm chí cô ta đã chuyển nỗi oán hận anh sang vợ anh...
Cảnh Mạc Vũ có thể khoan dung, có thể tha thứ bất cứ điều gì, nhưng anh tuyệt đối không tha thứ việc cô ta gây tổn thương cho Ngôn Ngôn và cốt nhục của anh.
Hôm Cảnh Mạc Vũ quyết định kết thúc với Hứa Tiểu Nặc là một buổi sáng sớm. Ngọn gió buổi sáng của ngày thu muộn lạnh thấu xương.
Anh nhận được điện thoại của Hứa Tiểu Nặc. Cô ta nói: “Em đợi anh ở Hội Hiên. Nếu đến chín giờ vẫn không thấy anh, vậy thì anh hãy đợi gặp em ở Viện Kiểm sát đi!”
Hứa Tiểu Nặc không biết lúc nhận điện thoại, Cảnh Mạc Vũ đang trên đường tới Hội Hiên. Anh nhìn đồng hồ, mới tám giờ hai mươi phút. Sau khi cúp điện thoại, anh không định để cô ta đợi đến chín giờ, nhưng khi anh sắp tới Hội Hiên, điện thoại riêng của anh đổ chuông.
“Ông chủ, chúng tôi đã kiếm được thứ anh cần.” Cảnh Mạc Vũ nhận ra giọng nói trong điện thoại là tay thám tử tư anh thuê cách đây không lâu.
“Anh đang ở đâu?”
“Tòa cao ốc Cảnh Thiên.”
Người ở đầu máy bên kia vừa nói xong, Cảnh Mạc Vũ lập tức ra lệnh quay đầu xe, đi thẳng đến Cảnh Thiên.
Dừng trước tòa nhà Cảnh Thiên, Cảnh Mạc Vũ mở cửa kính ô tô, liền nhìn thấy hai người đàn ông đội mũ lưỡi trai từ phía xa đi tới. Anh bất giác nắm chặt điện thoại, đã gần chín giờ.
Hai người đàn ông tiến lại gần, đưa cho Cảnh Mạc Vũ một chiếc phong bì.
Cảnh Mạc Vũ mở ra, bên trong là túi nylon trong suốt đựng hai sợi tóc. Một sợi tóc ngắn bạc một nửa và một sợi tóc dài hơi xoăn.
“Có chắc chắn là họ không?” Anh hỏi.
“Chúng tôi làm việc tuyệt đối chính xác.”
Cảnh Mạc Vũ đưa cho họ một tấm ngân phiếu. “Đây là một nửa, sau khi xác nhận, tôi sẽ trả cho các anh nửa còn lại.”
“Anh yên tâm đi, chắc chắn không sai đâu.”
Đóng cửa xe, Cảnh Mạc Vũ dứt một sợi tóc của mình bỏ vào trong phong bì, dán chặt chiếc phong bì nhăn nhúm. “Tiểu Lâm, mau đến trung tâm xét nghiệm máu.”
Trên đường đi, Cảnh Mạc Vũ lại lấy hai sợi tóc trong phong bì, ngắt mỗi sợi một nửa rồi bỏ vào ví tiền, dự định sẽ tới thành phố khác giám định. Bây giờ, anh không thể tin bất cứ người nào của Cảnh gia, trừ Ngôn Ngôn của anh.
Tại trung tâm xét nghiệm máu, Cảnh Mạc Vũ tự tay giao phong bì cho một người bạn anh đã liên hệ từ trước, nhìn người bạn đưa vào phòng giám định theo trình tự. Anh còn dặn sau khi có kết quả xét nghiệm ADN, người bạn phải liên lạc với anh ngay, không cho bất cứ người nào xem kết quả....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








