Tài xế Mã Huy ngồi ở ghế lái, quay lại nói: “Ông chủ Cảnh không muốn thiếu gia nhúng tay vào vụ này.” Nói xong, ông ta nín thở chờ anh lên tiếng.
Trầm mặc trong giây lát, Cảnh Mạc Vũ hỏi: “Bên mỏ quặng chết bao nhiêu người?”
“Hai người, là hai cha con.”
Cảnh Mạc Vũ giơ tay day day hai hàng lông mày.
Đây không phải lần đầu tiên xảy ra sự cố này. Anh cũng không dưới một lần khuyên ba anh, khai thác khoáng sản nhất định cần phải dựa vào bản vẽ, không thể xem thường các biện pháp an toàn, nhưng Cảnh Thiên Hạo đều bỏ ngoài tai lời khuyên của anh, người phụ trách mỏ quặng không hề có ý thức về vấn đề an toàn. Bây giờ quả nhiên xảy ra chuyện.
“Gia quyến người chết đòi bao nhiêu tiền?” Anh hỏi.
“Họ không nhắc đến tiền bạc, chỉ nói muốn đòi công bằng. Bên trên bắt chúng ta phải giải quyết êm thấm vụ này. May mà hai cha con nhà đó là người ngoại tỉnh, trong nhà chỉ có một bà già và một người phụ nữ đang mang thai. Ông chủ Cảnh đã sai người khống chế bọn họ rồi, tạm thời chưa tiết lộ tin tức ra ngoài, nhưng nếu...” Chú Mã đưa mắt dõi theo hình bóng hai phóng viên đã đi xa. “Nếu để hai tay nhà báo đó gặp gia quyến người chết, chỉ e vụ này không giấu nổi.”
“Khống chế? Cha cháu lại giam lỏng người ta à?”
Chú Mã do dự vài giây, gật đầu: “Ông chủ Cảnh sợ thông tin bị lộ ra ngoài ngộ nhỡ chính quyền cử tổ chuyên án đến điều tra thì sẽ moi ra nhiều chuyện trước kia.”
“Làm vậy có thể bưng bít hay sao?”
Có lẽ quen sống trong giới hắc đạo nhiều năm, ba anh luôn cho rằng bạo lực và uy hiếp có thể giải quyết mọi vấn đề. Chỉ cần giới lãnh đạo mắt nhắm mắt mở thì ông có thể một tay che trời, có thể ngông cuồng làm điều xằng bậy. Nhưng ông không biết thời đại đã thay đổi, bây giờ internet phổ biến đến mọi ngóc ngách trên thế giới, phương tiện truyền thông có ở bất cứ đâu, không ai có thể che hết mặt trời.
Cảnh Mạc Vũ còn nhớ cách đây không lâu, một viện sĩ trẻ tuổi nhất của Viện Khoa học Trung Quốc, người kế nhiệm chức viện trưởng Viện Khoa học tương lai lén lút hẹn hò với nhân tình tại một khách sạn ở đảo Tam Hoàng, bị cảnh sát bắt gian ngay tại hiện trường. Tin tức vừa lan truyền, ngay lập tức chấn động toàn quốc. Viện Khoa học cố gắng bưng bít vụ scandal này, phong tỏa vô số tin tức, nhưng chỉ sau một đêm, mọi người dân đều biết chuyện, làm giới học thuật Trung Quốc mất hết thể diện.
Ở thời đại tin tức phát triển với tốc độ cao như hiện nay, quan chức nhà nước còn thường xuyên xảy ra scandal, bọn họ đương nhiên chỉ lo thân mình. Nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì Cảnh gia cũng rơi vào đường cùng.
“Ba cháu định thế nào?” Cảnh Mạc Vũ hỏi. “Giam lỏng họ cả đời? Hay giết người diệt khẩu?”
“Ông chủ Cảnh muốn thương lượng để bồi thường, nếu họ không đồng ý...”
Cảnh Mạc Vũ bất lực tựa vào ghế. Rốt cuộc ba anh còn cần bao nhiêu mạng người để đổi lấy sự bình an của ông?
“Cháu muốn đi gặp gia quyến người chết.” Anh nói.
“Nhưng Cảnh lão gia nói...”
Cảnh Mạc Vũ ra lệnh bằng giọng không dễ phản bác: “Lái xe đi...”
Ô tô ra đến vùng ngoại ô. Nơi này không có đèn đường, màn đêm như xoáy nước, cuốn trôi tất cả ánh sáng và những gì tươi đẹp.
Trên con đường tĩnh mịch chỉ có ánh đèn pha ô tô đơn độc phát sáng. Cảnh Mạc Vũ sờ mặt dây chuyền hình chữ thập trong tay...
Trong tín ngưỡng tôn giáo hay pháp luật của nhà nước, mạng sống con người là thứ không thể cướp đoạt, cũng không thể xâm phạm. Còn trong mắt ba anh, đó chỉ là cọng rơm cọng rác muốn lấy lúc nào thì lấy.
Nhìn bề ngoài, nhiều người đều nghĩ Cảnh gia hết sức hào nhoáng. Cảnh Thiên Hạo xuất thân từ một tên côn đồ đầu đường xó chợ, đến ngày hôm nay có trong tay mỏ quặng quý giá, còn có cả công ty Cảnh Thiên lớn mạnh. Nhắc đến ba từ Cảnh Thiên Hạo, từ người già đến trẻ em ở thành phố A đều kính sợ. Nhưng cái giá phải trả cho sự hào nhoáng này là bao nhiêu thù hận và chết chóc, anh đều tận mắt chứng kiến hoặc đích thân trải qua.
Lúc còn nhỏ, mỗi ngày anh và em gái đều sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ. Chỉ cần bị nhiều người chú ý, hai anh em đều lập tức né tránh. Rất nhiều lần anh tỉnh giấc lúc nửa đêm, vội vàng chạy đi xác nhận sự an toàn của em gái. Lần nào cũng thấy em gái anh ôm chăn ngồi ở góc giường, nửa mê nửa tỉnh. Thấy anh vào phòng, em gái lập tức lao vào lòng anh, ôm chặt cổ anh không chịu buông. Anh biết cô mơ thấy ác mộng, mơ thấy cô ở trong lồng sắt, đàn chó hoang ở bên ngoài nhe răng sủa ầm ĩ như muốn thưởng thức mùi vị của cô.
Anh ôm cơ thể bé nhỏ đang run bần bật của em gái, kể truyện cổ tích, dỗ em gái ngủ tiếp. Từ tận sâu trong tâm hồn, anh vô cùng chán ghét sự tàn nhẫn và tanh máu của hắc đạo. Nhiều lúc anh chỉ hận không thể hủy diệt Cảnh gia để đổi lấy sự bình yên cho em gái.
Năm mười tám tuổi, một viên đạn sượt qua lồng ngực anh, đau đớn không tả xiết. Máu tươi nhuộm đỏ áo sơ mi trắng của anh. Anh nắm chặt tay em gái, lòng bàn tay họ nhem nhớp máu tanh.
Anh nhìn thấy em gái kêu gào thảm thiết, nhìn thấy em gái khóc nức nở, nhưng anh chẳng nghe thấy bất cứ âm thanh nào... Anh tuyệt vọng nhắm nghiền mắt.
Cảnh Mạc Vũ cho rằng phải có một người gánh những tội lỗi của Cảnh gia. Anh cảm thấy may mắn khi người chịu trách nhiệm là anh chứ không phải cô em gái ngây thơ, đáng yêu của anh.
Viên đạn sượt qua ngực bay ra ngoài, Cảnh Mạc Vũ may mắn thoát chết. Sau đó, anh thề sẽ không bao giờ đi theo con đường của ba, tuyệt đối không để người anh yêu thương sống trong nỗi sợ hãi và chết chóc. Anh thi đỗ vào trường đại học tốt nhất thế giới. Thời gian ở Mỹ, anh theo Cơ Đốc giáo, anh muốn chuộc tội thay Cảnh gia, muốn mỗi đồng tiền Cảnh gia kiếm được đều trong sạch, không nhuốm máu và tội ác.
Sau khi tốt nghiệp hai ngành kinh tế và kỹ thuật ở Mỹ, Cảnh Mạc Vũ về nước. Anh quản lý Cảnh Thiên theo phương thức của anh, làm ăn theo cách riêng của anh. Vậy mà trong mắt ba, từ đầu đến cuối anh chỉ là người đàn ông nhu nhược, dễ mềm lòng, không dám làm dám chịu, khó làm việc lớn...
Người đàn ông bá đạo một đời sao có thể hiểu, anh không phải không có hoài bão, chỉ là anh hy vọng ba anh có thể an hưởng tuổi già, cô em gái anh yêu quý nhất có thể sống bình an, vui vẻ...
Ô tô dừng lại trước một tòa nhà cũ kĩ, dòng suy nghĩ của Cảnh Mạc Vũ bị cắt đứt.
Anh đi vào trong ngôi nhà có ánh đèn điện tù mù. Một bà lão tóc bạc trắng ăn mặc quê mùa, bộ dạng thật thà ngồi trên ghế. Một người phụ nữ trẻ tuổi nằm trên giường, bụng nhô cao…
Tiếng mở cửa làm kinh động đến những người trong nhà. Thấy Cảnh Mạc Vũ đi vào, bà lão ngây ra một phút rồi đột nhiên xông đến, ôm chân anh khóc thất thanh: “Mau trả lại chồng tôi, trả lại con trai tôi... Tôi không cần tiền, tôi muốn các người trả chồng tôi, con trai tôi...”
Cảnh Mạc Vũ đứng bất động, anh không mở miệng khuyên nhủ mà để mặc bà lão ôm chân mình khóc nức nở.
Bà lão ôm chân anh khóc đúng hai tiếng đồng hồ, chỉ lặp đi lặp lại câu: “Mau trả lại con trai tôi, trả lại chồng tôi...”
Người phụ nữ ôm bụng nằm sát vào bên trong giường.
Đến khi bà lão không còn sức để khóc, Cảnh Mạc Vũ mới đỡ bà dậy. “Bà đừng quên, bà vẫn còn cháu nội. Đó cũng là huyết thống của gia đình bà...”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








