watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Không đợi tôi từ chối, Cảnh Mạc Vũ túm cánh tay tôi, dùng sức kéo tôi ngã xuống giường. Một nụ hôn mãnh liệt lại ập đến. Nụ hôn dừng ở lồng ngực, đúng vị trí trái tim tôi. Chỗ đó vừa bị Cảnh Mạc Vũ cắn đến mức tím bầm, từng cơn đau buốt truyền qua làn da tôi, đến tận trái tim tôi. Tôi rên một tiếng đau đớn, làm Cảnh Mạc Vũ càng hôn cuồng nhiệt hơn, anh dường như muốn nghiền nát thân thể tôi.

Cảm nhận được sự nôn nóng khác thường của anh, tôi nghi ngờ, vừa rồi không phải anh nói muốn “ôm” mà là “bạo”.

(Từ “Ôm” âm hán việt là “Bão”, đồng âm với từ “Bạo” trong “Cường bạo” tức là “cưỡng bức”)

Có kinh nghiệm của lần đầu, tôi không vùng vẫy vì biết là vô dụng. Tôi ngoan ngoãn nằm im để mặc Cảnh Mạc Vũ giày vò. Mãi đến khi trời gần sáng, anh mới thỏa mãn ôm cơ thể không còn một chút cảm giác của tôi chìm vào giấc ngủ. Tôi không nỡ bỏ đi, gối đầu lên vai anh, ngửi mùi hương trên người anh. Đó là một mùi hương giống như hồ nước sâu thẳm lạnh giá, mát rượi, khiến con người không thể nắm bắt nhưng hoàn toàn bị cuốn hút.

Đến khi ánh bình minh nhàn nhạt chiếu sáng gương mặt Cảnh Mạc Vũ, tôi mới mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Trong cơn mơ, tôi lờ mờ thấy anh tỉnh lại. Ngón tay lạnh lẽo của anh đỡ mặt tôi, giọng nói trầm thấp của anh thì thầm bên tai tôi: “Ngôn Ngôn, dù thế nào, anh cũng sẽ chịu trách nhiệm về chuyện anh đã làm…”

Tôi mỉm cười gật đầu: “Em đợi ngày này từ lâu lắm rồi.”

Tiếng kêu của vú Ngọc cắt đứt giấc mộng đẹp của tôi.

Tôi lập lức tỉnh dậy từ trong cơn mơ. Khi nghe thấy giọng nói nghiêm nghị của ba tôi: “Xảy ra chuyện gì mà la hét ầm ĩ …”, tôi lạnh toát từ đầu đến chân.

“Hai đứa…” Ba tôi sững sờ ở cửa phòng, bên cạnh ông còn có chú Tài lái xe và ba người anh em thân cận của ông.

Tôi hoảng hốt đưa mắt về phía Cảnh Mạc Vũ. Không biết anh đã mặc quần từ lúc nào, anh từ tốn lấy một cái áo sơ mi sạch treo trong tủ quần áo mặc vào người, thong thả cài từng chiếc cúc.

“Con…” tôi muốn nói điều gì đó nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Cảnh Mạc Vũ, tôi nhất thời không thể phát ra dù chỉ một thanh âm. Tôi chỉ còn cách trùm kín chăn, để che đi dấu vết của cơn kích tình ở trên cổ tôi.

Cảnh Mạc Vũ cuối cùng cũng mở miệng: “Hôm nay con phải thương lượng một dự án quan trọng, ngày mai con sẽ đi làm thủ tục kết hôn.”

Nói xong, anh cầm áo khoác đi ra cửa, lách người qua bố tôi và các chú bác vẫn đứng trơ như phỗng.

Không một lời giải thích, không một câu an ủi, Cảnh Mạc Vũ cứ bỏ đi như vậy, tựa hồ nói với tôi một chữ cũng bằng thừa.

Cuối cùng tôi cũng hiểu ra sự việc.

Tôi đúng là ngốc nghếch. Cảnh Mạc Vũ dù uống say cỡ nào cũng không đến mức đánh mất lý trí như vậy. Trừ khi trong máu anh có một thứ đáng sợ, hơn nữa hàm lượng tương đối cao.

Ai đã hãm hại anh? Ai dám hãm hại anh?

Không còn nghi ngờ gì nữa, người đó chính là “ông bố tốt” mới sáng sớm đã nôn nóng đi bắt “gian tình”, là người cha yêu quý của tôi, đồng thời cũng là bố Cảnh Mạc Vũ.

Người khiến tôi rơi vào tình huống khó xử biến mất trong giây lát. Ba tôi đi đến bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống.

“Ba bảo vú Ngọc nấu canh gà cho con uống.” Lúc nói câu này, ông nhìn chăm chăm xuống nền nhà, nếp nhăn giữa đôi lông mày sâu như khe rãnh.

Tôi lặng lẽ gật đầu, rồi hít một hơi dài, cố cất giọng trôi chảy: “Con mới hai mươi tuổi, bây giờ kết hôn liệu có sớm quá không?”

“Không sớm, con đã qua tuổi kết hôn theo luật định rồi.”

“Ba…”

“Ngôn Ngôn, con là người hiểu rõ tính cách Mạc Vũ hơn ai hết. Bỏ lỡ lần này, trong tương lai dù con muốn gả cho nó, chỉ e là không bao giờ có cơ hội.”

Tôi biết đây là một canh bạc không thể định liệu trước thắng thua, nhưng tôi vẫn muốn đánh cược một lần. Nếu thua, coi như tôi thua tình yêu và hôn nhân của mình. Còn nếu thắng, tôi sẽ giành được hạnh phúc một đời.

***

Tầm chạng vạng tối ngày hôm đó, Cảnh Mạc Vũ đến phòng tôi, hỏi tôi có biết chuyện cốc rượu của anh bị bỏ thuốc? Tôi nói như đinh đóng cột với anh: “Em biết, là em sai người bỏ thuốc.”

Dù sao Cảnh Mạc Vũ cũng cho rằng, buổi tối hôm đó, tôi mò vào phòng anh, leo lên giường của anh nhân lúc anh ngủ say. Thôi thì cứ để anh nghĩ, người gài bẫy anh chính là tôi. Anh chỉ thất vọng đối với một mình tôi là đủ, không cần liên lụy đến những người xung quanh.

“Tại sao em phải làm vậy?” Tôi rất hiếm khi chứng kiến vẻ mặt u ám của anh như lúc này, anh nói: “Tôi thật không ngờ em lại thành ra như vậy.”

Tôi chỉ cười cười: “Bởi vì em quá yêu anh.”

Cảnh Mạc Vũ đáp lời: “Em không hề yêu tôi…Nếu em cho rằng điều em muốn chính là gả cho tôi, vậy thì tôi sẽ thỏa mãn nguyện vọng của em.”

Bởi vì tôi yêu anh, nên tôi thật sự không muốn thấy vẻ mặt của anh khi biết sự thật.



Chương 3:


Định thần từ hồi ức, tôi nhìn thẳng vào ông chồng hợp pháp của mình: “Anh muốn biết phải không? Được…”

Tôi kéo áo cưới trên vai xuống, chiếc áo cưới nặng nề rơi xuống đất. Thân thể tôi gần như lõa lồ hiện ra trước mặt Cảnh Mạc Vũ. Từ vai xuống đến đùi tôi vẫn còn lưu lại vết bầm của cơn hoan lạc. Mặc dù vết bầm đã nhạt đi nhiều nhưng do tôi có làn da trắng nõn nên vẫn có thể thấy rõ. “Bây giờ anh đã nhớ ra chưa?”

Cảnh Mạc Vũ trầm mặc, anh rời mắt đi chỗ khác, nhưng khi lướt qua cánh tay tôi anh lập tức dừng lại. Tôi thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống, liền thấy vết bầm tím trên cánh tay tôi. Đó là vết bầm anh để lại khi tôi vùng vẫy. Do dùng sức quá mạnh, vết bầm tương đối nghiêm trọng, mấy ngày sau cũng không tan hết. Hôm nay, tôi phải dùng phấn ướt che đi nhưng một khi để ý vẫn có thể nhìn ra.

Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, nhưng đang suy nghĩ điều gì đó, tôi vội giấu tay ra sau lưng: “Anh nhìn đủ chưa?”

“Ừm.” Anh quay người đi ra cửa. Cuối cùng anh vẫn không chịu ở lại.

Nhìn anh quay người rời khỏi phòng, trong lòng tôi dội lên một cảm giác thất bại chưa từng có. Nhưng tôi vẫn không chịu đối mặt với hiện thực, hét lớn: “Cảnh Mạc Vũ, anh không muốn chạm vào người em, nửa đời sau anh muốn sống như hòa thượng, em không ngăn cản anh. Nhưng anh nhất định phải ghi nhớ, kể từ hôm nay trở đi, anh là chồng em, mãi mãi là chồng em.”

“Tôi sẽ ghi nhớ.”

Nói xong anh đóng sập cửa, để lại một mình tôi trong căn phòng tân hôn lạnh lẽo. Tôi ôm chặt thân thể ngồi bệt xuống đất, nước mắt trào ra khóe mi. Tôi thừa nhận, tôi đã sai rồi. Nhưng không phải vì câu nói của anh năm đó, sao tôi có thể sai lầm đến nước này?

Mặc dù đã nhiều năm trôi qua nhưng tôi vẫn nhớ rõ buổi tối ngày hôm đó. Hôm đó hình như là ngày rằm, ánh trăng tròn lơ lừng trên bầu trời, tỏa sáng khắp không gian.

Cảnh Mạc Vũ ngồi ở ghế salon đọc báo, tôi nằm gối đầu lên đùi anh, ngắm gương mặt anh không biết chán. Lúc bấy giờ, anh mới hai mươi tuổi, gương mặt anh dù nhìn ở góc độ nào cũng không một chút tì vết. Đôi mắt anh trong suốt như hồ nước sau cơn mưa, đẹp đẽ hút hồn.

Còn tôi vừa tròn mười lăm tuổi, là độ tuổi thanh xuân vô địch nhất. Anh chàng trăng hoa Tề Lâm từng nhận xét, tôi giống một quả anh đào chín mọng, khiến đàn ông vừa nhìn là thèm nhỏ rãi, nhưng không thể nuốt vào miệng, chỉ có thể vương vấn trong lòng. Có lúc nhìn thấy Cảnh Mạc Vũ ôm tôi, Tề Lâm thường bày tỏ sự bất mãn, anh ta nói tiểu mỹ nhân ngon lành chẳng thèm để ý đến anh ta, Cảnh Mạc Vũ dựa vào cái gì muốn ôm thế nào thì ôm, muốn sờ thế nào thì sờ, muốn hôn thế nào thì hôn? Cảnh Mạc Vũ thản nhiên trả lời: “Tôi là hợp pháp.” Tề Lâm tức đến mức nhảy dựng lên: “Anh là anh trai hợp pháp, đâu phải là ông chồng hợp pháp?” Tôi lập tức nhào vào lòng Cảnh Mạc Vũ, thơm lên mặt anh rồi quay đầu chớp đôi mắt ngây thơ vô tội với Tề Lâm: “Tôi thích cho anh ấy ôm, anh làm gì được?” Tề Lâm chỉ có thể giậm chân bỏ đi mất…...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Bên nhau trọn đời - Cố Mạn
» Biệt thự hoàng tử - Chirikamo
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
123456»