watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


“Tôi không sao.” Ngực tôi không còn đau nữa, tôi cảm thấy cơ thể không có gì bất thường.

“Không sao ư? Cô thử xem nhịp tim của cô đi!”

Tôi ngước mắt nhìn đường cong trên máy điện tâm đồ nhưng không nhìn ra nhịp tim của tôi có gì khác lạ. Mãi đến khi bác sĩ tới kiểm tra phòng, tôi mới biết, tôi bị mắc bệnh tim.

Khi hai chữ “bệnh tim” vang lên bên tai, tôi giật mình kinh hãi, bởi hai chữ này trong ký ức thời niên thiếu của tôi biểu hiện cho cái chết bi thảm nhất.

Bác sĩ quan sát điện tâm đồ, vội vàng an ủi tôi: “Cô đừng căng thẳng quá, bệnh viêm cơ tim của cô không nghiêm trọng! Lúc bình thường chẳng khác gì người khỏe mạnh. Chỉ vì lần này cô mệt mỏi quá độ cộng thêm bị kích thích, tinh thần lên xuống thất thường mới dẫn đến nhịp tim không bình thường. Chỉ cần cô tích cực điều trị, giữ thái độ lạc quan, chú ý ăn uống và nghỉ ngơi nhiều hơn, tránh vận động kịch liệt, tránh tình trạng quá xúc động thì sẽ không có gì đáng ngại. Tuy vậy, nếu cô không tích cực điều trị, để bệnh tình nặng thêm, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng, thậm chí nguy hiểm đến mức có thể đột tử.”

Nghe lời khuyên của bác sĩ, tôi lập tức nghĩ tới một vấn đề quan trọng. “Bác sĩ, tôi có thể sinh con không?”

Bác sĩ ngẫm nghĩ một cách nghiêm túc mới trả lời: “Với tình trạng của cô, không thể loại trừ khả năng gặp nguy hiểm trong lúc sinh nở. Nhưng nếu cô điều trị tốt, đến khi chức năng tim hồi phục bình thường, cô có thể mang thai và sinh con.”

Lúc này tôi mới yên lòng.

Tuy bác sĩ dặn dò tôi nên nằm viện theo dõi vài ngày nhưng tôi vẫn không thích cảm giác cô độc trên giường bệnh khi không có người bên cạnh. Điện thoại di động của tôi lại bị hỏng nên không thể liên lạc. Nhân lúc bác sĩ không để ý, tôi lén lút rời khỏi bệnh viện, đón taxi về nhà nghỉ ngơi. Khi taxi đi qua công viên Lục Hổ ở gần đó, tôi chợt nhìn thấy một chiếc xe con quen thuộc đậu bên đường.

“Dừng xe! Dừng xe!”

Taxi vừa dừng lại, tôi nhét một tờ tiền vào tay người tài xế rồi lao xuống xe như tên bắn.

Lúc này, bầu trời trong xanh vời vợi. Tôi đứng yên một chỗ nhìn Cảnh Mạc Vũ tiến về phía tôi, tất cả những chuyện xảy ra tối qua dường như chỉ là cơn ác mộng.

“Ngôn Ngôn!” Anh đứng trước mặt tôi, nắm chặt cánh tay tôi thể hiện sự tức giận lẫn vui mừng. Sau đó anh kéo tôi vào lòng.

“Sao anh lại ở đây?”

“Anh đang đợi em.”

Nhưng anh không biết, chỉ một chút nữa thôi, anh sẽ không bao giờ đợi được tôi nữa.

Dưới bóng cây ngô đồng rậm rạp, áo khoác ngoài bị ướt của anh rất lạnh khiến tôi không cảm nhận được sự ấm áp mà tôi mong muốn. Lòng bàn tay đang ôm tôi có vệt máu đọng. Bởi quá dùng sức, lòng bàn tay anh hơi nóng, nhớp nháp khiến tôi bất giác nhớ tới cảnh tình yêu máu me đầm đìa giữa anh và Hứa Tiểu Nặc.

Tôi rời khỏi vòng tay Cảnh Mạc Vũ, cười cười: “Đợi em? Em tưởng anh sẽ lại xới tung cả thành phố A lên ấy chứ!”

Cảnh Mạc Vũ á khẩu.

Thật ra, tôi cũng muốn học theo Hứa Tiểu Nặc, nhìn anh bằng ánh mắt bi thương, ai oán rồi khóc nức nở. “Em cũng đau lòng, em cũng yếu đuối, em cũng cần sự an ủi của anh. Nhưng lúc em bị ngất trong mưa gió, lúc em chờ đợi gặp anh lần cuối, anh lại ở bên người con gái khác...”

Có lẽ Cảnh Mạc Vũ sẽ áy náy, sẽ thề thốt với tôi rằng anh sẽ cắt đứt mối quan hệ với Hứa Tiểu Nặc. Đáng tiếc, tôi không học ngành điện ảnh, không biết diễn cảnh tình cảm sướt mướt này. Tôi chỉ biết nở nụ cười vô tư với Cảnh Mạc Vũ. “Anh không cần đợi em, em rất khỏe mạnh, vạn sự như ý, khỏi cần anh hao tâm tổn trí. Có thời gian rảnh, anh hãy đi an ủi người tình cũ của anh ấy!” Tôi lại cảm thấy hơi tức ngực, phải hít thở vài lần tôi mới có thể nói tiếp. “Tối qua em chơi mệt quá, bây giờ em muốn về nhà nghỉ ngơi. Anh mau quay về bệnh viện đi, ngộ nhỡ cô ấy lại có ý định tự sát, chắc chắn anh sẽ hối hận cả đời.”

“Ngôn Ngôn, anh...”

Tôi cười cười, xua tay, cắt ngang lời giải thích của anh. “Anh không cần giải thích, em hiểu.”

Mọi lời biện giải lúc này đều là vô nghĩa, nhưng người đàn ông cứ cho rằng những lời vô nghĩa này có tác dụng nên ra sức giải thích: “Anh và Hứa Tiểu Nặc thật sự không có gì cả.”

“Vậy sao? Anh cho rằng quan hệ như thế nào mới gọi là “có gì”? Quan hệ vợ chồng bị pháp luật trói buộc một cách miễn cưỡng như mối quan hệ của chúng ta?”

“Trói buộc miễn cưỡng?”

“Em nói không đúng sao? Hai người thích đóng phim tình cảm bi kịch “yêu nhau mà không thể ở bên nhau”, em cũng không có ý kiến. Nhưng đừng lôi em vào cuộc, em mệt mỏi lắm rồi, không còn sức lực để diễn trò với hai người.”

“Em!” Cảnh Mạc Vũ bóp chặt tay tôi khiến tôi đau đến mức toàn thân tê buốt.

Lúc này là giờ đi làm, người qua lại mỗi lúc một đông. Việc chúng tôi tranh cãi giữa đường thu hút sự chú ý của không ít người, thậm chí có người còn thì thầm to nhỏ: “Anh ta chẳng phải là Cảnh Mạc Vũ hay sao?”

“Mới sáng sớm đã lôi lôi kéo kéo con gái nhà người ta, chắc không phải anh ta đâu.”

Được người qua đường nhắc nhở, Cảnh Mạc Vũ mới ý thức anh đã thất lễ. Anh nhanh chóng lấy lại dáng vẻ phong độ thường ngày. “Chúng ta lên xe nói chuyện đi!”

Cảnh Mạc Vũ kéo tôi ngồi lên xe rồi mở đĩa CD. Tiếng dương cầm du dương vang lên. Đó là bản nhạc dương cầm tôi thích nhất. Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa, tiếng nhạc êm ái như cánh hoa, ngập tràn không gian, mang theo bao ký ức đẹp đẽ.

Tôi lặng lẽ quan sát Cảnh Mạc Vũ ở bên cạnh. Anh nhíu mày, hai tay nắm chặt vô lăng, máu đỏ từ ngón tay anh chảy xuống. Trái tim tôi đột nhiên mềm nhũn, tôi im lặng kéo tay anh, dùng giấy ăn nhẹ nhàng lau vết thương của anh. Vết thương sâu và dài hơn tôi tưởng.

Mặc dù đã cố gắng nhẫn nhịn nhưng tôi vẫn không kiềm chế, cất giọng oán trách: “Vì cô ấy, anh để bản thân bị thương đến mức này. Em biết anh thương cô ấy nhưng liệu anh có hiểu, có người càng xót anh...”

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, đôi lông mày nhíu chặt mới từ từ dãn ra “Ngôn Ngôn, em hãy tin anh. Quan hệ giữa anh và cô ấy không phải như em nghĩ đâu. Em biết anh không phải ngày một ngày hai, chắc em cũng hiểu tính anh. Anh là loại đàn ông muốn yêu mà không dám yêu sao? Nếu anh thật lòng yêu một người con gái, anh sẽ không bao giờ để cô ấy đi, càng không có chuyện cưới người con gái khác, bất kể vì lý do gì.”

Tôi thừa nhận, Cảnh Mạc Vũ đúng là người đàn ông không dễ dàng thỏa hiệp. Nhưng...

“Anh không yêu Hứa Tiểu Nặc, tại sao anh cứ dây dưa với cô ấy mãi, còn nuôi cô ấy suốt ba năm? Anh đừng nói với em, chỉ là anh gặp dịp mua vui thôi đấy. Nếu chỉ là mua vui thì trò vui của anh có phải quá dài rồi không?”

“Ai nói với em anh nuôi Hứa Tiểu Nặc ba năm? Tề Lâm à?”

“Ai nói không quan trọng.”

Ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ mềm hẳn: “Em thà tin lời đồn đại vô căn cứ từ người khác chứ nhất định không muốn tin anh sao?”

“Em chỉ tin vào mắt mình. Chính mắt em nhìn thấy anh và Hứa Tiểu Nặc ôm nhau ở đám cưới của chúng ta, anh sợ ba gây tổn thương cho cô ấy nên mới đưa cô ấy đi Mỹ. Nghe nói cô ấy mất tích, anh suýt nữa bới tung cả thành phố A…” Tôi vuốt ve bàn tay anh. Tim tôi rất đau, đau đến mức hai mắt ươn ướt. “Em nhìn thấy, anh vì cô ấy mà bị thương đến mức này, còn quên không băng bó...”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
1234...91011»