watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Cô nói, người của Cảnh gia không chấp nhận cô. Trên thực tế, là tôi không chấp nhận cô, không muốn cô xuất hiện trước mặt tôi. Tôi đã ép cô vào đường cùng, không có sự lựa chọn nào khác.

Có người nói, tình yêu là sự ích kỷ. Hôm nay, coi như tôi đã được lĩnh hội một cách sâu sắc.



Chương 12: Sinh tử


Một mình rời khỏi bệnh viện, tôi cố gắng không quay đầu lại. Dù yêu anh đến mức nào, tôi cũng không thể làm nhân vật nữ phụ trong câu chuyện tình yêu của người khác.

Mây đen như đè nặng trên đầu, hạt mưa quất vào da thịt nhưng tôi không cảm thấy giá lạnh. Chỉ là mỗi bước đi, lồng ngực tôi lại đau nhói, đến hít thở cũng đau buốt vô cùng. Tôi ôm ngực, nở nụ cười tự giễu. “Cảnh An Ngôn, mày trở nên yếu đuối như vậy từ lúc nào? Đến một chút thương tâm cũng không chịu nổi, một chút đau khổ cũng không thể vượt qua hay sao? Mày có thể, mày không phải Hứa Tiểu Nặc. Không có anh ấy, mày vẫn có thể kiên cường sống tiếp.”

Theo hàng đèn đường dài dằng dặc, tôi rảo bước mỗi lúc một nhanh. Tôi cho rằng việc đi nhanh sẽ giúp tôi thoát khỏi tình cảnh khốn cùng. Nhưng khi nhìn thấy công viên Lục Hổ quen thuộc ở phía trước, tôi bất giác đi chậm lại. Chiếc xích đu hồi nhỏ tôi thích nhất nằm cô độc trong mưa gió. Tôi đi vào công viên, ngồi xuống chiếc xích đu và nhắm mắt. Chiếc xích đu đung đưa bất chấp cơn mưa xối xả. Tôi mơ hồ nghe thấy tiếng cười vô tư lúc nhỏ. “A... Anh ơi, đẩy em lên cao một chút, cao nữa đi anh... A...”

Cảnh Mạc Vũ tung tôi lên không trung, càng tung càng cao. Cơ thể rơi tự do, trái tim tôi bị kích thích nên đập rất mạnh, tôi hưng phấn hét lên...

Vậy mà bây giờ, chiếc xích đu mới đung đưa hai lần, lồng ngực tôi đã đau nhói. Tôi không thở nổi, chân tay mất cảm giác, trước mắt tối sầm, tôi ngã từ trên chiếc xích đu xuống đất. Túi xách trên vai tôi rơi xuống, đồ trong túi văng tung tóe. Tôi đứng dậy định nhặt đồ nhưng mới bước hai bước tôi lại ngã khuỵu xuống.

Trong đêm mưa gió, công viên không một bóng người.

Tôi không còn sức để đứng dậy, nhịp tim ngày càng bất thường. Cảm giác này, dường như tôi đã từng trải qua. Tôi nhớ ra rồi, hồi nhỏ, có lần tôi bị bắt cóc, bọn bắt cóc nhốt tôi vào một chiếc lồng sắt, đàn chó hoang sủa ầm ĩ bên ngoài. Thỉnh thoảng chúng thò móng vuốt vào trong lồng, sượt qua làn da tôi. Tôi sợ hãi cuộn chặt người.

Khi đó, tôi cũng có cảm giác như lúc này. Sinh khí từ từ rút khỏi cơ thể tôi. Tôi nhìn chằm chằm về phía cửa ra vào, đợi Cảnh Mạc Vũ đến cứu tôi... Tôi tin chắc anh sẽ đến, anh sẽ không để tôi chết trong cái lồng lạnh lẽo đó, anh sẽ không để đàn chó hoang xé xác tôi.

Tôi đợi suốt một ngày, cuối cùng Cảnh Mạc Vũ cũng xuất hiện. Khi anh ôm tôi vào lòng, tôi không còn thấy sợ hãi, cảm giác đau buốt nơi lồng ngực cũng biến mất. Nhưng lần này tôi không đợi được anh. Anh đang ở bên giường bệnh của Hứa Tiểu Nặc, nắm chặt tay cô không muốn buông. Có lẽ chỉ đến khi mất đi, con người mới biết điều gì là quan trọng.

Ý thức dần trở nên mơ hồ, trước mắt tôi tối đen, tôi nghĩ đến ba... Không! Tôi không thể chết, tôi dùng chút sức lực cuối cùng để lần tìm chiếc điện thoại.

Điện thoại di động chắc chắn nằm đâu đó quanh đây nhưng tôi cố hết sức cũng không tìm ra. Tôi hiểu tại sao Hứa Tiểu Nặc thà tự sát cũng chỉ cầu mong được nhìn thấy anh, ở bên anh vào giây phút cuối cùng. Khi đối mặt với cái chết, nỗi đau lớn nhất không phải nỗi đau thể xác mà là vì lưu luyến, lưu luyến người nào đó, tình yêu của ai đó...

Tôi thật sự muốn gặp anh một lần, muốn nói với anh nhiều điều.

Tôi muốn nói với anh: “Nếu anh yêu cô ấy thì hãy quý trọng cô ấy, đừng đợi đến khi mất cô ấy, anh mới muốn nắm tay cô ấy.”

Tôi muốn nói: “Hãy ở bên cạnh ba. Ba già rồi, ba thật sự già rồi... Ba không thể chịu đựng sự mất mát thêm một lần nữa...”

Tôi còn muốn nói: “Anh đừng áy náy. Anh đã làm rất nhiều việc cho em, nhiều hơn em mong muốn...”

Đột nhiên, điện thoại của tôi đổ chuông, là bài hát tôi thích nhất: Xin hãy nói cho em biết em yêu anh là một sai lầm. Đừng để em cô độc trong đêm dài... Vì anh, em đã hy sinh rất nhiều nhưng điều đó lại khiến em đau đến mức không thể nói ra. Vì em yêu anh giống con thiêu thân lao vào ngọn lửa...

Nhờ tiếng nhạc, cuối cùng tôi cũng tìm thấy chiếc di động. Ngón tay run rẩy sượt trên màn hình không biết bao nhiêu lần, tôi mới nghe được giọng nói của Cảnh Mạc Vũ.

Trong đêm mưa gió tuyệt vọng này, giọng anh vô cùng ấm áp: “Ngôn Ngôn? Ngôn Ngôn, em đang ở đâu?”

“Em đang ở... xích đu...” Giọng nói yếu ớt của tôi trong tiếng gió mưa thét gào.

“Ở đâu cơ? Anh không nghe rõ...”

Giọng nói sốt ruột của anh đột nhiên biến mất, màn hình điện thoại đen sì, tôi sờ thế nào nó cũng không có phản ứng. Tia hy vọng cuối cùng đã tắt, tôi nhắm nghiền hai mắt, thể xác và linh hồn cùng chìm trong hố đen vô tận.

Nếu còn cơ hội, tôi chỉ muốn nói với anh câu cuối cùng: “Anh, anh đừng nhớ em...”

***

Tôi mở mắt, cảm giác rất ấm áp và dễ chịu. Trời đã sáng hẳn, xung quanh toàn là màu trắng và mùi thuốc khử trùng. Tôi đang nằm truyền nước trên chiếc giường đơn màu trắng. Trên người tôi còn cố định bảy, tám sợi dây, nối với máy điện tim.

Một người đàn ông trung niên xa lạ ngồi bên cạnh giường tôi nằm, da ngăm đen, mái tóc lộn xộn, người phả ra mùi thuốc lá, diện mạo có vẻ hiền lành. Thấy tôi tỉnh lại, ông ấy thở phào nhẹ nhõm. “Cuối cùng cô cũng tỉnh lại!”

Tôi nở nụ cười yếu ớt với ông ấy: “Chú đã cứu cháu ạ?”

Ông ấy gật đầu. “Đúng vậy!” Sau đó, ông ấy kể đầu đuôi câu chuyện cho tôi nghe.

Hóa ra, ông ấy làm công việc đưa cơm ở quán ăn, nghe giọng thì có vẻ là người phương Bắc. “Tôi mang cơm đến công viên cho bảo vệ, trên đường về nhìn thấy cô bị ngất ở bãi cỏ… Tôi định gọi điện thoại thông báo với người nhà của cô, không ngờ điện thoại di động của cô bị hỏng, không thể mở máy. Nói thật lòng, tôi không muốn lo chuyện bao đồng, sợ gặp phiền phức, nhưng thấy cô ngất lịm ở đó, trời lại mưa to, tôi không cứu cô, có lẽ sẽ chẳng ai đến cứu... Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định thử vận may nên mới đưa cô tới bệnh viện.”

Tôi nở nụ cười gượng gạo. Thời buổi này, không trách tình người đen bạc, chỉ trách lòng người khó lường. Không ai biết, một trái tim nhiệt tình sẽ nhận được lòng cảm kích hay sự tổn thương. Trong khi đó, nhiều tờ báo còn đổ thêm dầu vào lửa, ra sức đưa tin về những câu chuyện, người làm việc tốt chuốc họa vào thân, thành ra ai nấy đều học cách bảo vệ “trái tim nhiệt huyết” của mình.

Người đàn ông nói tiếp: “Đến bệnh viện, bác sĩ nói cô bị bệnh gì đó, tóm lại rất nghiêm trọng, cần cấp cứu ngay... May mà trong ví của cô có tiền, có thể nộp trước tiền đặt cọc, bác sĩ mới đưa cô vào phòng cấp cứu. Nếu không, cô đã gặp nguy hiểm rồi.”

Lần này tôi không cười nổi nhưng trong lòng mừng thầm, may mà tôi không phải làm phẫu thuật nên không cần người nhà ký tên.

Thấy tôi tỉnh lại, người đàn ông tốt bụng cũng yên tâm, thu dọn đồ ra về. Tôi định đưa ông ấy tất cả số tiền còn lại trong ví nhưng ông ấy không chịu nhận, cứ chối đây đẩy rồi chạy khỏi phòng bệnh, giống như sợ bị tôi hãm hại. Ông ấy vội đến mức không để lại số điện thoại cho tôi.

Sau khi truyền hết chai nước, tôi đang chuẩn bị giật đám dây dợ cắm trên người để về nhà thì cô y tá vừa chạy đến vội ấn tôi xuống giường. “Cô không thể xuống giường, hãy nằm ở đây nghỉ ngơi vài ngày.”...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Anh trai em gái - Tào Đình
» Ánh trăng nói đã lãng quên - Độc Mộc Châu
» Bạch mã hoàng tử - Hồng Sakura
» Bạn gái của thiếu gia - Kawi
1234...101112»