“ Không thành vấn đề ! ”. Đinh Thần thoải mái nhận phạt, bởi vì cô hiểu rằng, ba ly cùng lắm là ba ly thôi.
“ Người nhà cậu đâu ? ”. Biện Vĩnh Phong hỏi.
Đinh Thần vốn là người sống khép kín, từ sau khi tốt nghiệp có rất ít bạn bè, vì vậy mà chẳng ai hay biết chuyện cô đã kết hôn. Đinh Thần trầm tĩnh, chẳng hề giải thích gì thêm: “Hôm nay anh ấy tăng ca”
Biện Vĩnh Phong hứng thú hỏi : “ Anh ấy làm nghề gì ? ”
“ Công ty anh ấy là đại lý phân phối trang thiết bị quy mô lớn ”. Đinh Thần trả lời, không muốn giải thích gì nhiều.
Biện Vĩnh Phong khép hờ đôi mắt, anh ta xoay sang hỏi : “ Mọi người đến đông đủ cả chưa ? ”. Nhìn trái nhìn phải : “ Đều đến khá đủ rồi, dọn thức ăn lên thôi ! ”
Đinh Thần gần đây ăn ngon miệng, trước kia cô kỵ những món ăn dầu mỡ, đồ cay, giờ thì hầu như món nào vào miệng cô cũng đều trở nên có hương vị. Đĩa thăn lợn trước mặt, một mình cô chén sạch hơn một nửa.
Lý Lợi ngồi ngay cạnh Đinh Thần, trố mắt sửng sốt nhìn cô: “Không ngờ Đinh Thần vóc dáng nhỏ nhắn mà khẩu vị khá đến vậy? ”
Ngay lập tức có người tiếp lời : “ Không lẽ một người ăn luôn cả phần cho hai người ? ”
“ Ha ha ha ha ! ”. Ai đó cười phá lên
“ Đinh Thần, cậu ăn nhiều như vậy làm sao Đồng Hoa kham cho nổi? ”. Thi Hàm Kiệt cười chế nhạo, hòng tạo bầu không khí sôi động.
“ Hả, nhắc đến Đồng Hoa, cậu ta đâu rồi ? ”
“ Đến rồi, đến rồi ! ”. Có người đầu nhễ nhại mồ hôi đẩy cửa bước vào : “ Xin lỗi, mình đến trễ ”
“ Quả là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ”
Kéo theo tràng cười giòn tan
“Mọi người nói gì về mình vậy?” Đồng Hoa thoảng thấy chỗ trống ngay cạnh Lý Lợi bèn chen vào ngồi.
Lý Lợi hiểu ngay ra vấn đề, liền đổi chỗ ngồi ngay với anh.
Đồng Hoa niềm nở chào hỏi Đinh Thần: “Cậu đến rồi à, trông cậu vẫn chẳng thay đổi chút nào”
“Phải rồi, Đinh Thần vẫn xinh như xưa!”. Thi Hàm Kiệt cười khanh khách nói chen vào.
“Cậu cũng thế, vẫn chẳng khác gì trước đây”. Đinh Thần cười.
Suốt 3 năm cấp ba, mọi người ai cũng biết Đồng Hoa thầm yêu trộm nhớ mà không dám bày tỏ cùng Đinh Thần. Đinh Thần chẳng mảy may để ý đến. Sau đó, cả hai thì đỗ hai trường đại học khác nhau, tuy thỉnh thoảng Đồng Hoa có viết thư cho cô nhưng Đinh Thần vẫn chẳng đoái hoài gì đến anh, từ đó trở đi Đồng Hoa dần tuyệt vọng. Tiếp sau đó là khoảng thời gian học nghiên cứu sinh, rồi đi làm, hai người cắt đứt liên lạc.
Biện Vĩnh Phong chớp mắt nhìn Đồng Hoa: “Phải nắm lấy cơ hội”.
Thi Hàm Kiệt giật vai áo Đồng Hoa khẽ nói : “Một lát họp lớp xong, cậu hẹn Đinh Thần đi xem phim, uống cà phê đi”
Đồng Hoa căng thẳng, trán lấm tấm mồ hôi, dường như anh đang trở về những năm tháng ngây ngô trước đây của mình.
Đinh Thần hiểu rõ, hôm nay cô không làm rõ thân phận đã lập gia đình của mình xem ra không ổn. Cặp mắt Đinh Thần bình thản chẳng chút dậy sóng, cô vờ như không hề nghe thấy điều gì. Đinh Thần chậm rãi nhấc cánh tay đặt trên mặt bàn, cố ý đung đưa bàn tay, chiếc nhẫn nhỏ nhắn trên ngón tay áp út hiện ra thu hút sự chú ý của mọi người.
Lý Lợi chợt kinh ngạc: “Đinh Thần, cậu kết hôn rồi à?”
Đinh Thần gật đầu: “Phải, thiếu nữ có chồng nay đã luống tuổi ”
Thi Hàm Kiệt cùng Biện Vĩnh Phong nhìn nhau, Đồng Hoa rót tràn nước vào cốc trà.
Xét cho cùng, Đồng Hoa không còn ở độ tuổi yêu đương bốc đồng nữa, anh nhanh chóng lấy lại tinh thần, quay sang nói cười vui vẻ cùng hai người bạn thân, dường như câu chuyện vừa rồi chẳng qua chỉ là khúc nhạc đệm.
Đinh Thần hít một hơi thật sâu.
Chẳng rõ tự lúc nào Biện Vĩnh Phong trở thành lỗ châu mai, kẻ châm ngòi chính là Lý Lợi thuận miệng hỏi anh ta một câu: “Biện Vĩnh Phong, anh cậu vẫn khỏe chứ?”
Thoáng chốc không khí trong phòng nhốn nháo ầm ĩ hẳn lên, ai nấy đều cười nghiêng ngả.
Lý Lợi còn chưa hiểu ra chuyện gì, liền hỏi: “Sao thế? Mình nói sai chỗ nào à?”
Lời vừa thốt lên, mọi người càng cười vui vẻ hơn
Đinh Thần bụm miệng cười.
Biện Vĩnh Phong có một người anh song sinh tên là Biện Vĩnh Hòa. Vì hai người sinh đôi, để phân biệt, thầy cô giáo thường có thói quen gọi gọi Biện Vĩnh Hòa là đại Biện, còn Biện Vĩnh Phong là tiểu Biện, vốn dĩ đây là chuyện rất đỗi bình thường nhưng do vấn đề liên quan đến họ tên đã trở thành trò cười cho toàn thể giáo viên trong trường, nhất là khi hai anh em Biện Vĩnh Phong cùng xuất hiện thì tình ính càng trở nên thê thảm.
(đại Biện và tiểu Biện âm đọc giống với đại tiện và tiểu tiện ^^)
Biện Vĩnh Phong mặt trắng bệch chuyển sang ửng đỏ, vốn dĩ anh tưởng không ai nhắc đến chuyện này, chẳng ngờ…Anh ta hung hăng trừng mắt lườm Lý Lợi.
Lý Lợi ấm ức bĩu môi. Sau một hồi nghe Đinh Thần giải thích, Lý Lợi hiểu ra bản thân mình vô tình gây tai họa. Cô tinh nghịch le lưỡi vịn vai Đinh Thần cười mãi.
Mọi người ai nấy đều cất tiếng cười vang, nhân viên ngoài cửa biết rằng bọn họ là bạn bè cũ tụ họp, nếu không sẽ ngỡ rằng bọn họ là toàn thể bệnh nhân mắc bệnh tâm thần vừa thoát khỏi nhà thương.
Điện thoại Đinh Thần đã chuyển sang chế độ rung nhưng cô chờ mãi chẳng nhận được điện thoại của Bùi Tử Mặc.
Dùng xong bữa, Biện Vĩnh Phong đề nghị đi hát Karaoke, Đinh Thần khéo léo tỏ ý muốn về trước.
Biện Vĩnh Phong vừa toan cất lời thì Lý Lợi cướp lời nói : “ Đinh Thần là người đã yên bề gia thất, không tể lúc nào cũng bù khú cùng chúng ta được ”.
Đinh Thần mím môi, không bày tỏ ý tán thành hay phủ nhận
Điện thoại trong tay Đinh Thần rung lên: “Thần Thần, anh đến rồi, bọn em ở phòng nào?”
Đinh Thần nói: “Anh bước ra thang máy là thấy em rồi”
Lời vừa dứt, thang máy vừa mở ra.
“ ở đây ”. Đinh Thần gọi
Bùi Tử Mặc để lộ nụ cười quyến rũ chết người, dịu giọng nói: “Xin lỗi em, anh đến trễ”
“Không trễ, vừa đúng lúc đưa em về”
“Vậy chúng tôi xin phép đi trước, hôm khác mới mọi người dùng bữa”. Bùi Tử Mặc lịch sự gật đầu nói với mọi người.
Đến khi bóng cả hai người khuất dần trong thang máy, mọi người mới kịp phản ứng lại
Lý Lợi mắt long lanh: “Chồng Đinh Thần đẹp trai quá, giống hệt chàng bạch mã hoàng tử”
Thi Hàm Kiệt nhìn Đồng Hoa tỏ vẻ thương hại: “Thảo nào cậu chẳng có cơ hội”.
Đồng Hoa chỉ còn biết cười gượng gạo.
Bùi Tử Mặc nắm tay kéo Đinh Thần lên chiếc Audi TT vàng rực của mình, sắc mặt rất đỗi dịu dàng giúp cô thắt chặt dây an toàn.
Đinh Thần cười hỏi: “Vậy xe em thì tính sao?”
“Mai đến lấy!”
“Vậy em đi làm thế nào?”
Bùi Tử Mặc véo chóp mũi cô với vẻ trìu mến: “Anh phụ trách chuyên đưa đón em là được chứ gì?”
“Là anh nói đấy nhé, đến lúc đó chớ có giở trò”. Nụ cuời của Đinh Thần thấp thoáng vẻ vui mừng mãn nguyện
Bùi Tử Mặc yêu thích bộ dạng khép nép dựa dẫm vào anh như đứa trẻ của Đinh Thần , điều nay khiến vòng tay của trang nam tử như anh càng trở nên vô hạn.
Năm mới sắp cận kề, trên phố khắp nơi tràn ngập bầu không khí tân xuân vui mừng náo nhiệt.
Bùi Tử Mặc một tay đẩy xe hàng, tay kia dìu Bùi Tử Mặc cẩn thẩn bước đi giữa đàm đông, đây là lần đầu tiên hai người cùng nhau đi siêu thị kể từ sau khi kết hôn....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








