watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


-Cô mà không vào là tôi cho nhà cô “giải tỏa” ngay bây giờ!!!- hắn nói rồi lôi ngay cái điện thoại của mình ra.

-Ê ê……. Đồ ác độc……. Hic hic………. Vào thì vào…….

Dùng hết can đảm, nhận lấy cái kính từ tay người soát vé. Bước vào trong rạp

“Trời đất ơi!! Sao mà tắt đèn tối thui vầy nè!!! Ai đó làm ơn, bật đèn giúp tôi với! Hic”

Nó đau lòng nhìn cảnh vật xung quanh, càng đau lòng hơn khi mà bọn hắn mua cái ghế ngay sát màn hình và ngay chính giữa.

Bô phim chỉ mới bắt đầu thôi mà đã nghe tiếng nhạc rùng rợn rồi. Hichic, làm sao mà nó dám xem tiếp đây

Phim với nội dung như sau:

“Một cô nữ sinh trung học gia đình giàu có, bị bắt cóc. Sau khi đòi được tiền chuộc vì cô đã thấy mặt bọn chúng nên bọn chúng quyết định sẽ thủ tiêu bịt đầu mối. Mặc cho cô van nài, chúng thả cô xuống vực thẳm. Chết với nỗi uất ức trong lòng, cô trở về tìm bọn chúng để trả thù một cách khốc liệt và tàn bạo nhất. Người thì bị phanh thay, người thì bị đau đớn cho đến chết……”

Bộ phim như vậy là đã kinh khủng lắm rồi vậy mà ông đạo diễn ác độc còn làm thêm những lúc con ma xuất hiện là kèm theo một tiếng đùng làm tim nó như muốn rớt ra ngoài.

Con ma xuất hiện mọi nơi, xuất hiện bất chợt sau lưng, chầm chậm chui ra từ gầm giường. Kéo chân người ngồi trên ghế

Ôi sợ chết mất!!!! Nó còn k dám đeo kính vào, vậy mà vẫn sợ kinh khủng. Nó sợ con ma sẽ kéo chân nó

Phải làm gì đây chứ!! Không lẽ đổ hết bắp ra rồi lấy cái hộp đội lên đầu giống trong phim sao? (phim Mr Bean) Ax, sao có thể làm vậy được chứ.

Đưa hai chân để hẳn luôn trên ghế, nhắm mắt, bịt tai……… nhưng vẫn không tác dụng. Dàn loa ở đây to kinh khủng, không thể nào ngăn chặn cái âm thanh đó không xâm nhập vào tai nó được.

Cứ mỗi lần nghe tiếng hét, nó lại tò mò mở mắt ra và hậu quả là nguyên cái mặt con ma đập vào màn hình bự ơi là bự

Nó hét lên, rồi vô thức quay qua ôm cánh tay hắn, nó ôm chặt cánh tay hắn cứ như người sắp chết đuối ôm chặt chiếc phao vậy. Nó cần tìm một chỗ dựa, một chỗ làm cho nó thấy an toàn.

Hắn hơi bất ngờ khi nó ôm tay hắn mà rúc đầu vào. Định đẩy nó ra nhưng sao cứ như có một thế lực vô hình nào đó ngăn tay hắn lại, không thể đẩy nó ra được. Hắn cảm nhận được bây giờ người nó đang run bần bật

Nhìn cái dáng nó lúc này sao mà mắc cười quá. Hai chân thì cho lên ghế, đầu thì ụp vào cánh tay hắn ôm cứng ngắt.

Chết rồi! Cơn đau, cơn đau lại ập đến , làm sao đây, đau quá! Nhói quá! Nó báu chặt vào tay hắn, kìm nén cơn đau. Mồ hôi bắt đầu túa ra khắp người

Vừa đau lại vừa sợ. Nó cố gắng chịu đựng.

Nó báu vào tay hắn làm hắn đau điếng, kéo tay nó ra, nhìn mặt nó mồ hôi nhễ nhại, rồi chợt! Một giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi.



Chap 40 : Sự cố hay sắp đặt?

Nó khóc, hắn không nghĩ là nó lại sợ đến độ bật khóc như vậy, lay người nó, hắn bắt đầu lo lắng

-Đầu heo, đầu heo, cô sao vậy?

Nó không trả lời, hắn chỉ thấy nó lấy tay ôm ngực, mặt tái đi

-Này, cô bị gì vậy? Nói gì đi chứ?

-Tôi….. cho tôi….ra khỏi đây- nó khó nhọc nói, bây giờ nó đang cảm thấy khó thở. Nó cần một nơi thoáng mát hơn để thở, nếu ở đây lâu thêm nữa thì sợ rằng nó sẽ ngất vì ngộp mất

Hắn bế xốc nó lên nhưng nó lại vùng vậy, nó không muốn hắn bế nó ở nơi đông người như vậy

-Đừng……. thả tôi xuống……. đỡ tôi ra ngoài là được

Nghe lời, hắn thả nó xuống, rồi đỡ nó ra ngoài. Bốn người kia thấy vậy cũng đi theo. Tên Duy thì có phần hơi tức tối vì mới “lợi dụng” được có chút xíu à

Đỡ nó ngồi xuống ở hàng ghế chờ, không khí thoáng mát hơn, nó bắt đầu thở đều lại, tim cũng không còn nhói nữa, may là không ngất. Lúc này mọi người đều lo cho nó

-Mày bị sao vậy?- Lam ngồi xuống cạnh nó, lấy giấy lau mồ hôi còn động lại trên trán

-Ờ……. Không sao, chắc là do sợ quá, hì…….

Cười cho qua chuyện, không thể để cho mọi người biết căn bệnh của nó. Nhìn mọi người lo lắng, sao mà nó cảm thấy có lỗi quá

-Xin lỗi, vì tôi mà mọi người……..

-Có gì đâu, tao cũng sợ muốn chết, nhờ mày mà được ra rồi!- Lam cắt ngang lời nó, nhe răng cười.

Nhìn biểu hiện của nó, và sắc mặt nó lúc đó, hắn không nghĩ chỉ đơn thuần là nó sợ, phải chăng nó đang giấu chuyện gì sao!!

-Hay bây giờ tụi mình đi ăn kem đi!!!!- Tên Long từ đâu nhào lên phát biểu

-Ok!!!!

Gì chứ kem là nó khoái nhất trên đời!

Đến cửa hàng kem Ý lớn và nổi tiếng nhất ở thành phố, tụi nó “xông” vào bắt đầu một “thực trường”

-Mọi người ăn gì để tôi kêu luôn!!

-Dâu, chocolate, cà phê, vani, gì cũng được- Mi, Lam, Duy, Long và hắn lần lượt lên tiếng.

Nó nhìn chị phục vụ cười thật tươi rồi hít một hơi thật dài

-Chị cho em 1 dâu, 5 chocolate, 1 cà phê, 4 vani mỗi ly 3 viên, 3 kem đặt biệt và kèm theo là 6 phần nước lớn……

Chị phục vụ viết lia lịa, đến choáng khi nghe nó nói.

-Này, ở đây có 6 người thôi à!!! Cô làm gì kêu lắm quá vậy- tên Long vội lên tiếng ngăn cái miệng nó lại

-Long không biết rồi! Món gì thì nó còn bỏ qua chứ kem thì nó ăn cả ngày không biết chán- Nhi giải thích cho Long thật tường tận và chi tiết về cái dạ dày không đáy của nó

Lại một lần nữa, tên Long khóc trong lòng, tự trách mình sao lại nghĩ ra cái ý tưởng ngu ngốc như vậy chứ. Dẫn nó đi ăn một lần thôi là lại bị thâm hụt “ngân sách”.

Nó ăn ngon lành! Chưa thây ai như nó, người ta ăn một muỗng thôi là đã buốt tới óc. Vậy mà nó lại múc muỗng nào muỗng nấy to đùng. Có muỗng nó còn cho nguyên 1 viên kem vào miệng. Phải nói cái quán nào mà được tiếp nó thì cứ như là hôm đó đóng cửa sớm do hết đồ để bán.

Sau một ngày ăn chơi no nê, vừa về đến nhà nó đã nằm vật ra ngáy khò khò.

6h15 sáng

Vẫn tiếp tục đi xe bus, kì này bọn hắn quyết định đi theo nó công khai chứ không lén lút như lần trước nữa. Mặc cho nó cấu xé, chử-i rủa, ngăn cản thế nào thì mấy tên đó vẫn lì lợm bám theo. Vì đại sự (sợ trễ giờ) nên nó quyết định mặc kệ

Cũng may là buổi sáng nên không có nhiều người, mà có thì hầu như ai cũng gật gà gật gù hết cho nên tình trạng như lần trước không bị tái diễn. Chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, nó thoải mái thả hồn theo cảnh, hắn từ đâu nhảy lên ngồi cạnh nó, đang ngồi thì thấy ai đó động chạm, cứ tưởng lại có thằng điên nào cầm dao dí vào người nó một lần nữa. Định quay qua hất cho một trỏ thì hắn bị hắn chụp tay nó lại

-Này đồ điên, anh lên đây làm gì?

-Tôi thích!!!

-Bộ anh bị khùng hả? Hôm nay đâu có bà chị nào đâu!! Mà cho dù có thì tôi cũng không giúp anh lần nữa đâu, đừng có hòng mà lợi dung “nhan sắc” của tôi một lần nữa. BIẾT CHƯA!!!!

-Lợi dụng nhan sắc cô??? Đang ăn dưa bở hả?

-Ax, đồ điên!!!!

Cuộc nói chuyện của nó và hắn dài lắm là như vậy, chỉ có cãi nhau và cãi nhau…. cho tới khi đến trường….vẫn còn cãi

Giờ ra chơi

Nó vội cầm mấy quyển sách lần trước trả cho thư viện. Tin được không, chỉ mới 2 ngày mà nó đã “tu” hết 3 quyển sách dày cộm rồi đấy!!

Vừa bước ra đến cửa thì Ly từ đâu chờ sẵn ngay đó, nhìn nó không chớp mắt, một cái nhìn không hề có thiện cảm...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bắt được rồi, Vợ ngốc - Pum
» Chiếc ôm từ vệt gió quỉ - Lynk Boo
» Em vẫn chờ anh - Nguyệt Nguyệt
» Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3) - Hân Như
» Hoàng Tử Lạnh Lùng và Cô Nhóc Lanh Chanh - Sandy
123»