Rồi nó ba chân bốn cẳng chạy xuống căn tin. Hôm nay không hiểu sao căn tin đông ngẹt. Nó chen lấn, xô đẩy, vật lộn kịch liệt…. cuối cùng cũng mua được, nhưng kết cục lại chậm 2p39s (~_~!)
-Trễ 2p39s
-Thông cảm đi, hôm nay đông quá nên mới chậm- nó thành khẩn
-Tôi sẽ tính sổ với cô sau
-Ừ, vậy tính sau đi, tôi đi đây
Hắn ngồi nhìn theo bóng nó khuất dần mà cảm thấy khó chịu, hắn không muốn ăn nữa, hôm nay nó không cãi nhau với hắn nên có cảm giác thiếu thiếu, lại thấy nó quan tâm tới một tên con trai khác, hắn càng cảm thấy khó chịu hơn.
Chạy xuống tới nơi
-Mi, Lam, Quân, đợi lâu không?
-Mày đi đâu vậy hả? để tụi tao với anh này….- Mi nói
-À! Sorry, tao quên giới thiệu với tụi bây đây là Quân, bạn thân tao- nó vừa nói vừa lấy tay kẹp cổ Quân
-Quân, đây là Mi và Lam bạn thân Nhi
-Chào anh, rất vui được làm quen- Lam hớn hở
-Me too- Mi cũng không kém
Rồi 2 con lại tiếp tục cái phần hồn lìa khỏi xác ngay sau đó…
-Ê, ê, bây giờ là giờ ăn, không phải giờ ngồi chờ hoàng tử nhá!- nó huơ huơ tay trước mặt Mi, Lam- 3 người ngồi vào bàn đi, để Nhi đi
-Nhi ngồi đi, để đó Quân
-Thôi, Nhi đi cho nhanh, sắp hết giờ rồi
-Khỏi lo, ngồi xem tài nghệ của Quân đây nè!!
Quân tiến đến quầy thức ăn rồi hô to
-MẤY BẠN CHO MÌNH VÀO VỚI (ặx)
Quân vừa dứt lời thì mọi hoạt động dừng lại, mọi người quay lại tìm nơi phát ra âm thanh “lạ lùng” đó
-Quân ơi, Nhi đã nói là để Nhi mà, không được thì để Nhi, sao lại giành chứ!!!- nó ngồi ôm mặt xấu hổ thay Quân (~.~!)
Mọi con mắt đổ dồn về phía Quân
Tíc tắc…. tíc tắc…..
-Tản ra tụi bây ơi….- một con nhỏ lên tiếng
Cả đám tản qua hai bên
-O______A- nó nhìn mà mắt một con chữ O một con chữ A mắtbồcâuconđậuconbay
Nhưng chỉ có một nữa là tản ra, một nửa mấy nàng đều tản ra, một nữa là mấy chàng thì phản tác dụng, (còn chàng nào “bị” tác dụng thì tác giả xin chịu) mấy nàng phải sử dụng vũ lực để lôi ra (con gái trường này toàn là…..)
-Cảm ơn các bạn- Quân cúi đầu tạ lễ
Cả đám con gái theo phản xạ tự dưng đứa nào đứa nấy cũng cúi theo (nhất bái thiên địa ~_~)
Quân mua về một đống đồ ăn
-Sao, thấy tái năng của Quân chưa?- Quân nháy mắt với nó cười tươi
-Xì…. Tại Quân ăn gian, sử dụng cái nhan sắc “nghiêng thùng, đổ thúng” (ca dao, tục ngữ mới) của Quân thôi
-Gì chứ! Phải là “nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá ngợp chứ
-Haha… đúng đúng- nó cười hả hả, đưa ngón tay trỏ lên hưởng ứng
Quay qua Mi Lam
-Ăn đi tụi bây
-………- mơ màng
-Lại ở trên mây, tao cho tụi bây chết nè- nó cầm đũa gõ vào đầu hai con bạn
-Aaaa… Đau, con quỉ
-Ăn đi, không hoàng tử đến rước là ăn không kịp đó- cười gian
-Hoàng tử….. gì chứ!- hai con nhỏ lắp bắp
-Hehe, tao nói trùng rồi chứ gì
Bốn đứa đang ngồi ăn ngon ơ thì có một con nhỏ gương mặt xinh xắn, da trắng trẻo, dễ thương….. nói chung là đẹp đi tới
-Mình ngồi đây được không?- con nhỏ đứng kế bên chỗ Quân
-……..- im re
-Này, bạn ơi, mình ngồi đây được chứ!!
Quân quay qua nó, ánh mắt cầu cứu….
-Ờ… xin lỗi bạn, nhưng chỗ đó có người rồi, hì- nó đuổi khéo
Con nhỏ định dặt mông xuống, nghe nó nói nên ngượng ngùng bỏ đi
-Sao người ta hỏi mà không trả lời?- nó nhìn Quân mắt chớp chớp, mặt gian gian
-Ờ…. thì….- Quân ngại nên cứ ờ rồi thì
-Sắp hết giờ rồi, ăn đi mày- Mi thấy Quân bí thế quá nên gỡ vây dùm
-Gì chứ ăn thì mày khỏi nhắc- ngốn mấy muỗng một lần (^.^)
Cuối cùng thì bữa ăn kết thúc
Nó đi cùng với Quân mà cứ cười nói rôm rả, Quân luôn pha trò làm nó cười, vào lớp thì bọn hắn cũng biến đâu mất, nhưng nó cũng chẳng để ý
Đang giữa tiết học thì 3 tên bước vào
Duy tiến lên trước, nhìn cô cười tươi rói
-Thưa cô em vào lớp ạ!- cô ngất ngây
Xong! vậy là cả 3 về chỗ êm xuôi, trót lọt
Lúc này thì nó mới để ý, quay xuống chỗ Duy và Long
-Mấy anh mới đi đâu vậy?
-Đi đâu hỏi làm gì?
-Ờ…. hỏi cho biết thôi
Rồi Duy với Long nhìn nhau cười gian
-Cô thật sự muốn biết à!
“Sao mặt hai tên này gian quá vậy trời, thôi, tránh trước cho lành”
-Ơ… thôi, không hỏi nữa
-Để tôi nói cho nghe
-Không nghe, không nghe…..- nó bịt tai lại
-Thật ra, tụi tôi mới….. mới….
“Ax, không nhịn nổi nữa”
-Mới làm gì???
-Mới…….
Chap 16: Hậu quả
-Làm gì?
-Mới…….. BẮT ĐƯỢC CON GIÁN NÀY NÈÈÈ
-Ááá…..
Vừa nhìn thấy con gián Duy đưa lên, mắt nó lập tức nhận thông tin và chuyển về não “Gián kìa, sợ quá, ngừng hoạt động đi”. Và như vậy, đi sau tiếng hét của nó là não ngừng hoạt động dẫn đến “bất tỉnh nhân sự”
Và cái hậu quả đó dẫn đến việc Duy và Long bị Quân tức giận quát vào mặt
-YA, hai đứa tụi bây có biết là Nhi sợ gián lắm không hả???
-Tụi tao…. chỉ định chọc nhỏ thôi…. không ngờ
Hắn thì lại nhường lại phần xử tội cho Quân, còn mình thì bế xốc nó lên và đưa xuống phòng y tế trong con mắt ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra của mọi người, đặc biệt là cô giáo
“Sao tụi nhỏ không xin phép mình mà làm càng nhỉ, Phong ga lăng thật, ước gì đó là…. mình (Cô mơ tưởng quá cô ơi ^.^!)”
Tại phòng y tế, sau khi chị trực phòng khám cho nó xong, hắn hỏi một câu cụt ngủn
-Cô ta có sao không?
-Không sao, chỉ là hoảng quá nên ngất thôi, em vào đi, chị có việc đi chút.
Rồi chị y tá đi mất, để lại hắn với nó trong phòng
Ngồi kế bên nó, nhìn nó nằm ngủ, hắn khẽ vuốt những lọn tóc rối
-Đúng là ngốc, có con gián thôi cũng sợ- lẩm bẩm một mình, hắn nhìn nó chăm chú
-Sợ quá…. sợ quá…..- nó lại tiếp tục nhớ lại cái quá khứ
Hắn nắm lấy tay nó, hắn chưa bao giờ làm vậy với người con gái nào, phải chăng hắn muốn giúp nó cảm thấy an toàn và xua đi sợ hãi.
-Ba mẹ ơi…. chị ơi….. đừng bỏ con….. đừng bỏ con mà…..- nó bỗng hét lên trong vô vọng và đâu đớn, chợt một giọt nước lăn dài trên khóe mắt.
Hắn bỗng dưng đau lòng, siết chặt tay nó hơn
Nó bật dậy, một giọt, hai giọt,…. nước mắt nó rơi, nó vẫn chưa quên được cái quá khứ đó, khóc trong lặng thầm
Nó đã tự hứa với lòng mình là phải cứng rắn, phải vui vẻ để ba mẹ nó được vui ở thế giới khác. Nó đưa tay gạt đi dòng nước mắt
Nhưng…. “tay mình bị kẹt cái gì vậy nhỉ???”
Quay lại thì thấy hắn đang ngồi thù lù ở đó đang nắm bàn tay “ngọc ngà” của mình, nó giật mình, rút tay lại hét toáng lên
-Anh làm gì vậy hả? Bỏ tay tôi ra, cái đồ xàm xỡ
-Ơ….. xin lỗi- hắn nói lí nhí, mặt đỏ lên, vội bỏ ra ngoài
“Sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại nhìn mình như vậy? không lẽ lúc nãy mình đã nói gì sao???”
Đi trên hành lang, hàng vạn câu hỏi, thắc mắc vây lấy hắn
“Tại sao cô ta lại như vậy, mọi chuyện là như thế nào? Ba mẹ cô ta đâu có bỏ cô ta, chỉ là cô ta chuyển qua nhà mình thôi mà! Có chuyện gì đó rất lạ, phải kêu người điều tra xem”
Rút điện thoại và gọi
Tít….. tít
-Alô- một giọng nói từ đầu dây vang lên
...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








