Nó leo lên xe, đóng cửa và seat belt
-Sao không ở nhà đi, theo làm gì?
-Xí.....- nó không nói gì vì nó nghĩ "thôi kệ, được ăn là vui rồi, hé hé"
Chiếc xe bắt đầu chạy và một lúc sau nó dừng ở nhà hàng Pháp lớn
-Oa.... oa.... Đã quá- nó xuống xe trầm trồ rồi chạy vào trong
Hắn theo sau nó, hai đứa ngồi vào bàn thì chị phục vụ mặc một cái tạp dề đỏ đến
-Anh chị dùng gì ạ?
-Dạ, chị cho em..... món này, món này, món này.....- nó chọn cả chục món, chị phục phụ ghi lại mà mỏi cả tay
Hắn không nói gì, chỉ ngồi nhìn vì nghĩ là nó đang chọc tức hắn
Sau 15", các món ăn được bày lên đầy đủ. Nó ngồi nhin..... xem ý hắn
-Sao vậy? Ăn đi!! Giả vờ làm con gái ngoan à?
-Ăn thì ăn ^_^
10".... 15"..... 20"..... sạch sẽ
Hắn trố mắt nhìn nó, không ngờ nó thật sự ăn hết. Hắn chỉ ăn một chút là no rồi vậy mà nó......
Rồi hắn giơ tay ra hiệu cho chị phục vụ tính tiền
-Nãy giờ cô ăn đó, trả đi!
Nó cầm hóa đơn mà mắt chữ O mồm chữ A
-S....s....sao? 1 triệu 730 á.... Ặc, sao chứ- nó không muốn tin vào mắt mình nữa
Một lúc sau nó lấy lại bình tĩnh và nói
-Không phải lúc nãy anh ủ ôi đi ăn sao!!! Như vậy thì anh phải trả chứ
-Tôi chỉ kêu cô đi cùng thôi, tôi không nói là sẽ đãi cô
-Tôi.... tôi.... nhưng
-Không nhưng gì hết. Ở đây có camera đó, nó quay lại rồi, người nào ăn, người đó trả. OK, tôi về đây
-Ê, ê! khoan đã.... nhưng.... nhưng ...tôi.... không có tiền
-Vậy thì ở lại làm trả nợ đi. Tôi về
-Khoan! Anh... anh.... cho tôi vay được không?- nó khẩn khoảng
-Được thôi, kí giấy đi!
-Sao chứ? Anh làm sẵn giấy à? Anh.... tính trước chuyện này rồi phải không????
-Cô đồng ý không, nếu không thì tôi đi đây!!
Nó giật tờ giấy và đọc
[Hợp đồng trao đổi. Tôi là Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, tôi sẽ chấp thuận làm theo những gì Trần Lam Phong yêu cầu và không cãi lời, sẽ luôn tuân thủ theo qui định và.........."
Một tờ giấy với vô số điều kiện
-Thật quá đang, chỉ là một bữa sáng thôi mà anh ra nhiều điều kiện như vậy đó hả????
-Đừng có lằng nhằng nữa, kí hay không?
-Anh....... Thôi được, nhưng phải thêm một điều kiện nữa là "tôi chỉ thực hiện những gì mình có thể làm được"
-OK
Nó kí tên xong, hắn rút ra một cái card đưa cho chị phục vụ, chỉ trong một cái "xẹt" là xong mọi chuyện.
Vừa về đến nhà, hắn đã bắt đầu niềm vui của mình.
-Bây giờ là việc thực hiện bản hợp đồng đây!!
-Ờ, nó chán nản....
Chap 12: Giận hờn vô cớ
-Tôi muốn cô dọn dẹp nhà cửa trước 4h. Khi tôi về thì nhà cửa phải sạch sẽ
-Hả???
-Trong này có điều kiện là không được cãi lời tôi đó
-Hix hix- đau khổ
-Bây giờ tôi có chuyện phải đi. Cố nhớ làm việc đó
“Đi luôn đi đồ ác độc”- nó muốn hét lên thật to
Hắn ra chỗ chiếc moto đen bóng đang đậu trước cửa và phóng đi
Nó nhìn ngôi nhà mà thật sự chỉ muốn chết đi cho rồi. Ít nhất thì cũng phải 10 người mới làm kịp giờ hắn muốn
Nhưng ngẫm nghĩ thì nó thấy lạ lắm, tại sao ngôi nhà lớn như vậy mà chỉ có một mình hắn ở? Phải chăng hắn rất cô đơn?
Nó chuẩn bị đồ rồi bắt tay vào làm
Bắt đầu từ nhà bếp……
2 tiếng sau …..
-Mệt….. quá….. nhà….. gì….. mà….. to…. khủng…. khiếp……- nói không ra hơi
Nó nghĩ một lúc rồi tiếp tục lau dọn phòng khách……
3 tiếng trôi qua….
-Aaaaa…… không chịu nổi nữa. Chỉ vì một bữa ăn mà phải chịu như vậy…. Ước gì mình có được cái hợp đồng, mình sẽ xé, đốt, đạp….. cho nó tiêu tan (mô phật, tờ giấy vô tri sao lại ác như thế >.<)
Rồi nó quyết định không làm nữa. Đi vòng vòng tham quan ngôi nhà
Căn biệt thự thật sự rất to (biệt thự mà không to thì cái gì to?). Có 5 căn phòng, phòng của nó nằm ngay cạnh ban công gió thổi vào hương hoa thoang thoảng dễ chịu. Đằng sau ngôi nhà là một cái nhà kho lớn, nó tò mò định bước vào nhưng thấy tối tăm quá nên thôi (sợ ma ^^)
Xung quanh ngôi nhà là một khu vườn lớn
-Khu vườn to như vậy mà chỉ có mình hắn ở thì ai chăm sóc nhỉ??? (bí mật)
Nghĩ vẩn vơ rồi nó đi tiếp. Sau một chút trong khu vườn là một bãi đất trống, có một cái xích đu gỗ và một bộ bàn ghế gỗ đặt dưới một cái cây to che bóng mát.
Nó lại chỗ xích đu ngồi đung đưa, cảm nhận từng ngọn gió lùa qua tóc nó, khung cảnh cùng hương hoa lan tỏa. Nó ước chi khoảng khắc này cứ như vậy.
Cảm thấy bình yên và thật….. cô đơn. Bỗng, lồng ngực nó đau quặng thắt, dữ dội. Nó lấy tay chắn vào như muốn đè nán nỗi đau, đau lắm, nhói lắm
“Đau quá, mình bị gì vậy, đau quá……”
Mặt nó nhíu lại, nó gục xuống. Một lúc sau, cơn đau dừng lại. Lúc này cảm giác cứ như vừa rút ra được cây kim khỏi tim mình vậy
-Hết đau rồi, không biết lúc nãy bị gì nữa. Chắc tại cái tên đáng gét đó bắt mình làm việc mệt nhọc nên mới như vậy
Rồi nó vào nhà….. xem tivi
-Oa…. ti vi to xem sướng con mắt quá (~.~!) há há. Oa, phim hay ghê, hứng thú quá, hôi hộp, gay cấn hehe- nó vừa coi vừa trầm trồ (phim gì vậy??)
Nó mải mê xem mà không biết là hắn về
-Cô dọn dẹp nhà cửa xong chưa mà ngồi đó xem phim hoạt hình vậy? (trời đất, phim hoạt hình mà kêu hồi hộp, gay cấn… !_!)
-Ủa? Anh về hồi nào vậy? Tôi dọn hết rồi (xạo quá)
Hắn đứa tay lên cửa quẹt một đường
-Dọn dẹp hết mà bụi bám như vậy á hả
-Ờ….. thì tại gió thổi nên bụi nó bám vô lại đó- nó bịa lí do hết sức là không phù hợp
-Cô định lừa con nít đó hả???
-Tôi nói thật, không tin thì thôi
-Không cãi với cô nữa. MÀ cô bao nhiêu tuổi rồi mà còn coi phim hoạt hình?
-Kệ tôi, mắc mớ gì tới anh, Tom and Jerry là phim hoạt hình mọi thời đại, ai xem mà chẳng được (trời, phim gay cấn á hả? tg muốn xỉu luôn)
-Không nói nữa, xuống nấu bữa tối đi
-Bây giờ mới 5h mà anh đòi nấu bữa tối hả
-Ừ. Để cho cô nấu thì phải kêu sớm, tới lúc đó mới có cái để ăn.
“Chết rồi, mình có biết nấu đâu”
-Ờ….. tôi…. Không biết nấu
-Thì cô cứ làm món sườn gì đó đi
-Tôi….. quên cách nấu rồi
-Đừng có mà viện cớ, nấu mau đi
Nó lẳng lặng đi xuống nhà bếp, lấy con cá trong ngăn đá ra
-Trời đất, cá gì mà cứng quá vậy? Sao mà nấu????- nó cầm con cá đập đập xuống đất (tội nghiệp con cá, đã bị đông đá rồi mà cũng không được yên thân)- thôi thì mình làm thịt bò vậy- rồi tiếp tục lôi trong ngăn đá ra một miếng thịt bò
-Trời….. sao nhà hắn món nào cũng cứng ngắt thế sao mà làm???? 0
Nó cứ lục đục như vậy
Một lúc sau
Xoảng….. xoảng
-Áaaa..
Nghe tiếng động hắn vội chạy xuống thì thấy nó ngồi dưới đất với cái tay đang bị chảy máu
-Cô có sao không vậy? Ax, đúng là đồ ngốc mà, chỉ kêu cô làm bữa tối thôi mà như vậy đó hả- hắn bỗng dưng quát nó khi thấy tay nó bị chảy máu
Nó tức lắm, đâu phải là nó cố ý đâu, bị thương còn bị hắn quát nữa, chợt nước mắt lăn dài trên má.
-Tôi đâu có cố ý, không phải là tôi đã nói với anh là tôi không biết làm rồi sao. Anh bắt tôi làm rồi bây giờ còn quát tôi nữa. Anh đáng gét lắm
Nó đứng dậy giận dỗi đi lên phòng
Hắn thì cứ đứng đó. Nó nói đúng, cũng tại hắn ép nó, hắn cũng không hiểu tại sao lúc đó lại quát nó nữa (đau lòng ý mà), hắn cảm thấy có lỗi lắm....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








