Sau cùng, vẫn là Chu Diễn Chiếu cảm thấy mắc nợ, vì vậy liền lên tiếng mời tất cả đi ăn đêm. Chu Tiểu Manh chưa bao giờ ngồi trên xe máy phóng vèo vèo trên đường phố Nam Duyệt vào lúc đêm khuya như vậy. Tận khi ấy, cô mời biết thì ra thành phố Nam Duyệt về đêm khác hẳn ban ngày. Vẻ phồn hoa náo nhiệt của ban ngày đến khi đêm buông, lại lắng đọng thành một phong cảnh khác. Những ngõ phố tầm thường kia, dưới ánh đèn đường dường như cũng mang một nét phong tình rất riêng.
Bao nhiêu mô tô của bọn họ gầm rú phóng vọt qua, tựa như một đàn cá bơi vun vút trên đường phố trống trải, lại tựa như nghìn vạn mũi tên cùng bắn vọt đi, nhưng những mũi tên này biết rẽ ngoặt, men theo những dải ban công trên con phố cũ, ngoặt chỗ này rồi lại ngoặt chỗ kia, cuối cùng đến chợ đêm bên bờ sông, đúng lúc náo nhiệt tưng bừng. Bọn họ dừng xe dưới gốc cây, rồi đi đến cửa tiệm quen thuộc.
Mỗi gã trai trẻ trên xe đều dẫn theo một cô bạn gái, người nào người nấy chỉ hơn Chu Tiểu Manh một hai tuổi là cùng, nhưng cô nào cũng như người lớn, coi Chu Tiểu Manh thành đứa con nít ranh, vừa vào tiệm đã phát thuốc cho khắp mọi người, thuốc lá quăng qua quăng lại. Chu Diễn Chiếu còn tiện tay cầm cái cốc trước mặt cô đi: “Trẻ con uống nước hoa quả được rồi.”
“Để em.” Một cô gái ngồi bên cạnh chìa đôi tay sơn móng đỏ son đẹp đẽ, đổ đầy nước cà rốt vào cốc, sau đó đưa cho Chu Tiểu Manh: “Em Mười, cái này cho em.”
“Gọi bậy gọi bạ cái gì đấy!” Chu Diễn Chiếu vừa buồn cười vừa tức: “Tôi đứng thứ Mười chứ nó có đứng thứ Mười đâu.”
“Em gái của anh Mười, thôi thì gọi tắt là em Mười cho xong.” Cô gái kia chẳng hề để tâm, bỏ điếu thuốc đang ngậm trên môi ra, búng tàn thuốc, rồi tiện tay đưa cho gã trai bên cạnh mình, liếc mắt đánh giá Chu Tiểu Manh: “Chà, anh Mười, anh đừng nói nhé, cô em gái này của anh đúng là xinh đẹp thật đấy, cũng may chẳng giống anh tẹo nào, chứ giống anh thì xong phim luôn rồi!”
“Đệch!” Gã trai bên cạnh cô ta phá lên cười: “Anh Mười, con này nói móc anh không đẹp trai kìa!”
“Đàn ông cần đẹp mã làm cái gì?” Chu Diễn Chiếu tùy tiện vỗ lên tay gã kia: “Còn nữa, em gái tôi ở đây, đừng có mở mồm ra là chửi bậy, giữ mồm giữ miệng một chút không được à?”
“Hầy, chẳng ra làm sao cả, đến nói chuyện cũng sợ làm hư em gái anh, cô bé mà biết những chuyện xấu anh làm bên ngoài, e là sợ đến phát khóc lên mất!”
“Tôi làm chuyện xấu gì chứ?” Chu Diễn Chiếu cười hết sức thoải mái: “Bớt nói nhăng nói cuội đi, em gái tôi mà sợ thật, để xem tôi lột da cậu như thế nào!”
Chu Tiểu Manh chưa từng thấy Chu Diễn Chiếu như vậy bao giờ, trong lòng cô, anh trai chỉ là anh trai mà thôi, tuy có nghịch ngợm, nhưng những lúc ở nhà, bị ông Chu Bân Lễ quản thúc nên đành phải làm bộ làm tịch, cũng không xuất chúng cho lắm. Nhưng Chu Diễn Chiếu đêm nay hoàn toàn khác, anh ta ngông cuồng ngang ngược, lại thoải mái ung dung, so với lúc ở nhà thì như thể hai con người khác nhau vậy. Ở anh ta, có một thứ thần thái kỳ dị, đám trai trẻ này đều tựa như những mũi nhọn, nhưng tất cả đều rất ngưỡng mộ anh ta, phục tùng anh ta. Chu Diễn Chiếu tựa như con sói có uy lực nhất trong đàn, lần nào cũng chỉ cần thong thả ung dung là chiếm được ưu thế, đứng trên vách đá cao xa nhất cúi nhìn xuống cả thảo nguyên mênh mông.
Dáng ngồi của Chu Diễn Chiếu cũng không giống ở nhà, trong nhà dẫu sao cũng còn có bà Diệp Tư Dung, ông Chu Bân Lễ không quản con cái chặt chẽ lắm, nhưng bà Diệp Tư Dung cả ngày cứ ở đằng sau hai đứa con ân cần dặn dò. Chu Diễn Chiếu cũng rất tôn trọng và khách khí với bà. Xét cho cùng, anh ta từ nhỏ đã mất mẹ, bà Diệp Tư Dung lại dốc rất nhiều tâm sức vào anh ta, từ nhỏ đã dạy anh ta ngồi cho ra dáng ngồi. Những lúc ở nhà, Chu Diễn Chiếu đều ngồi rất nghiêm chỉnh, lưng eo thẳng tắp, hai gối khép lại, bộ dạng như một đứa con ngoan ngoãn lắm. Khi ở sạp hàng ngoài chợ đêm, đương nhiên anh ta buông thả hơn nhiều, một tay đặt trên lưng ghế của Chu Tiểu Manh, tay còn lại kẹp điếu thuốc, chân thì ngoắc lên thanh ngang bên dưới mặt bàn, tưởng như toàn thân chẳng có tí xương cốt nào vậy, bộ dạng uể oải lờ đờ như con chó hoang mà bà Diệp Tư Dung nhặt về... Chu Tiểu Manh nghĩ tới đây, liền không nhịn được cười trộm, lại ngó nhìn Chu Diễn Chiếu, thấy chân anh ta duỗi ra thật dài, sao mà giống con chó ấy lúc ngáp quá chừng. Cô cứ ngây ra đó cười một mình,, bất thình lình, gò má bị nhéo cho một cái, thủ phạm chính là Chu Diễn Chiếu: “Ngây ra cười cái gì đó?”
“Không có, ngao xào ngon quá.” Cô nhanh nhẹn trả lời, Chu Diễn Chiếu mà biết cô nghĩ anh ta giống chó, nhất định sẽ nhéo đứt tai cô mất.
“Ăn mấy thứ cay nóng này ít thôi, kẻo về lại kêu mọc mụn rồi.”
Hai tháng trước, Chu Tiểu Manh mọc mấy cái mụn, cả ngày cứ rầu rĩ ủ dột, thở ngắn than dài, nằm trên giường mà cứ đấm nệm thùm thụp. Một hôm, Chu Diễn Chiếu về muộn, trèo qua cửa sổ chui vào, vừa hay trông thấy cô nằm khóc, liền giật nảy cả mình, còn tưởng cô tủi thân chuyện gì ghê gớm lắm, bèn ngồi xổm bên giường nhẫn nại dỗ dành hồi lâu mới hỏi được, thì ra trên trán cô mọc hai cái mụn to tướng, Chu Tiểu Manh cảm thấy không còn mặt mũi nào gặp ai nữa.
“Ai mà chẳng mọc mụn chứ!” Chu Diễn Chiếu đã yên tâm, liền hung hãn chọc cho cô một cái: “Nghĩ ngợi lung tung cái gì, mấy hôm nữa là nó lặn mất thôi!”
“Có phải anh mọc mụn đâu mà!” Chu Tiểu Manh đang ở tuổi dậy thì, trái tính trái nết, tròng mắt đỏ lựng, cứ xuýt xoa mãi không thôi: “Anh biết cái gì chứ!”
“Ai bảo anh chưa từng mọc mụn.” Chu Diễn Chiếu hy sinh bản thân, bắt đầu dỗ dành cô em trái tính: “Bây giờ vẫn còn đây này, không tin cho em xem!”
“Ở đâu?”
Chu Diễn Chiếu vạch tai ra: “Ở sau tai ấy, xem đi!”
Chu Tiểu Manh đưa mắt nhìn, quả nhiên có thấy một cái mụn cơm, lại càng ấn sâu hơn: “Đến tận bây giờ anh vẫn còn mọc mụn à? Vậy tức là kể cả khi em già giống anh, cũng vẫn bị mọc mụn ư... hu hu hu hu... ” Cô vừa khóc được mấy tiếng, Chu Diễn Chiếu đã thò tay ra chọc lét: “Cái gì mà già giống anh chứ hả!” Hồi nhỏ bọn họ thường chơi đùa với nhau, Chu Diễn Chiếu biết cô có máu buồn, ngón tay còn chưa chọc vào nách, cô đã cười rũ ra, nên đây là chiêu hiệu quả nhất để cô đổi khóc thành cười. Quả nhiên, tay anh ta còn chưa chạm đến cánh tay cô, cô đã cười đến nỗi oằn người lại: “Anh ơi em sai rồi... được rồi...” Chu Diễn Chiếu cù thêm mấy cái nữa, toàn thân cô mềm nhũn cả ra, nói năng cũng lắp ba lắp bắp: “Xin lỗi rồi mà... anh tha cho em đi... anh... xin anh đấy... được rồi... người ta đã xin anh rồi mà...”
Cô cười đến nỗi sắp chảy cả nước mắt, muốn nói cũng thở không ra hơi, đành ngước đôi mắt long lanh đẫm nước lên nhìn Chu Diễn Chiếu, tỏ ý xin tha, đồng thời đẩy cánh tay anh ta ra, cong người lại cười lên mấy tiếng khúc khích, chợt thấy Chu Diễn Chiếu đờ người ra đó, hai bàn tay nắm chặt tấm ga trải giường bên cạnh cô, trên trán thậm chí còn có cả mồ hôi rịn ra. Chu Tiểu Manh không khỏi lấy làm kỳ lạ: “Sao thế ạ?”
“Không có gì, anh nhớ ra một chuyện quan trọng.” Sắc mặt Chu Diễn Chiếu hết sức khó coi: “Em ngủ trước đi, anh đi đây.”
Chu Tiểu Manh thấy anh ta như thể đang chạy trốn, đẩy cửa đi luôn thì thầm nhủ, chắc chắn lại quên chuyện gì quan trọng của ông Chu Bân Lễ rồi, bằng không sao lại cuống cả lên như thế....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








