Chu Diễn Chiếu an ủi: “Trẻ con mà, qua một thời gian nữa là ổn thôi. Đằng nào sang năm em cũng có việc cần đi Bắc Kinh, đến lúc ấy sẽ tặng cho thằng cháu một món quà thật lớn!”
Nhưng Mạch Định Lạc vẫn tỏ ra phiền não, thở dài một tiếng, đưa mắt nhìn nước sông xanh biêng biếc đang cuộn chảy dưới ánh đèn nơi mũi thuyền, ngây ngẩn xuất thần, Chu Diễn Chiếu vỗ vỗ lên vai anh ta, chân thành nói: “Lão đại, đừng buồn nữa. Người xưa đã bảo rồi, chân trời góc biển đâu chẳng có hoa thơm cỏ lạ, anh tốt với cô ta như vậy mà cô ta vẫn không biết ơn, đấy là do cô ta vô phúc. Tối nay chúng ta lên biệt thự trên núi, em ấy à, sớm đã bảo chúng nó sắp xếp cho anh mấy con bé rồi, đứa nào cũng mơn mởn xinh tươi!”
“Tối nay tôi có việc nghiêm túc muốn nói với cậu.” Mạch Định Lạc mân mê ly rượu trên tay: “Lần này tôi đến gấp như vậy, là vì không thể nói qua điện thoại được. Ngày mai tôi phải về rồi, thằng con ở nhà, bảo mẫu cũng không trông được, tôi mà đi nó lại càng quấy phá hơn.”
Chu Diễn Chiếu biết anh ta rất quý con trai, vừa ly hôn lại bỏ đứa con chưa đầy năm đến đây gặp mình, có thể thấy thực sự có chuyện quan trọng, liền nói: “Được, lát nữa chúng ta về khách sạn sớm vậy.”
Hai vị đàn anh đều quyết ý không uống nữa, đám người bên dưới tuy vẫn chè chén vui vẻ, song cũng kết thúc bữa ăn trước chín giờ tối. Thuyền cập vào bờ, Chu Diễn Chiếu đích thân đưa Mạch Định Lạc đến khách sạn. Khi đến khách sạn, Mạch Định Lạc nói: “Đi, lên sân thượng hút thuốc.”
Sân thượng khách sạn không phải nơi người bình thường có thể lên được, Chu Diễn Chiếu đã đặt cho Mạch Định Lạc một phòng suite Tổng thống có hai ban công rộng rãi hướng ra bờ sông ngắm cảnh, nghe Mạch Định Lạc nói vậy, biết là anh ta cẩn trọng, bèn đi tìm người lấy chìa khóa riêng, mở cửa lối đi an toàn thông lên tầng thượng.
Hai người bước tới trước lan can sân thượng, cả Tiểu Quang cũng tránh sang một mé khác, cách một quãng xa. Chu Diễn Chiếu rút bật lửa ra, châm thuốc cho Mạch Định Lạc, hai người từ trên cao cúi nhìn thành thị phồn hoa, nhất thời không nói năng gì.
Một hồi lâu sau, Mạch Định Lạc mới cất tiếng: “Cậu Mười này, tôi khuyên cậu không biết bao nhiêu lần rồi, có một số thứ, thực sự không thể dính vào đâu.”
Chu Diễn Chiếu biết không giấu nổi anh ta, bèn cười cười bảo: “Chẳng còn cách nào, em cũng là nợ ân tình của người ta thôi. Làm nốt năm nay rồi không làm nữa. thật đấy, anh Cả, anh cũng biết mà, khi xưa bố em xảy ra chuyện, mọi sự rối ren trăm đầu vạn mối, em không thể xử lý hết, thật không còn cách nào khác, đành phải nợ ân tình của một đám người, mấy năm nay em vẫn trả dần dần, nhưng có một số ân tình vẫn chưa trả được lợi tức cho người ta…”
Mạch Định Lạc thở dài một tiếng, búng đầu mẩu thuốc trên tay ra xa, đầu mẩu thuốc tựa như sao băng, từ tầng lầu thứ ba mươi vạch lên một đường cong, rồi nhanh chóng rơi xuống biến mất giữa bầu trời đêm. Một lúc sau, anh ta mới cất tiếng: “Tôi đến để báo cho cậu biết một chuyện, có tin này rất quan trọng, phải thông qua một kênh đặc biệt mới lấy được, cậu Mười, có người để ý đến cậu rồi đấy.”
Chương 8:
Tiểu Quang không biết Mạch Định Lạc nói gì với Chu Diễn Chiếu, tóm lại từ lúc ở trên sân thượng xuống, hai người đều có vẻ tràn trề tâm sự. Chuyến bay của Mạch Định Lạc cất cánh vào sáng sớm hôm sau, nên Chu Diễn Chiếu không về nhà nữa, lấy một phòng trong khách sạn ngủ lại. Hôm sau, anh ta dậy từ sớm, lại đích thân đưa Mạch Định Lạc ra sân bay.
Tiễn Mạch Định Lạc đi rồi, tâm trạng Chu Diễn Chiếu dường như mới tốt lên phần nào, anh ta hỏi Tiểu Quang: “Bảo cậu hẹn Tiêu Tư Trí, đã hẹn chưa?”
“Đã nói với nó rồi, chiều nay nó đến.” “Tôn Lăng Hy đang làm gì?”
“Đi làm, tối qua ra ngoài ăn với cô hai.” Tiểu Quang hơi ngập ngừng, đoạn nói tiếp: “Còn có cả Tiêu Tư Trí nữa.”
Chu Diễn Chiếu cười khẩy: “Coi nhau như người một nhà rồi đấy à?”
Tôn Lăng Hy đi làm chẳng qua cũng chỉ ở văn phòng uống trà lên mạng, chiều hôm ấy Chu Tiểu Manh không có giờ học, liền hẹn cô đi xem lễ phục. Lái xe đến đón Chu Tiểu Manh trước, sau đó qua thư viện đón Tôn Lăng Hy. Vừa lên xe, Chu Tiểu Manh đã dúi cho Tôn Lăng Hy một gói đồ ăn vặt nóng hôi hổi: “Em mua ở cổng trường đấy, không đắt nhưng ngon lắm.”
Bọn họ mở cửa sổ trên nóc xe ra để ăn, gió thổi lùa vào xe hơi lành lạnh, Tôn Lăng Hy quấn một chiếc khăn quàng, bị gió thổi phất pha phất phơ, cơ hồ sắp quết vào hộp nhựa đựng thức ăn đầy dầu mỡ. Chu Tiểu Manh bèn nói: “Để em buộc lại cho.” Dứt lời liền đưa tay ra giúp cô kéo tấm khăn ra sau vai, thắt nút lại. Tôn Lăng Hy chừng như hơi ngần ngại, cười cười bảo: “Thì ra hồi đi học, toàn thích ăn mấy thứ này.”
“Em cũng thế, hồi học trung học, em cực kỳ thích ăn bánh cuốn trong một ngõ nhỏ bên ngoài trường, mà mẹ em từ bé đã không cho phép em ăn linh tinh ngoài đường, mỗi ngày tan học nhìn thấy đám bạn ăn, em lại thèm chảy dãi ra... khổ nỗi ngày nào nhà em cũng có lái xe đến đón, muốn lén lút mua một phần cũng không được. Càng không được ăn, thì lại càng thèm...”
Tôn Lăng Hy bật cười “hích” một tiếng: “Thế thì len lén nhờ người mua hộ chứ!”
Chu Tiểu Manh cũng cười, lúc đó đương nhiên có người mua hộ cô. Cô học môn Toán không được tốt, tối nào cũng phải mời gia sư phụ đạo, lúc gia sư đi về thì đã khoảng mười giờ rồi. Nhà họ Chu tuy là dân xã hội đen, nhưng ông Chu Bân Lễ quản con cái rất chặt, mười giờ là giờ giới nghiêm, nếu không về sẽ bị ăn đòn. Chu Diễn Chiếu thường rất hay giẫm đạp lên lệnh cấm này, có lúc về muộn quá, ông Chu Bân Lễ ngồi canh ở phòng khách. Chu Diễn Chiếu đời nào chịu thua, hễ lẻn vào trong vườn liền leo cây lên tầng hai, giả bộ như đã về từ sớm. Bên ngoài phòng ngủ của Chu Tiểu Manh vừa khéo có một cái cây, hồi nhỏ Chu Diễn Chiếu từng ngồi trên cành cây đó hù dọa cô. Về sau lớn lên, thường thường là khi cô đang làm bài tập, hễ nghe thấy tiếng lá cây sột soạt khe khẽ, ngẩng đầu lên liền trông thấy Chu Diễn Chiếu đang từ cửa sổ chui vào một tay bám cành cây, một tay còn xách túi bánh cuốn mua về cho cô.
“Anh lại trèo cây rồi!” Cô trợn tròn đôi mắt sáng, thở phì phì vì tức, đón lấy túi bánh cuốn nóng hổi, rồi lại vội vội vàng vàng vơ lấy đống sách vở: “Đừng giẫm lên vở bài tập của em!”
“Có đồ ăn rồi mà vẫn không bịt được miệng em!” Chu Diễn Chiếu thường hay véo má cô một cái, sau đó nhảy từ trên bàn xuống, chỉnh lại quần áo, nở một nụ cười xảo quyệt: “Anh xuống nhà báo bố một tiếng đã, không lại tưởng anh vẫn chưa về.”
Năm Chu Diễn Chiếu mười sáu tuổi, ngôi sao mà cô mê nhất từ Hồng Kông qua tổ chức đại nhạc hội. Tất cả đám con gái trong lớp đã hẹn nhau cùng đi xem, mọi người đều góp tiền mau vé trước, nhưng Chu Tiểu Manh biết mình chẳng thể ra khỏi cửa, cứ ủ ê rầu rĩ suốt mấy ngày liền, mãi đến một hôm Chu Diễn Chiếu chui từ cửa sổ vào như thường lệ, trông thấy cô mặt mày ủ chau, cả túi bánh cuốn cũng chẳng buồn đón lấy, liền hỏi: “Sao thế? Ai bắt nạt em à?”
“Nói ra anh cũng chẳng giúp được em đâu.” Chu Tiểu Manh năm mười sáu tuổi vẫn còn trẻ con ngang bướng, đầy một bụng tâm sự mà không biết nói từ đâu, uể oải nằm rạp người xuống mặt bàn.
“Này!” Chu Diễn Chiếu thời học cấp ba đã cao một mét tám, giờ ngồi trên mặt bàn của cô, hai cẳng chân dài không biết gác vào đâu. Trên miệng anh ta ngậm một điếu thuốc nhăn nhúm, nhưng không châm thuốc, bộ dạng có vẻ rất thích thú, vò vò mái tóc như mì sợi của cô: “Em còn không nói cho anh nghe, làm sao biết là anh không giúp em được?”...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








