watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Cậu cõng Hàn Tuyết nhé.

Đăng tròn mắt, cậu có nghe lầm không vậy, chân mày Đăng lập tức co lại, cậu tự chỉ tay vào chính mình:

- Tớ ư?

Cát Anh gật đầu cái rụp:

- Ừm, là cậu đấy

- Nhưng....

- Cô Thủy sắp vào tiết vào nha, cậu nhanh lên nào.

Đăng nuốt khan, cứ như bị một cái gì đó hối thúc, mệnh lệnh của cô bạn lớp trưởng này đúng là không thể chống lại, nó có một sức hút nào đó rất lợi lại, khiến người ta cứ răm rắp nghe theo. Khánh Đăng bước lại gần Hàn Tuyết, cậu khom người, nhưng chưa kịp cúi xuống thì đã bị Tuyết đẩy ra:

- Không cần, tôi tự đi được.

Đăng nhăn mặt, bực tức:

- Nhanh lên, cậu mà không lên là trễ học đấy.

Cậu lại gần Tuyết hơn, nhưng chỉ đúng một giây sau lại bị bàn tay của nhỏ đẩy ra liền:

- Tôi đã bảo ,tự đi được mà.

- Nếu cậu ấy không chịu, thì cậu bế bổng lên luôn đi.

Lệnh vàng của Cát Anh ban ra, lập tức khiến cho nạn nhân hộc máu, nhỏ nói giỡn hay thật vậy, Tuyết liếc qua Cát Anh một chút, mặt nhỏ tái dần, quả là không dễ chơi. Hai mươi mấy cặp mắt còn lại của lớp Toán đang nhìn nhỏ chờ đợi.

- Không phải nhìn, các cậu nhanh lên, nếu không hai người bị tách ra bây giờ.

Cát anh tiếp tục lên tiếng. Lần này là mắt của Khánh Đăng chăm chăm nhìn vào cô bạn lớp trưởng, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nếu như theo suy đoán ban đầu, nhỏ tính tình điềm đạm thì phải xem xét lại, sức ép và sự uy hiếp của nhỏ luôn luôn là tuyệt đối.

Năm phút sau giữa sân trường, người ta nhìn thấy một chàng trai với khuôn mặt tuyệt đẹp đang cõng một thiên thần trên lưng. Các học viên còn lại đi đằng trước không nén nổi những nụ cười thích thú. Cát Anh đúng là số một.

Phòng học của lớp Toán vẫn như mọi ngày, nhưng trống đã vào hơn mười phút mà vẫn chưa thấy cô Hàn Thủy đâu, Ngọc Vi sốt ruột xem đi xem lại đồng hồ, đúng lúc Nhật Nam định chạy xuống phòng giám thị thì cửa lại mở. Và....một cô giáo bước vào. Cả lớp Toán đứng hình.

- Giới thiệu với các em ,cô là Mai Vân giáo viên dạy môn Anh văn đồng thời....

- Cô Hàn Thủy đâu rồi ạ?
Cô ấy bị ốm hay sao mà cô lại dạy thay vậy?

- Lão bà bà ốm nặng không cô?

Cô Vân chưa kịp nói hết câu đã bị tụi nó ngồi phía dưới cướp lời, cả lớp Toán nháo nhào lên, lo lắng có, tò mò có, nhưng trên hết vẫn là cảm giác ấy.....sợ hãi. Chỉ có một người ngồi cuối lớp, vẫn lặng lẽ xem lại sách vở, như chưa hề có gì xảy ra.

RẦM

Bàn giáo viên rung lên, hai mắt cô Vân sòng sọc, kìm cơn giận xuống cô dằn giọng:

- Có định cho tôi nói nữa hay không hả? Tôi là giáo viên dạy Anh Văn mới đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm của cái lớp này.Nghe rõ chưa có cần tôi nhắc lại hay không ? Này....này em làm cái gì thế.....này

Cô Vân chưa nói hết đã phải ngưng lại vì Nhật Nam đang bước dần ra khỏi phòng học, Cát Anh chạy lại, nhỏ níu tay cậu , hỏi nhẹ :

- Nam, cậu định làm gì vậy?

- Tớ lên phòng hiệu trưởng.

- Nam, không được, từ từ giải quyết được không.Cậu thử hỏi cô Vân xem đã...

Nhỏ lắc lắc đầu, nhìn cậu nài nỉ, Nam giật phăng tay nhỏ ra khỏi tay mình, cậu lớn giọng hơn:

- Tớ không thể để chuyện này xảy ra được, sao tự nhiên lại bắt cô Hàn Thủy nghỉ việc chứ.Người nên hỏi là người khác, cậu biết mà.

Cậu nhìn nhỏ, mắt buồn hơn, nhỏ khẽ gật đầu.Lần đầu tiên Nam không nghe lời Cát Anh nói, lần đầu tiên cậu buông tay nhỏ dễ dàng như vậy, cậu chạy ra khỏi lớp, để mặc cô Mai Vân vẫn chết sững như trời trồng, Cát Anh chạy theo, nhỏ cố níu cậu lại không được, vậy thì nhỏ sẽ đi theo cậu, các học viên trong lớp lần lượt rời khỏi chỗ, tiến thẳng về phòng hiệu trưởng. Hàn Tuyết là người cuối cũng, chân nhỏ vẫn bước đi. Một cảm giác gì đó dâng lên nghèn nghẹn, phải chăng nhỏ đã sai?

Lớp học vắng hoe, cô Mai Vân ngồi trên ghế giáo viên nhìn xuống , mắt mờ đục, chuyện gì đã xảy ra thế này?


Chap 38:


Cánh cửa của phòng hiệu trưởng bị đạp tung ra trước khi Cát Anh ngăn đôi chân của Nhật Nam lại, cậu bước vào trong, đôi mắt đằng đằng sát khí. Thầy hiệu trưởng khẽ nhíu mày, đã biết trước có chuyện này, nhưng thầy không ngờ học viên lớp Toán lại phản ứng như thế.

- Tại sao cô Hàn Thủy lại nghỉ việc?

Nam nhìn thẳng vào đôi mắt già nhăn nheo của thầy Bình, giọng nói không dấu nổi sự bức xúc của mình. Cát Anh kéo nhẹ tay cậu về phía sau, nhỏ đứng ra trước, khuôn mặt bình thản đến lạ:

- Thầy nói đi, chúng em cần một câu trả lời của thầy.

- Là ta đã sa thải cô Hàn Thủy?

Bà Chủ tịch từ ngoài bước vào, đáy mắt mờ đục. Cát Anh quay lại nhìn bà, nhỏ hơi cười. Bà chủ tịch tiến thẳng đến chỗ ngồi cao nhất, lạnh lùng lướt mắt qua chỗ các học viên đang đứng:

- Dạo này các em vẫn học tốt chứ.

- Tôi hỏi bà sao cô Hàn Thủy lại bị sa thải?

Nam không đủ kiên nhẫn nữa, cậu gồng mình lên, đập thẳng vào bàn thầy hiệu trưởng, Cát Anh cũng không còn giữ nổi sự bình tĩnh của mình, mắt nhỏ đăm đăm nhìn bà chủ tịch dò xét.

Nén một tiếng thở dài, bà chủ tịch nhắm nghiền mắt:

- Là nó muốn tự đi thôi.

- Không thể nào, bà nói dối.

Ngọc Vi hét lên, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt của nhỏ, mặn đắng. Cô Thủy đã hứa với cả lớp rằng sẽ không bao giờ buông tay tụi nó ra mà, cô bảo, cho dù trái đất này có ngừng quay thì cô vẫn mãi ở bên cạnh tụi nó mà, không thể nào có chuyện cô tự xin nghỉ việc được. Tất cả đều là giả dối.

- Bây giờ cô Hàn Thủy đang ở đâu.?

Cát Anh tiếp tục nhìn bà chủ tịch, lần này, chính nhỏ là người hỏi, chủ tịch vẫn im lặng, có thứ cảm giác nào đó nghèn nghẹn, bà không dám trả lời, không dám nhìn thẳng vào đôi những đôi mắt ngây thơ trong sáng kia, bà không thể nói dối chúng thêm được nữa. Nhìn thấy sự bối rối của bà, thầy Bình nhẹ giọng:

- Cô ấy đi từ hôm qua có lẽ là cũng rời khỏi thành phố rồi.

Ba mươi con người của lớp Toán chết sững, rời khỏi thành phố ư? không thể nào. Ngày hôm qua, lúc tụi nó thong thả vui đùa thì cô lại phải nuốt nước mắt rời khỏi học viên ư? Mấy đứa con gái ôm chầm lấy nhau, Cát Anh bước lên thêm một bước , nhỏ mím môi thật chặt:

- Hãy bảo cô Hàn Thủy trở về.

Bà chủ tịch tròn con mắt lên nhìn nhỏ, chưa bao giờ bà thấy nhỏ cương quyết đến thế, cố lấy lại sự lạnh lùng vốn có của mình, bà cười nhạt:

- Cô ấy đã muốn đi tại sao chúng ta lại phải mất công kéo về.

Cát Anh giương mắt nhỏ nhìn xoáy sâu vào mắt của người đối diện:

- Nếu không cả lớp Toán cũng sẽ rời khỏi học viện.

Trong phút chốc bà chủ tịch rơi vào im lặng , bà có nghe nhầm hay không? Lớp Toán sẽ rời khỏi học viện? Chẳng lẽ cái lớp ấy lại có tình cảm nhiều với Hàn Thủy đến thế. Trong tình huống này bà biết phải làm sao đây, nếu như mất lớp Toán thì coi như bà mất cả học viện

- Các em có biết mình đang nói gì không?

- Em đã đủ tuổi để biết mình đang làm gì.

Cát Anh khẳng định một cách chắc nịch, những đôi mắt phía sau cũng vô cùng cương quyết. Chân mày Hàn Tuyết co lại, tại sao bà chủ tịch lại lúng túng đến thế, bà ta có thể sợ một lời đe dọa của một học viên sao? Một chuyện lạ mà lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy. Rốt cuộc Cát Anh và lớp Toán là như thế nào?...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Mắt biếc - Nguyễn Nhật Ánh [Full]
» Ngồi khóc trên cây - Nguyễn Nhật Ánh
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Nếu không phải là anh - Tiểu Chi
» Công tắc tình yêu - Phỉ Ngã Tư Tồn
1234...8910»