Gần sáu giờ tối, cả ba mươi đứa mới đi về trại, thầy giám thị nhìn chúng khó chịu:
- Các anh chị gỏi nhỉ, vừa mới tới nơi đã làm náo loạn nơi này rồi.
Nhật Nam chìa thùng cá ra trước mặt thầy, nhẹ giọng:
- Chúng em đi bắt cá thầy ạ.
Thầy giám thị quét mắt qua nhìn cả lớp , đứa nào cũng đầu bù tóc rối, quần áo ướt tả tơi, còn có thêm cái chất bùn đen lấm trên tay áo nữa chứ.
- Bắt kiểu gì mà ướt nhẹp thế kia.Các anh chị đúng là không gây chuyện không được.
Cát anh bước lên trước nhỏ nhìn thầy vài giây sau đó quay qua nhìn cả lớp :
- Hoạt động ngoại khóa mà thầy, bị bẩn một tí có sao đâu.
Bị nhỏ nói trúng, thầy giám thị thôi không bới móc tụi nó nữa mà ho khan vài tiếng rồi bước đi luôn. Cả lớp Anh nhìn lớp Toán với ánh mắt khinh khỉnh, mỉa mai. Thôi kệ ! tụi nó không muốn bận tâm, muốn nhìn sao thì nhìn, từ trước tới giờ tụi nó cũng chẳng yêu thương gì cái lớp Anh đó. Nhìn riêt rồi chán thôi.
Tắm rửa xong xuôi là lúc chuẩn bị cơm tối, trong khi mười lăm nữ sinh của lớp 10 Anh đang tất bật chuẩn bị thức ăn, thì 10 đứa con gái của lớp Toán lại ngồi yên một chỗ...ngắm sao. Khánh Đăng lân la lại gần, cậu cất giọng trầm ấm :
- Các cậu không chuẩn bị cơm sao?.
Ngọc Vi cho một miếng táo vào miệng, đánh mắt sang nhìn cậu cười khì:
- Cậu muốn ăn cơm khét à ?
Đăng ngớ người, Nhật Nam lăc đầu, cậu nhìn Đăng chép miệng:
- Con gái lớp Toán cái gì cũng biết, riêng nội trợ giở ẹc.Ăn cơm mấy bả nấu chắc nghẹn họng mà chết quá.
Anh Kiệt há miệng ngạc nhiên, tiện tay Ngọc Vi ném luôn một miếng táo vào miệng cậu:
- Không phải phản ứng vậy đâu, cậu làm như lần đầu tiên thấy con gái không biết nấu ăn ý.
Khánh Đăng nhìn sang Cát Anh dò xét, nhỏ ngước mặt lên, miệng hơi cười:
- Đừng nhìn tôi như vậy, tôi cũng chẳng khác gì họ đâu.
Đăng muốn cắn lưỡi mà chết quá, đúng là trên đời khong có ai hoàn hảo, mười đứa con gái ít ra cũng phải có một đứa biết nữ công gia chánh với chứ, đằng này.đứa nào cũng không biết một thứ gì......Đăng còn đang chìm trong suy nghĩ thì Kiệt đã lên tiếng:
- Thế bây giờ chúng ta ăn gì?
Có vẻ là cậu đang rất đói, cả buổi trời lăn lội ngoài sông, cậu đã mệt lả. Nhật Nam vớ lấy đống tạp dề trên bàn đưa cho mấy thằng con trai còn lại, rồi tiến tới chỗ đựng thực phẩm:
- Con gái không làm được thì con trai làm chứ sao.
Kiệt gần như bất động, cậu...có nghe lầm không? Khánh Đăng cũng rơi vào tình trạng tương tự cậu đang hóa đá trước câu nói của Nam. Vào bếp ư? con trai vào bếp ? Quỳnh Chi huýt sáo vi vu, nhỏ nở một nụ cười có cánh:
- Con trai lớp Toán nấu ăn cực siêu, món này thì tụi nó là số một.
Đăng và Kiệt lẽo đẽo bước đến gần Nhật Nam. con gái lớp Toán tiểu thư thế là cùng.
Chap 16:
Ngồi mãi cũng chán, mười đứa con gái ngó ngó nghiêng , thấy xung quanh ai cũng tất bật, trong khi đó tụi nó lại ngồi vắt vẻo làm thơ, thành ra cũng thấy hơi ngại. Bình thường chỉ có mình lớp Toán , thì kêu tụi con trai làm hết cũng được, nhưng đằng này lại có thêm cả cái lớp Anh và ba học viên mới nữa nên ....Ngọc Vi tắc lưỡi rồi cùng đám bạn chạy đến chỗ nấu thức ăn. Nhật Nam một tay băm băm thịt, một tay cố rướn lên để lau những giọt mồ hôi trên trán. Cậu quay sang nhìn Vi dò hỏi.
- Sao mấy bà không ngồi một chỗ mà lại đây làm gì?
Ngọc vi nhăn răng, nhỏ nở ra một nụ cười duyên dáng:
- Đến giúp mấy ông.
Thái Huy đang nếm món canh ngọt, nghe thấy nhỏ nói vậy mà suýt sặc ra ngoài, không đùa đấy chứ.Con gái lớp Toán sao đột nhiên ngoan ngoãn thế nhỉ? còn định phụ một tay nữa,trong đầu cậu đang nghĩ hẳn đây là một âm mưu gì đó. Ngọc Vi giật giật tay Cát Anh, giọng năn nỉ:
- Lớp trưởng, cậu nói với bí thư một tiếng đi, tớ muốn thử cảm giác vào bếp lắm á.
Nhật Nam lắc đầu :
- Nhà bà có bếp sao không thử, tự dưng lại đến đây rồi muốn thử.
Vi cười e dè,gãi gãi nơi gò má:
- Tại ở nhà mẹ tôi không cho vào bếp, sợ làm cháy nhà đó mà.
Anh Kiệt giật mình kinh hãi, nấu kiểu gì mà đến mẹ cũng không cho vào bếp vì sợ làm cháy nhà vậy trời. Đúng thật là !Cậu đánh mắt sang nhìn Trúc Ly và mười lăm học viên nữ của lớp Anh, rất chuyên nghiệp, họ nấu ăn như những bếp trưởng thực sự.trong khi đó...cậu nhìn lại Cát Anh và Ngọc Vi.
- Đây không phải nấu bếp ga nên các bà không nấu được đâu, nhóm lửa khó lắm.
- Ứ ! Nam cho bọn tôi thử đi, tôi biết ông là dễ thương nhất mà.
Nam vẫn chẳng thèm để ý tới thái độ năn nỉ ỉ ôi của nhỏ, cậu vẫn thái rau đều đều. Thế Bảo lân la lại gần Ngọc Vi, tay gọt đu đủ miệng thì cười tươi:
- Hay là bà gọt đu đủ giúp tôi nhé.
Vi hí hửng định đưa tay ra đỡ lấy quả đu đủ Bảo đưa cho thì đã bị tiếng thét của Nam và Huy chặn lại:
- Không được.
- Oái ! sao thế.
Bảo lóng nga lóng ngóng quay sang nhìn hai bạn, Nam cốc nhẹ lên đầu cậu, nhăn mặt:
- Có điên không mà kêu bả gọt, đứt tay thì làm thế nào.
- Nhưng mà bình thường tôi cũng gọt táo gọt xoài ăn mà.
Nam chép miệng, sau đó cậu thở dài, con gái lớp Toán lì đòn thế là cùng. Ra tay kí hiệu cho mười đứa con gai đi theo mình. Ngọc Vi mừng rỡ, xém chút nữa là nhỏ đã nhảy lên ôm Nam rồi. Nam dừng lại ở một khu bếp thủ công do các thầy cô tạm dựng.
- Mấy bà đun bếp nhé, đừng để lửa lớn quá, cháy khét thì nhịn đói mà ăn mì.
Hà Mi gật đâu, nhỏ nghiêng người cảm tạ Nhật Nam, Nam lắc đầu, đúng là hết nói nổi.Cậu bước ra ngoài để lại khuôn mặt hớn hở của tụi nó.
Nhưng mà thực tế thì khác hoàn toàn, thấy ngọn lửa đang dần tắt , Ngọc Vi cúi đầu xuống, nhỏ thổi tới tấp, khói xông vào mặt, nhỏ hít phải rồi lăn ra ho sặc sụa, mấy đứa còn lại cũng chẳng khác gì. Đúng là lần đầu vào bếp. Hà Mi lắc đầu, vậy mà trước đây nhỏ còn nghĩ lớn lên sẽ làm siêu đầu bếp cơ đấy.
Anh Thư cho một nhành củi khô vào trong, nhìn sang đám con gái lớp Toán cười khẩy:
- Đúng là tiểu thư.
Nhỏ đã được mẹ dạy nấu ăn từ năm bảy tuổi, nên phải nói trình độ vào bếp của nhỏ thuộc hạng siêu, nhìn cái cách thổi cơm của tụi con gái lớp Toán cũng khiến cho nhỏ thầm chế diễu. Cuối cùng thì cũng có cái mà lớp Toán thua lớp Anh. Ngọc Vi ném một cục than sang bên dãy bếp của lớp Anh, khóe miệng nhếch lên:
- Tôi biết bạn là một mẫu con gái tuyệt vời rồi, nhưng mà tốt gỗ hơn tốt nước sơn, bề ngoài và bên trong thì khác nhau một trời một vực.
Vi cũng không quên dành tặng cho Anh Thư một cái nhìn trêu tức. Khuôn mặt trắng hồng của Thu biến sắc, nhỏ giận tím mặt, nhưng còn có Kiệt và Đăng ở đây nhỏ không muốn làm lớn chuyện.
Rít một ngọn gió qua kẽ răng, Anh Thư dằn từng tiếng một:
- Cậu đừng có mà chọc điên tôi, tôi không bỏ qua dễ dàng vậy đâu.
Ngọc Vi bật cười lớn, nhỏ đang rất thích thú trước phản ứng của Anh Thư, xem cô nàng kìa, tức điên lên mà cũng chẳng làm được gì. Trúc Ly liếc xéo Vi một cái, nhỏ nói đểu:
- Anh Thư nói không đúng à ! Các cậu là con gái mà không biết chút gì về nội trợ thì làm con gái làm gì.
- Pháp luật nào bắt con gái phải ngồi yên trong bếp vậy.
Cát Anh lên tiếng sau một hồi quan sát. Trúc Ly nín bặt, nhỏ mập mờ trả lời, giọng điệu lúng túng:
- Đó là một điều đương nhiên mà bất cứ một phụ nữ nào cũng phải biết.
Câu nói phát ra cũng là lúc Trúc Ly thấy mình bị hớ. Cát anh hơi cười, nhỏ biết đối phương cũng đã thấy được sai lầm của mình.
- Từ nấc thang con gái...tới phụ nữ....còn xa lắm.
Nói xong nhỏ ngoảnh mặt đi,Trúc ly mím môi, nhỏ đang cố lắm mới không nổi điên lên với Cát Anh. Càng như vậy nhỏ càng thương cho các học viên nam ( bó tay). Sao họ lại có thể chính đựng được những đứa con gái như vậy chứ, bất chợt nhỏ quay sang nhìn dáng điệu vào bếp cảu con trai lớp Toán , không cầm lòng được mà thốt lên:...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








