“Bọn chúng bảo tôi là thằng ăn cắp, em có thể đuổi tôi đi khỏi nơi này được rồi đấy. Nhất định là em khoái chí lắm, đúng không?”
Bóng Lạc Hi nhòa trong đêm đen.
Hạ Mạt tưới hết cây trong vườn, cô bé vươn vai vặn người, ngáp nhẹ một cái, quay vào trong nhà.
***
Học sinh trường Thánh Huy đều cho là Lạc Hi sẽ không xuất hiện nữa, nhưng, hắn vẫn đến trường, lên lớp đều đặn. Nụ cười trên môi Lạc Hi vẫn dịu dàng ấm áp. Đôi mắt vẫn đen lấp lánh, ánh mắt vẫn trong suốt lay động lòng người như thế.
Học sinh trong trường từ xa nhìn hắn thăm dò.
Lạ kỳ, giữa những lời đánh giá bình phẩm rợp trời đất, giữa những cái chỉ chỉ trỏ trỏ không thiện ý, Lạc Hi vẫn đẹp tinh khiết như chàng hoàng tử mang khí chất thiêng liêng trong vương quốc thần tiên, hình như con người hắn không thể khinh mạn được.
Dần dà, bắt đầu có người nghi ngờ chuyện ăn cắp kia chỉ là bịa đặt.
Lạc Hi xem ra đúng là chẳng giống vậy chút nào.
Hơn nữa cũng chẳng có gì để làm căn cứ xác thực.
Bọn nữ sinh lại bắt đầu gần gũi Lạc Hi thăm dò, cẩn thận từng ly lừng tý nói chuyện với hắn. Là vì mọi chuyện đều không xác định được nên không khí trong trường có phần căng thẳng.
Sáng thứ Sáu.
Bất ngờ trên bảng thông báo ngoài sân trường có dán một mẩu báo đã ngả màu, trên mẩu báo đó có in một phần tin xã hội được người nào đó dùng bút mực đỏ đánh dấu khoanh tròn. Một năm trước, cảnh sát đã bắt giam một thiếu niên tên Lạc Hi vì nghi ngờ có liên can đến vụ trộm nhà dân, người phụ nữ họ Tống trong ảnh đã tự nhận trách nhiệm bản thân lơ là sơ ý tạo cơ hội cho tên trộm.
Học sinh trường Thánh Huy đứng đờ người, ngỡ ngàng kinh ngạc.
Đám học sinh bu lại đông như kiến trước bảng thông báo, đứa nào đứa nấy ngây ngô há hốc mồm. Tới khi một người từ đám đông bước ra, đưa tay xé mẩu báo, vò nát vứt xuống đất!
Người đó là Lạc Hi.
Lạc Hi lạnh lùng nhìn những người đứng trước mặt, ánh mắt hắn sắc lạnh, giễu cợt thách thức, làn sương mù ma quái bao trùm lên toàn thân hắn.
Học sinh trường Thánh Huy ngơ ngác trong thoáng giây.
Thế rồi không hiểu đứa nào đầu têu gào lên, tiếng sau to hơn tiếng trước…
“Thằng trộm cắp!”
“Lạc Hi! Thằng trộm cắp! Thằng ăn trộm! Lạc Hi!”
“Thằng ăn trộm! Cút đi đi!...”
“Thằng ăn trộm!...”
Học sinh trường Thánh Huy chìm trong không khí phẫn nộ, trước bảng thông báo bọn họ vung những nắm đấm bao vây Lạc Hi.
Lạc Hi đã đánh người.
Một nam sinh xộc vào lớp hai khối một cấp cao trung, kích động tuyên bố tin hắn vừa mới xem đánh nhau về. Lạc Hi đã đánh nhau với đám học sinh chửi hắn là thằng ăn trộm, đòn ra khá mạnh làm mấy đứa bị thương. Sau đó Lạc Hi cùng mấy học sinh đánh nhau bị thầy giáo giữ lại đưa lên phòng Giám thị. Ở đó hắn đánh luôn cả thầy Trưởng ban Giám thị.
“Sao thế?!”
Bọn học sinh trong lớp hãi hùng.
Nam sinh kia lắc đầu chán nản, lúc đó hắn chỉ chen tới bên cửa sổ phòng Giám thị chứ không vào được bên trong nên không rõ tại sao Lạc Hi tự dưng lại quại một đấm vào cằm thầy Trưởng ban Giám thị. Một học sinh đứng cạnh hắn thì thầm rằng thầy Trưởng ban Giám thị khi ấy hỏi gì đó có vẻ giống như đang phát âm hai từ “kỹ nữ”.
Hạ Mạt ngồi gần cuối lớp.
Cô bé đang ôn lại bài, tai đeo headphone để tiếng nhạc át tiếng ồn ào trong lớp học đi một chút. Cô bé cúi đầu đọc, trên trang sách những hàng những chữ chi chít, thời tiết quá nóng nực, những con chữ mờ mịt lùng bùng bay loạn xạ trước mắt cô bé.
Tự dưng Hạ Mạt cảm thấy phiền toái.
Bọn học sinh trong lớp kinh hãi bàn tán, Lạc Hi ngụy trang quá khéo, trước đây họ vẫn luôn cho rằng Lạc Hi xuất thân lương thiện, mọi thứ ở hắn đều xuất sắc, có nghĩ cũng nghĩ không ra hắn là tên lưu manh chuyên trộm cắp. Một vài nữ sinh định biện hộ cho Lạc Hi, họ cho rằng có khi Lạc Hi bị oan, chưa chừng hắn bị học sinh khác đánh thì có. Nhưng đám học sinh lập tức nhao nhao giễu cợt họ, chửi mấy đứa con gái đó ngu si mê muội, Lạc Hi là đồ rác rưởi trộm cắp, tội danh đã được xác nhận. Mấy đứa con gái đó gục lên bàn khóc ầm ĩ.
Hạ Mạt dán mắt vào bài học.
Tiếng nhạc ầm ầm, trong lớp học những âm thanh ồn ào đan xen nhau, ánh mắt cô bé càng lúc càng thờ ơ. Rốt cuộc Hạ Mạt cũng bỏ tai nghe ra, gấp sách “bụp” một cái rồi đứng lên.
Đúng lúc đó, cửa phòng học bị đẩy ra.
Tất cả học sinh trong lớp ngoái nhìn, một bé trai chạy vào, mặt đỏ phừng phừng giống như đang chịu sự uất ức nhưng vẫn rất đáng yêu. Bọn họ đều nhận ra đó là Tiểu Trừng, em trai của Hạ Mạt.
“Chị!”
Tiểu Trừng chạy như bay tới trước mặt Hạ Mạt, mắt rưng rưng, nó đang cố gắng ghìm không cho nước mắt chảy ra.
“Sao thế?”
Cô bé hỏi vội.
“Bố… bố đang ở trên phòng Giám thị…”
Tiểu Trừng nấc lên nghẹn ngào.
Phút chốc Hạ Mạt cứng đờ người.
Đám học sinh hiếu kỳ vây kín hành lang phòng Giám thị, đứa thì áp mặt lên kính cửa sổ, đứa thì ghé tai sát những kẽ hở, vừa nghe trộm nhìn trộm, vừa thích thú cùng nhau bàn tán. Những âm thanh khắc nghiệt từ trong phòng Giám thị truyền tới, tiếng thước quất, tiếng tay đập lên mặt bàn gầm lên giận dữ khiến học sinh đứng ngoài nghe phát khiếp, nhưng lại sung sướng vô cùng.
Đột nhiên, sau lưng họ bị gạt mạnh sang hai bên.
“Làm gì thế!”
Bọn học sinh đứng vây đằng trước tức tối đẩy lại, vị trí đứng lúc này bọn họ chen mãi mới được, không dễ để kẻ khác lấn át.
“Tránh ra!”
Tiếng một nữ sinh.
Đám học sinh đứng phía trước vội quay đầu lại, có đứa kêu nhỏ đó là bạn gái của Thiếu gia, hình như tên Doãn Hạ Mạt. Lập tức đám học sinh gượng gạo nhường đường cho cô bé. Tuy bị cô bé coi không ra thể thống gì, nhưng vì Thiếu gia đành phải nể mặt.
Hạ Mạt đẩy cửa phòng Giám thị.
Cô bé đứng trước cửa.
Tiểu Trừng đứng bên cạnh, nắm tay cô bé.
Phòng Giám thị bừa bộn như vừa bị cơn cuồng phong cuốn qua, giấy tờ bay loạn xạ, giáo án, khung kính, chậu hoa, bằng khen tứ tung dưới sàn. Mấy thầy giáo nghiêm giọng nạt nộ bọn học sinh đánh nhau đang nhút nhát nép mình nơi góc phòng. Thầy Trưởng ban Giám thị ngồi sau bàn làm việc đang ngửa đầu bịt mũi trông cực kỳ thảm thương, máu chảy từng giọng xuống bộ comple của thầy.
Ánh mặt trời rọi vào.
Lạc Hi mình đầy thương tích, chiếc áo sơ mi của hắn bị kéo rách lúc đánh nhau, miệng sưng húp, một việt máu nhỏ đã khô. Nhưng nhìn hắn vẫn đẹp lồng lộng lay động lòng người. Mái tóc như ngọc đen óng ánh trong ánh nắng mặt trời. Tuy nhiên nét mặt hắn đã mất đi vẻ dịu dàng lúc trước, khóe miệng dính đầy máu cong lên đầy khiêu khích giễu cợt. Mấy thầy giáo đang trách mắng răn dạy lũ học sinh đánh nhau, thỉnh thoảng lại trợn mắt tức tối nhìn về phía hắn, tuy nhiên họ không dùng thước đánh vào đầu hắn giống như cách họ đang giáo dục mấy đứa học sinh đánh nhau kia.
Bởi vì có một người đang đứng bảo hộ trước mặt hắn.
Hạ Mạt nhìn thấy bố.
Giống con gà mẹ bảo vệ gà con, bố đứng chắn trước mặt Lạc Hi không ngừng khom người nói lời xin lỗi từng thầy giáo, khuôn mặt mập mạp ướt đầm mồ hôi. Mấy thầy giáo không thèm để ý, bố cũng làm như không biết, cứ thể liên tục cúi gập người, nụ cười chực sẵn trên gương mặt....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








