watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

“Ồ, trong lúc lo lắng nhất thời đã có hành động không đúng đắn. Lần sau sẽ chú ý.” Hình Dục điềm tĩnh trả lời.
“…”
Hình Khải buồn bã thở hắt ra, dịch dịch người, vỗ vỗ vào cạnh gối bảo cô nằm xuống. Lần này Hình Dục không từ chối, cởi dép, nằm tựa vào đầu giường.
Khi người ta không thể chắc chắn ngày mai mình còn có thể mở mắt ra được nữa hay không, hồi ức luôn luôn trở thành một cuốn băng video quý giá nhất.
Hình Khải vòng hai tay ra sau gáy làm gối, cười cười, nói: “Em còn nhớ lần em tới trường quân sự tìm anh không? Toàn bộ đám nam sinh khi biết có một cô gái xinh đẹp tới trường thì đều sung sướng phát điên. Lúc đó anh vẫn chưa biết là em, còn hòa vào dòng người hò reo cổ vũ, ai ngờ em lại giống như Hoa Tiên Tử bước ra, em có biết tâm trạng anh khi ấy thế nào không?”
Hình Dục khựng người lại, lắc đầu.
“Tự hào, kiêu ngạo! Thầm kêu lên một tiếng: Tuyệt!” Hình Khải trở nên hào hứng, vừa ngồi dậy, lại khuỵu vai xuống: “Ai ngờ cuối cùng lại bị anh quậy cho chẳng còn vui vẻ gì nữa, em nói xem cái tính xấu đó của anh sao không thể sửa chứ?” Hình Khải thở dài thườn thượt, nói tiếp: “Có điều, khi ấy anh thật sự không ngờ em lại nhất định không chịu lấy anh, lại còn đối xử với anh quá đáng như thế..”
Hình Dục sờ sờ lên trán Hình Khải, lúc nào cũng để ý tới nhiệt độ cơ thể anh.
“Đang nói chuyện với em đấy, đừng đụng chân đụng tay.” Hình Khải giật tay cô ra, ghét nhất thái độ hờ hững như chuyện đó không liên quan tới mình của cô.
“Sau khi tốt nghiệp anh có định về bộ ngoại giao làm không?”
“Em muốn biết thật à?”
Hình Dục cười gật đầu, bỏ một viên thuốc ngậm ho vào miệng anh.
“Anh cũng đang do dự đây, bố muốn anh vào bộ ngoại giao rồi từ từ leo lên, em cũng biết anh là kẻ có dã tâm mà, không muốn đi từ đáy đi lên…” Hình Khải nghiêng đầu nhìn Hình Dục: “Em có biết lối tắt một bước lên trời là gì không?”
“Biểu hiện xuất sắc, có cống hiến vượt bậc đối với ngành ngoại giao Trung Quốc.” Hình Dục ngước mắt lên: “Vậy có nghĩa là, anh muốn ra nước ngoài phải không?”
Hình Khải búng tay tách một cái, véo véo cằm Hình Dục, cười nói: “Có tiêu chuẩn cho người nhà đi cùng, một nước ở châu Á, em đi cùng anh nhé?”
Hình Dục nghi ngờ nhìn bộ dạng của Hình Khải, trong mắt anh hoàn toàn không còn hình bóng của người phụ nữ kia.
Ai cũng nói phụ nữ là loại sinh vật nhạy cảm nhất trên thế giới, thực ra khả năng dò xét của người đàn ông cũng không kém gì. Dù sao đàn ông và đàn bà đều là tổng hợp của sự mâu thuẫn, họ hi vọng những người mà họ quan tâm không bị tổn thương, cũng mong chờ có được sự ủng hộ dù chỉ là lời nói, cho dù chỉ là những lời quan tâm vô thưởng vô phạt.
Song, khi An Dao chạy về nhà mẹ đẻ để tránh trước nghi vấn anh bị bệnh SARS, chút tình nghĩa cuối cùng trong Hình Khải, đã hoàn toàn bị rút cạn.
Nghĩ tới đây, Hình Dục ngồi dậy, bước xuống giường.
“Này! Em làm thế là có ý gì hả? Haizz… Em mau đứng lại cho anh…” Hình Khải còn chưa nói xong, Hình Dục đã đẩy cửa bỏ đi, trên cầu thang vọng lại những tiếng bước chân gấp gáp.
Hình Khải cười khì khì, những tiếng ho phải nén lại trong cổ họng cả nửa ngày cuối cùng cũng được giải phóng. Anh đấm đấm phần ngực đau nhói, biết ngay là cô phải chạy, không chạy nữa chắc anh chết sống vì khó chịu mất.
Lúc này, bên ngoài ban công vọng vào tiếng hét…
“Hình Khải! Anh từ xa gửi lời chúc phúc tới chú, tai họa cách nghìn năm, chú chắc chắn không chết được đâu! Có điều, nếu chú đi trước một bước, anh sẽ thay chú chăm sóc Tiểu Dục, đừng nhớ nhung gì, hà hà…”
Ông nội cậu chứ! Đặng Dương Minh.
Hình Khải vừa ho vừa cười. Có điều, những gì Hình Khải vừa nói là thật lòng, nếu anh có thể thoát được kiếp nạn này, anh nhất định sẽ tìm cách để đưa cô đi.
Cô tình nguyện ở lại cùng sống cùng chết với anh, nhưng lại không chịu thừa nhận là mình yêu anh.
Ai tới phân tích giúp tôi xem, cô gái này đầu óc có vấn đề thật rồi đúng không?



Chương 31– Xin lỗi, chúng ta chia tay đi


Nửa năm sau khi Hình Khải thoát khỏi dịch SARS, cùng năm đó, anh chính thức đưa ra lời đề nghị chia tay với An Dao.
Thực ra nguyên nhân chủ yếu không phải là vì Hình Dục, mà là sau khi Hình Khải thông báo với vợ rằng anh quyết định sẽ làm việc trong đại sứ quán Trung Quốc tại Hàn Quốc, An Dao chẳng buồn nghĩ ngợi gì nhiều lập tức chất vấn: “Không phải anh muốn cùng sớm tối ra vào gặp gỡ với cô giáo người Hàn Quốc xinh đẹp kia đấy chứ?”
Nếu nói trong lòng anh không khó chịu thì là giả, thời gian đầu khi quyết định sống cùng với An Dao là vì lòng tự tôn bị tổn thương, sau này cũng vì lòng tự tôn biết rằng Hình Dục sẽ không tha thứ cho mình nữa, anh cũng muốn thôi cứ sống như thế đi.
Chính là bởi vì An Dao có những ưu điểm xứng đáng được yêu thương, ví dụ như tính tình hoạt bát hay nói hay cười, ví dụ cô tình nguyện vì anh mà thay đổi thói quen lười biếng của mình, ví dụ cô hết lần này tới lần khác thì thầm vào tai anh câu “Em yêu anh”.
Nhưng, khi sự dễ chịu đó dần dần chuyển thành những trận cãi vã không ngừng nghỉ, Hình Khải tin rằng cuộc tình này đã mất đi ý nghĩa nguyên sơ của nó.
Đương nhiên, anh cũng không dám tự nhận mình là người chồng tốt.
An Dao kiên quyết không đồng ý, mặc dù cô cũng đã có dự cảm rằng họ không thể tiếp tục cho tới khi kết hôn, nhưng không người phụ nữ nào chấp nhận đối diện với sự thật bị vị hôn phu của mình vứt bỏ cả.
Gia đình họ An hết bà cô này tới bà dì khác tới thăm, Hình Khải một mặt phải nghênh đón cuộc thi kiểm tra đẳng cấp, một mặt phải ứng phó với sự “cuồng nhiệt hỗn loạn” của họ hàng thân thích nhà họ An. Nhưng Hình Khải không trốn tránh trách nhiệm, dù sao hồi đầu quyết định sống chung anh cũng chẳng hỏi ý kiến ai vì vậy chia tay cũng không cần phải được ai đó cho phép. Chỉ là nửa tháng sau đó, việc này khiến anh mệt mỏi vô cùng, khuôn mặt gầy sọm đi trông thấy.

Tháng 1 năm 2004.
Hình Khải và An Dao trải qua ba tháng chiến tranh lạnh, chính thức chia tay.
Yêu thương một thời gian, cuối cùng trở thành người xa lạ, khiến cả hai người bọn họ không ai cảm thấy dễ chịu cả.
Hình Khải nhớ lại trước kia, trong lúc bồng bột anh đã chấp nhận đối phương, và đã kết thúc tình yêu của mình trong bất lực. Bây giờ, không thể không đối mặt với hiện thực, anh vẫn là một người đàn ông chưa trưởng thành, vẫn là một tên tiểu tử đầy tật xấu.
Sự tùy hứng của bản thân, khiến ba người bị tổn thương, muốn hối hận cũng đã muộn.
Đồng thời, cuối cùng anh cũng nhận ra rằng, thích thì mãi mãi thích, cho dù bản thân có muốn bác bỏ tình cảm đó đến thế nào.
Không biết An Dao lấy đâu ra dũng khí, mà lại hẹn Hình Dục gặp mặt.
Hai người ngồi trong vườn hoa bên đường, Hình Dục nhìn An Dao lúc này vẫn đang đau đớn khôn nguôi, nhưng cô không sao thốt ra được một lời để an ủi bạn.
“Hình Dục, hôm nay mình sẽ không làm khó cậu, chúng ta sẽ nói chuyện với nhau như trước kia được không?”
“Chúng ta không thể quay lại trước kia nữa.” Hình Dục bình tĩnh đáp.
“Mình… lúc ấy mình bị điên rồi, không nên trút giận vào cậu.” An Dao buồn bã, nói: “Giờ nhớ lại những gì mình đã làm, mình thật sốc với chính mình.”
Chuyện hủy hôn đã kéo dài lâu như thế, An Dao cũng cảm thấy mệt mỏi, nhưng khi tất cả lắng lại, cô mới ngộ ra rằng, mình đã từng làm bao nhiêu là việc ngốc nghếch. Huống hồ, Hình Dục lại hoàn toàn không dương oai giễu võ trên tư thế là người thắng cuộc, rõ ràng cô đã trách nhầm Hình Dục. Có điều không phải việc gì cũng có thể nói “sớm biết thế”, chuyện gì phải trải qua thì nên trải qua....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3) - Hân Như
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới