watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

Buổi tối, Hình Khải bắt đầu động tay động chân với mình, mình biết anh sẽ không làm gì mình cả, chỉ là muốn thấy mình khóc mà thôi, nhưng mình lại đánh vào đầu anh, khiến anh đau tới phát khóc. Mình cố ý đánh anh thật mạnh, anh xâm phạm mình không sao cả, nhưng nếu anh nghiện làm chuyện đó, rồi sẽ dùng thủ đoạn để xâm phạm những người con gái khác thì sao? Không nên vì sự thờ ơ của mình mà anh phải đi lệch đường. Vì vậy, xin lỗi Hình Khải, em ra tay hơi nặng."> [Ngày 12 tháng 9 năm 1996. Hình Khải giành được giải nhất môn Taekwondo cấp trường, anh cho rằng cuối cùng cũng có thể vênh vang trước mặt mình được rồi, nhưng mình thật sự mừng cho anh. Hình Khải, anh giỏi thật đấy!"> [Ngày 13 tháng 10 năm 1996. Hình Khải bắt đầu hứng thú với thân thể đang dậy thì của mình. Thế là mình lên kế hoạch, dùng điểm số làm điều kiện trao đổi. Bởi vì mình biết anh là một chàng trai thông minh, khi mình nhìn thấy rất nhiều những phát minh nhỏ do chính tay anh làm trong phòng để đồ, mình đã biết anh lười học thôi. Còn nữa, thật ra mình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, sớm muộn gì cũng cho anh, anh không cần phải sốt sắng."> [Ngày 15 tháng 10 năm 1996. Có thể nói, hôm nay là một bước ngoặt trong cuộc đời mình, chính vào ngày nay, trong lúc mưa bụi bay khắp trời, đã xác định con đường mà sau này mình phải đi. Hình Khải vứt đôi giày trắng mà mình yêu quý nhất…"> “Xoạt!” một cái, Hình Khải đột nhiên cảm thấy quyển sổ nhật ký lơ lửng giữa không trung… cùng lúc đó, Hình Dục đang nhìn anh bằng ánh mắt không vui vẻ gì. Hình Khải đờ đẫn chớp chớp mắt, đang đọc đến chỗ quan trọng nhất ha ha ha…
Hình Dục quay người bỏ đi, chạy vào trong phòng đọc, khóa trái cửa lại, nhét sổ nhật ký vào trong két bảo hiểm sau đó lập tức đổi mật mã.
“Tiểu, Tiểu Dục, anh không cố ý đọc trộm đâu, thật đấy, vì anh làm đổ nước, tiện tay kéo ngăn kéo ra… thế là mở…” Hình Khải khẽ gõ cửa, chỉ chút xíu nữa là đọc được đến chỗ quan trọng rồi! Mẹ nó chứ, hối hận không kịp!

Hình Khải đứng ở ngoài cửa phải tới mười phút, Hình Dục mới chịu mở cửa ra gặp anh.
Cô nhìn chằm chằm vào mắt anh, Hình Khải chột dạ nhìn lảng đi chỗ khác. Sau khi cô biết Hình Khải vẫn chưa đọc được phần quan trọng nhất từ thần thái của anh, nghiêng đầu cười nhạt: “Anh, chào mừng anh trở về.”

Hình Khải hít một hơi thật lớn như trút được gánh nặng trên vai, ngay sau đó hai chân mềm nhũn, loạng choạng nằm vật ra sàn nhà giả chết… làm thế nào đây, muốn đọc tiếp nội dung trong quyển nhật ký đó quá, hay là cho nổ két bảo hiểm?



Chương 35 – Em học anh


Tối nay, Hình Dục làm rất nhiều món để tẩy trần cho Hình Khải, nụ cười luôn nở trên môi, không khí ấm áp.
“Hình Khải, chúc mừng anh, cục trưởng.”
Không biết bắt đầu từ bao giờ, Hình Dục thỉnh thoảng lại gọi thẳng tên anh là “Hình Khải”, đương nhiên, đây là chuyện mà Hình Khải thấy hài lòng nhất. Chỉ cần đừng anh trai em gái trêu tức anh là được, đối với anh hành động này của Hình Dục được coi là một bước tiến bộ lớn.
“Cảm ơn em, có điều chỉ là phó cục trưởng thôi.” Hình Khải cười tươi, Hình Dục nhà anh vẫn là xinh nhất, nhìn kiểu gì cũng rất bắt mắt.
“Tiểu Dục, sinh cho anh một đứa con nhé.” Anh chỉ buột miệng, nói xong mới thấy hối hận.
Song, Hình Dục lại không nói gì, cũng không tỏ ra là không vui, chỉ liên tục gắp thức ăn vào bát Hình Khải.
“Bố… giục anh à?” Cô cúi gằm đầu xuống, lí nhí hỏi.
“Hả? Ừ đúng đúng, đương nhiên, anh thì chẳng vội gì, nhưng bố thì sốt ruột lắm rồi.” Hình Khải thầm búng tách tay một cái, có lối thoát rồi.
Mấy năm gần đây Hình Khải học được rất nhiều điều, đặc biệt là khả năng tùy cơ ứng biến. Nhà trường là nơi anh bổ sung kiến thức, nhưng nơi khiến anh hiểu về quan hệ giao tế là môi trường làm việc. Trong quá trình tiếp xúc với những mối quan hệ, dần dần anh hiểu ra một đạo lý, hoặc nói cách khác, chính nó đã mài mòn tính cách góc cạnh trong con người anh.
Thứ mà Trung Quốc không thiếu nhất chính là người tài, vì vậy mới nói, cho dù là cơ quan chính phủ hay ở các bộ ban ngành, tuyệt đối không có chuyện đột phá nhờ thực tại hoặc bằng cấp, thỉnh thoảng cũng phải học cách thể hiện khả năng vô hại của mình.
Ngôn ngữ là một môn nghệ thuật tinh thâm uyên bác, mỗi một câu nói trước khi được thốt ra, phải học cách nghĩ đi nghĩ lại ba lần trong đầu đã, cố gắng hết sức để lựa chọn một phương thức hữu hảo và dễ được người khác chấp nhận nhất để từng bước từng bước tiến hành cuộc thảo luận. Do đó, duy trì tốt các mối quan hệ ngoài xã hội mới là bước đầu tiên thiết thực giúp người ta tiếp cận gần hơn với giấc mơ.
Đương nhiên, có vài người nhất định sẽ cười mũi, cho rằng, môi trường lớn sẽ mài mòn mặt chân thực nhất trong tính cách của con người, đối với những kẻ không có lập trường vững vàng như thế chỉ còn biết thở dài thôi.
Nhưng Hình Khải lại không nghĩ thế, xã hội dù phức tạp biến hóa tới đâu, thì xã hội cũng có công dạy chúng ta trở thành một người không khiến người khác phải phản cảm. Ngược lại, anh có thể tùy tâm tùy ý, cao ngạo huênh hoang, nếu anh có thể đảm bảo không ai coi anh là tên hề ngoài xã hội.
Hình Dục ngồi ăn cơm, Hình Khải càng nhìn cô, cô càng cúi đầu thấp hơn.
Rất lâu, cuối cùng Hình Dục mở miệng: “Anh hãy hỏi ý bố trước đi…”
“Gì nhỉ… chuyện này sao lại phải hỏi ý của bố?” Hình Khải thật sự không hiểu.
“Hôm đó bố về nhà, khi ăn cơm có nhận mấy cuộc điện thoại, hình như họ muốn giới thiệu bạn gái cho anh.” Hình Dục mím mím môi.
Hình Khải tặc tặc lưỡi, bố chẳng phải vẫn luôn muốn anh lấy cô sao? Thật đúng là còn sợ chưa đủ loạn chắc.
Hình Dục thấy anh mặt nhăn mày nhó, nói: “Thực ra cũng là việc bình thường thôi, mấy vị bác sĩ già trong viện cũng nhiệt tình lắm, hay giới thiệu bạn trai cho em. Cũng may em chỉ là bác sĩ làm ở phòng trị liệu, vì vậy mới không bị áp lực phải trực tiếp từ chối.”
Hình Khải nghi ngờ nhướn nhướn mày: “Em được lắm, anh ngờ là không phải em muốn giúp anh, mà đang lo lắng cho chính bản thân mình.”
Hình Dục cười khổ: “Đương nhiên không phải.”
Việc hôm nay chớ để ngày mai, đây chính là câu nói mà Hình Khải luôn rất sùng bái, thế là anh gọi vào điện thoại của bố, ngay trước mặt Hình Dục, anh oang oang nói: “Bố! Chẳng phải bố đang muốn có cháu bế sao? Hình Dục nói rồi, cô ấy đồng ý sinh, còn chờ ý kiến bố.”
Hình Dục đỏ bừng mặt đứng bật dậy, cô giơ tay định giằng điện thoại của Hình Khải, Hình Khải giơ cao tay lên nghiêng trái né phải, Hình Dục thấp nên không thể với tới. Cô đánh mất sự điềm tĩnh hàng
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
<<1...666768
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
1234...111213»
Truyện ngẫu nhiên
» Bong Bóng Mùa Hè 2: Sợi Ren Lụa Màu Xanh
» Bong Bóng Mùa Hè 3: Áo Cưới
» Nếu Em là Truyền Thuyết Của Anh
» Chỉ có thể là Yêu - Hân Như
» Yêu không hối tiếc - Hân Như
1234...8910»