Hình Khải tặc tặc lưỡi, nói: “Sao mình cảm thấy hễ mình cứ nói xấu Hình Dục là cậu lại cuống lên thế nhỉ?”
Đầu đũa của Đặng Dương Minh thoáng dừng lại, sau đó lại thò vào nồi lẩu gắp thức ăn, nhếch miệng cười: “Coi như mình ghen tị với cậu được chưa?”
“Được được được! Mình thích nghe điều đấy!” Hình Khải vốn cũng chỉ là nói đùa, càng không định suy nghĩ nhiều về việc đó, nhưng anh lại để ý thấy động tác vừa rồi trên tay Đặng Dương Minh. Giờ anh có thể khẳng định, Đặng Dương Minh chắc chắn là có tơ tưởng tới Hình Dục nhà anh, nhưng cụ thể là ở mức độ tình bạn hay tình yêu thì anh không rõ, anh cũng không muốn nghĩ đến giả thuyết ở vế sau.
Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Đặng Dương Minh ra mở cửa, Hình Dục lập tức nhìn thấy Hình Khải đang ngồi ở giữa nhà, Hình Khải cố tình liếc mắt nhìn cô với vẻ bất cần. Xì, thấy tôi không về nhà, lo phải không? Mềm lòng rồi chứ gì? Haizz, đúng là con gái mà…
Hình Dục đứng ở cửa nói với Hình Khải: “Em phải ra ngoài, sang đưa chìa khóa cho anh.”
“Khụ khụ…” miếng thịt dê mắc cứng ở cổ Hình Khải, anh vừa đấm ngực vừa đi ra cửa: “Em định đi đâu?”
Hình Dục mím mím môi: “Việc riêng. Một lát sẽ về ngay. Còn nữa, không được cho chú cún con vào nhà.”
Hình Khải định truy hỏi thêm, nhưng anh biết tính Hình Dục, chuyện cô không muốn nói thì cho dù có trăm người cạy miệng ra cô cũng không nói.
Hai người nhìn nhau im lặng, trong lúc không khí đang đặc quánh lại vì sự gượng gạo, Đặng Dương Minh ra mặt giảng hòa, đầu tiên là dặn dò Hình Dục vài câu, sau đó kéo Hình Khải quay vào tiếp tục ăn lẩu.
Nhưng, từ sau khi Hình Dục ra khỏi cửa, Hình Khải bắt đầu băn khoăn. Hình Dục có bạn ở Bắc Kinh không? Lén lút đi gặp ai chứ?
Đặng Dương Minh liếc xéo anh: “Đừng băn khoăn nữa, cô ấy chắc chắn không đi hẹn hò đâu.”
Hình Khải ném đũa xuống, lập tức phủ nhận: “Cô ta muốn đi gặp ai thì gặp, mình nghĩ chuyện khác mà.”
Đặng Dương Minh nhún nhún vai, vừa khoắng khoắng đáy nồi vừa nói bóng gió xa xôi: “Có một số người, ăn cơm trong bát nhưng lại nhìn cơm trong nồi, cho dù không ăn được nữa thì cũng phải ôm về mình, sao lại có loại người bá đạo như thế nhỉ?”
Hình Khải tức tối trừng mắt với Đặng Dương Minh: “Mẹ kiếp, cậu đúng là đồ phiền phức! Đừng có hiểu mình theo cách ấy được không hả?”
Đặng Dương Minh làm bộ làm tịch gắp mấy miếng thịt bỏ vào bát bạn: “Mình thật sự không muốn hiểu cậu đâu, nhưng từ nhỏ cậu đã độc đoán có tiếng, cả đại viện này trừ mình ra, ai dám động vào đồ chơi của cậu không?”
Hình Khải nghe xong lòng lại thấy bực bội, những thứ đồ chơi khác có thể cho hết Đặng Dương Minh, chỉ riêng Hình Dục là không được.
Anh không biết mình bỗng quan tâm tới Hình Dục từ bao giờ, lẽ nào là do câu nói đùa “Nhân lúc cậu không có nhà tìm vợ cậu tâm sự” của Đặng Dương Minh sao? Lẽ nào là do Đặng Dương Minh rung cây dọa khỉ với anh nên anh mới để ý tới Hình Dục?
Hình Khải lắc lắc cốc bia trong tay, một hơi uống cạn. Mặc kệ, dù là ai đi nữa, tranh giành Hình Dục với anh, anh sẽ liều mạng với kẻ đó.
***
Khi hai người bọn họ cơm no rượu say xong, Hình Khải ở lại nhà Đặng Dương Minh khoảng ba tiếng nữa, thấy cũng đến giờ rồi nên mới lò dò đi về nhà.
Anh mở cửa, mùi thơm của thức ăn bay ra từ trong bếp, lòng yên tâm hơn.
Hình Khải bước tới cửa bếp, quay một vòng để chứng minh, rồi cười kỳ dị: “Anh không mang Đại Dục về đâu nhé!”
Hình Dục lách qua người anh, mang đĩa rau vừa xào xong đặt lên bàn ăn.
Nhưng khi cô quay trở vào bếp, Hình Khải giơ chân chắn ngang cửa, nghiêng đầu nhìn cô.
“Sao thế?”
“Chiều nay em đi đâu?”
“Anh quản nhiều quá rồi đấy!”
Hình Khải đột nhiên nổi cáu, đang định phản ứng, Hình Dục hơi nghiêng đầu nói: “Anh ra ngoài xem ti vi đi, trong bếp dầu mỡ lắm!”
Lúc này Hình Khải mới nhận ra khói bếp thật nhức mắt, Hình Dục ngày nào cũng ở trong này mà chịu được sao?
***
Khi thức ăn đã được dọn ra, Hình Khải bắt đầu chọc ngoáy từng món rồi chê bai: Mặn quá, cay quá, mỡ quá!
Anh tức tối đặt đũa xuống: “Thật khó ăn! Từ ngày mai trở đi không cần em phải vào bếp nấu ăn nữa, chỉ lãng phí tài nguyên quốc gia thôi, lại đặt cơm nhà bếp một ngày ba bữa như trước kia đi!” Nói rồi, anh phẩy tay đi thẳng lên phòng.
Hình Dục thấy anh tức giận bỏ đi, cầm đũa lên gắp mỗi món một ít cho vào miệng nếm thử, cảm thấy mùi vị không có gì khác biệt, hơn nữa đều là mấy món anh thích ăn, chẳng có vấn đề gì cả.
Cô nhìn về phía cánh cửa phòng đang đóng chặt của Hình Khải, liệu có phải vì chuyện của con cún mà gây sự với cô không?
Nhưng, cho dù anh có giận tới đâu, cô cũng phải đấu tranh đến cùng.
Chương 12: Quyết định bất ngờ của Hình Khải
Từ sáng sớm, trong đại viện đã vang lên tiếng búa gõ đinh đinh đang đang nhức óc.
“Này, lắp cao lên một tí, loài chó này lớn nhanh lắm!” Hình Khải đứng một bên chỉ đạo anh lính cần vụ đang đóng chuồng chó.
Đặng Dương Minh bị tiếng gõ tiếng đập đánh thức, nhoài người ra ngoài ban công mắng Hình Khải gây ồn.
“Chẳng phải cậu nói sẽ tự mình làm chuồng chó sao? Mặc ấm thế đứng chỉ đạo thôi à?” Đặng Dương Minh ôm chú cún con, giơ lên cao làm động tác giả ném về phía Hình Khải.
Hình Khải vô thức vươn tay ra đón lấy: “Cậu đừng có dọa Đại Dục nhà mình.”
“Đại…” Đặng Dương Minh suýt chút nữa thì gọi tên con chó theo Hình Khải, cũng may vừa lúc ấy nhìn thấy Hình Dục. Hình Dục liếc mắt nhìn con chó nhỏ trong tay Đặng Dương Minh, rồi lại ngồi xuống tiếp tục chuyển chậu hoa.
Đặng Dương Minh cũng không hiểu tại sao Hình Dục lại không thích chú cún con này, nhưng lại ra giúp khi Hình Khải đóng chuồng chó.
“Hình Khải, mau ra dọn phân và nước tiểu của chó đi!”
Hình Khải mặt mày nhăn nhó, chau chau mày: “Hình Dục, em dọn đi!”
“Là anh muốn nuôi, em mặc kệ.” Hình Dục lau lau mồ hôi, tiếp tục nhặt những mảnh gạch vụn dưới sân.
“Giờ em không cần phải nấu cơm nữa, giúp đỡ đi mà…” Hình Khải ngồi xổm đằng sau cô đấm lưng nịnh bợ.
Hình Dục nói mặc kệ là mặc kệ, đưa một chiếc túi nilon cho Hình Khải, sau đó đi vào trong nhà.
Hình Khải hết cách, chưa bao giờ thấy cô cố chấp như thế, cứ như có mối thâm thù lớn với chú cún này vậy.
***
Đặng Dương Minh vừa nghịch nghịch chú chó con vừa nói: “Hay là tặng lại cho người khác đi, mình thấy Hình Dục đúng là không thích con chó này thật đấy.”
“Cô ấy không thích, mình càng phải nuôi! Càng chiều theo ý cô ấy, cô ấy càng được nước lấn tới.” Hình Khải bịt chặt mũi lau nước đái dưới sân.
“Cậu có hỏi cô ấy lý do không?”
“Hỏi rồi, cô ấy chê chó bẩn và ồn.” Anh cảm thấy còn có nguyên nhân khác, nhưng anh vẫn chưa biết mà thôi.
Hình Khải đột nhiên thở hắt ra: “Phải nói là anh cậu đã từng yêu không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng khiến mấy em gái mê muội, chỉ riêng Hình Dục là không sao hiểu được cô ấy đang nghĩ gì?”
“Này, nói thật đi, cậu đã gì gì với cô ấy chưa?”
Hình Khải giơ túi phân chó trên tay lên vờ ném về phía Đặng Dương Minh, khiến anh ta sợ hãi chuồn ra sau ghế sô pha nấp.
Hình Khải phì cười: “Suy nghĩ của cậu thật bẩn thỉu quá đấy, cô ấy mới mười sáu tuổi.”
“Mười sáu tuổi ở thời cổ đại là làm mẹ trẻ con rồi. Cậu không thấy Hình Dục rất giống mẫu con dâu thời cổ đại sao?”
Hình Khải sững lại, giống không? Hình như cũng hơi giống, đặc biệt là bộ dạng khi ở trên giường.
Nhớ tới chuyện tối hôm đó, những ngón tay như chạm vào được làn da non nớt mong manh của Hình Dục trong tưởng tượng. Chỉ thế thôi mà chỗ ấy của Hình Khải cũng có phản ứng....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








