watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)

“Tao ổn!”

Linh nháy mắt với Long tỏ ý rằng cô biết phải làm gì, và do đó Long cũng thôi không cự nự hắn. Dù sao, Linh cũng là 1 cô gái khôn ngoan và khéo léo…



“Anh vào uống trà nóng cho bớt say rồi về” – Linh bước xuống xe, nói nhẹ - “Anh về 1 mình trong tình trạng thế này thật em không an tâm.”

“Chưa biết anh à?” – Hắn giữ đầu cúi khi nói – “Anh đã nói là anh ổn. Em vào đi.”

Linh rút chìa khóa xe, chạy nhanh vào phòng mình. Hắn hơi bất ngờ và có vẻ bực dọc, tuy thế cũng quày quả vào theo, sau khi dựng xe ở sân trong và chào ông chủ nhà trọ.


Ngồi được 5 phút, hắn bắt đầu thấy buồn ngủ… Mắt hắn cứ díp lại. Linh còn đang loay hoay pha trà với chiếc bình điện vừa mượn được. Hắn ngả người nằm xuống, chỉ trong chốc lát, hắn chẳng còn biết trời trăng gì nữa.

Tút tút tút..

Chiếc điện thoại trong túi rung báo tin nhắn, khiến hắn tỉnh giấc. 08:16 PM–vậy là hắn đã ngủ gần 1 tiếng. Hắn lờ đờ ngồi dậy mở Inbox. Tin của Long: “Mày về nhà rồi chứ? Giờ tao ngủ! Mệt quá!” Sau khi trả lời Long cụt ngủn “OK, nightmare for u”, hắn mới để ý thấy Linh đang ngồi ngủ dựa vào tường, bên cạnh chiếc nệm hắn đã nằm, ly trà đã nguội hẳn đặt trên bàn. Tội nghiệp, em cũng đã mệt mỏi nhiều…Hắn lay Linh dậy. Cô mở mắt, nhìn hắn, thoáng cười: “Anh thức hồi nào rồi vậy?”

“Em nằm xuống đây, ngồi thế làm sao ngủ ngon được.” – Nói xong hắn chống tay đứng dậy. Linh kéo cánh tay hắn giữ lại: “Cho em mượn tay anh 1 lát…”


34.

Linh gối đầu lên tay trái của hắn, còn tay phải hắn gác sau đầu mình.

“Hôm nay anh thật là láu cá!” – Linh thủ thỉ - “Nhưng anh giỏi lắm!”

“Ừ..” – Hắn cười, như thể nó là điều tự nhiên. Mắt hắn ngó lên trần nhà, có 1 con thằn lằn đang tặc lưỡi. Sao không khí lại im ắng ngột ngạt thế này.

“…Anh có yêu em không?” – Giọng Linh có cái gì bức rức..

“Còn phải hỏi à?” – Hắn quay sang nhìn cô người yêu. Các cô vẫn thi thoảng hỏi vẩn vơ thế đấy!

“Không, em muốn câu trả lời lần nữa, ngay lúc này!” – Linh bỗng cao giọng hơn, và quả quyết hơn.

“Ừ…dĩ nhiên là anh có yêu…” – Vẻ mặt hắn căng ra, như thể hắn đang bị thẩm vấn và vừa nói cái gì đó không thật.

“Vậy…hôn em đi!” Linh rướn người sau câu nói làm hắn sửng sốt ấy, mặt cô đang kề rất gần. Hắn bối rối, vâng, hẳn phải bối rối thôi, cho dù hắn sành sỏi trong “vụ” này thế nào đi nữa… Linh đang tấn công hắn!!

“Lâu rồi anh không hôn em” Linh lại nói thì thào.

“Mới đây thôi…” – Hắn có vẻ yếu đuối lạ thường.

“Không! Lần ấy là em hôn anh!” – Linh ngúng nguẩy – “Em nhớ nụ hôn nồng nàn của anh…lần đầu tiên…” – Giọng cô dịu dần và buồn bã.

Hắn khẽ chạm vào môi Linh, hắn thề là hắn đã rất muốn hôn cô bằng tất cả tài hoa của hắn …Hắn đã cố, thật sự… nhưng… hắn không thể. Hắn không thể khi trong hắn không có tí cảm xúc nào, không ham muốn, không rung động, không say mê. Chỉ có sự gượng ép giả tạo. Hắn quay mặt đi.

“Xin lỗi em…”

“Không phải là anh của em.” – Linh nuốt nước mắt chực trào. –
“Có ai đó đã bước vào tim anh và mang anh đi khỏi em”.

Hắn nghe Linh nói, đầu óc xoay mòng. Lẽ nào…? Không, điều đó không đúng! Em sai rồi, anh vẫn là anh!

“Đừng có nói nhảm, chỉ là anh hơi mệt.”- Hắn đứng dậy và bước ra cửa - “Anh về!”. Linh ngồi dậy dựa người vào tường, ôm gối, nói vọng theo. “Đừng trốn tránh và dối lòng. Là chị ấy – người ban chiều đã chạy sang...” Giọng cô bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn không nhìn lại, cũng không đáp thêm câu nào, đóng sập cửa, bỏ mặc Linh bên trong đang bắt đầu khóc… “Tình yêu của chúng ta, có phải vì đã xây trên 1 thứ cảm giác phấn khích bồng bột tuổi trẻ, nên nó không đủ sâu, đủ lớn để giữ con tim gã lang bạt kỳ hồ như anh, hay là… thực ra anh chưa từng yêu em?”… Linh tự hỏi trong nỗi đau cô độc.


35.

Hắn chạy tà tà và nghĩ ngợi miên man lời của Linh. “…có ai đó đã bước vào tim anh…” Ai đó? Hắn đưa tay trái sờ vào ngực trái, rồi lắc đầu cảm thấy mình sao ngớ ngẩn. Hắn vuốt mặt, hình như trời đang mưa lất phất…

Về tới đầu hẻm, hắn đã sớm nhận ra nàng đang đứng nép dưới mái hiên nhỏ, co ro khóac chiếc áo khóac kaki màu xám. Không phải áo len trắng… nhưng nàng vẫn như 1 thiên sứ mảnh mai… Hắn nhấp ga vọt ngang, ngó lơ nàng.

“Ơ… H….Hoàng!!… HOÀNG!!!” – Nàng gọi lớn và cố vẫy tay gọi nhưng hắn vẫn chạy cắm đầu. Con hẻm dẫn từ đường cái vào nhà hắn chưa tới 30m… Hắn trong phút chốc đã tới được nhà và nhanh chóng cho xe vào, vội vàng đóng cửa…Thế mà, khi cái dáng chạy dưới mưa của nàng tiến gần, tay hắn như hóa đá trên cánh cửa.


“K..hông..thấy Hảo ?” – Nàng thở hì hục, khom người chống tay lên gối.

“Thấy, nhưng…” – Hắn ngập ngừng

“Nhưng sao..?” – Nàng hỏi hờ hững, vì mắc chú tâm đến 1 vấn đề khác. Nàng nhìn chúi mũi vào chân phải của hắn, vẻ ngơ ngác đến tội nghiệp – “…Ủa? Chân Hoàng…không sao rồi à?”


“Hãy thôi đi…” – Hắn bỗng lớn tiếng – “Đừng có bận tâm tới tôi, tôi có bạn gái, Hảo không biết à? Tôi không muôn gặp Hảo, không muốn thấy Hảo” – Hắn bước ra – “…vì thế, đừng xuất hiện trước mặt tôi, nếu không…”- rồi hắn nuốt phần còn lại của câu nói – “… tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra!!”

Nàng giữ ánh mắt hướng xuống, người vẫn khom trong vài giây , rồi nàng lùi lại 2 bước, ngước lên nhìn hắn, ánh mắt ngỡ ngàng quá đỗi. Không nói 1 lời nào, nàng cứ đứng im như pho tượng.


3 giây.


10 giây..


30 giây… 1 phút.


Hai phút trôi qua mà nàng vẫn cứ đứng như thế. Mưa mỗi lúc một nặng hạt. Môi nàng tái hẳn đi, tóc nàng rũ theo nước mưa, nhưng đôi mắt vẫn sáng bừng và nóng hổi. Hắn nghe ***g ngực mình như vỡ ra.


36.

Nàng trong vòng tay hắn yếu ớt như 1 con mèo ướt, lạnh ngắt, run rẩy.. Hắn nghe tim mình và tim nàng cùng đập những nhịp giống nhau. Cái nhịp đập hắn chưa bao giờ có khi ôm Linh. Nó căng thẳng, đau đớn mà lại ngọt ngào vô kể.

Nàng đẩy nhẹ hắn ra, nhưng vòng tay hắn thì cứ siết chặt. Hương tóc nàng thấm vào tận ngóc ngách nào đó trong tâm trí hắn. Hắn sẽ không để thiên thần bay đi, bất chấp tất cả… mặc kệ Long, mặc kệ Linh, hắn chỉ cần nàng là đủ…

Tiếng mở cửa khiến cả hai giật mình và hắn đành buông nàng ra khi thấy bóng dáng bé Vy. Nàng vuốt mặt bối rối và chạy ào ra ngòai trong sự ngỡ ngàng của hắn và con bé. Lòng hắn muốn đuổi theo, nhưng chân hắn thì cứ đóng đinh tại chỗ.

“Dzụ gì dzậy?”-Bé Vy hỏi với cái giọng tinh quái. Hắn trừng mắt nhìn nó với ý nghĩa nó sẽ ăn đòn nếu còn nhiều chuyện.

“Con bé nhà ông Tâm đấy à?” – Theo sau con bé Vy, là má hắn.

“Phải.”- Hắn đáp ngắn rồi đi về phòng, leo lên giường. Mọi chuyện đã bắt đầu trở nên rối rắm. Hắn đã làm gì? Và đã nghĩ gì? Hắn đâu biết rằng, hắn đang dấn sâu vào cái hố sâu tình cảm đến không thể dứt ra được.
………

Nửa đêm hắn nghe có tiếng cãi nhau. Chắc là ba hắn và vợ. Ban đầu hắn định không bận tâm, vì chuyện hục hặc của họ thỉnh thỏang vẫn xảy ra, hơn nữa, cứ cái đà ba hắn về khuya thế này, không có cãi vả hắn còn thấy khó tin hơn.

Tuy nhiên, tiếng qua lại mỗi lúc một căng và nặng nề. Hắn bò dậy bước ra phòng khách. Ba hắn trong bộ đồ xốc xếch và lè nhè say đang ngồi đó. Còn … người phụ nữ kia thì đang khóc tấm tức. Bé Vy níu góc màn vẻ sợ hãi....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
12»