Dạo này thấy tâm trang cậu Hòa cứ thất thần, nó muốn hỏi cậu vấn đề có phải người phụ nữ kia không nhưng nó không dám.
Sáng nay nó thức dậy muộn, lo trễ xe buýt nó ăn vội dĩa bánh cuốn cầm hộp sữa và cặp phóng như bay ra khỏi nhà, chạy thục mạng tới trạm, thoáng thấy xe sắp chạy, nó vẫy vẫy, chạy tới thiệt nhanh
- chú ơi, còn con nữa
Leo được lên xe, nó thở hổn hển, rút vé trình cho chị nhân viên
- lần sau em cứ bình tĩnh, xe sẽ chờ mà, không cần vội- chị nhân viên mỉm cười
- con cứ đi từ từ, bác thấy con vẫy là bác chờ- bác tài cười hiền.
- mấy con đứng nhít nhít vào cho các bạn khác còn lên xe đi học chung nào- bác tài nói nhẹ nhàng0
Bước xuống xe buýt, nó cười chào bác tài, lúc đi ngang qua cổng giáo viên nó thấy người phụ nữ ở siêu thị hôm trước, thì ra dáng vẻ của cậu Hòa lúc đó là gặp phải cô ấy.
--------------------------------------------------------------------------------
7. Chuyện Tình Thầy và Cô
Bước vào lớp với vẻ mặt đăm chiêu, Qùy và Trinh Việt kiều phi châu( đen í mà) nhìn nó
- Sao vậy mày?
- Mày biết cô giáo chạy chiếc attila eli tóc ngang tầm này, mặt ...- vừa nói nó vừa đưa tay tả dáng người
- Hehe, cái vụ này thì phải giao cho Huy bê đê- Trinh cười lớn
- Dạ, có em thưa các nữ sếp- Huy lí lắc
- Chuyện là....- 4 đứa chụm đầu bàn bạc to nhỏ
- Ok, mai sẽ có thông tin
Sáng hôm sau có mặt ở lớp thiệt sớm, nó ngồi ngặm cục xôi hóng thằng Huy, Quỳ thì đanh tranh ăn với mấy đứa.
Vừa thấy bóng Huy, nó đã vẫy tay, Huy chạy lại, cạp cục xôi trên tay nó 1 miếng rõ to
- sao mày ăn tham dzị- nó chu mỏ
- hehe, trả công tao nhiêu đó là quá ít
Nghe thấy thế, Trinh và Quỳ liền chạy lại.
4 đứa lại chụm đầu to nhỏ, thấy thế mấy cái mỏ nhiều chuyện cũng bu lại, thế là tự nhiên lớp nó dồn lại 1 cục, xì xầm bàn tán.
- I dza!, có nhiêu đó thôi hả?
- Nghe mà chảy mồ hôi ướt hết cả áo
- vậy là biết nguyên nhân sao thầy Hòa buồn rồi
Đám lớp nó dãn ra, nó cũng ngồi thở bù cho mấy phút thiếu O2 vừa thôi. Vậy là đã rõ, cậu và cô Thanh Ngọc đã quen biết nhau từ thời sinh viên, khỏi nói cũng biết cậu để ý cô rồi, vấn đề bi giờ là không biết người đi cùng cô hôm trước có phải là người yêu hay không?!
- Nè, nếu vậy thì vẫn còn nước còn tát mà- Trang béo vỗ tay nói
- Ùh, đúng, cô chưa có chồng thì vẫn còn cơ hội- Phát phụ thêm
- Thời buổi bây giờ là phải "đánh đồn có địch"- Duy Heo( Duy Huy) gật gù.
- Tụi mày ồn ào quá, nói thế rồi tìm ra cách chưa- Hiếu cáu.
Đáp lại lời Hiếu đứa nào cũng nhe răng cười... đếm đủ cả hàm. Nó nhìn hiếu, vẫn chưa hết chiến tranh lạnh.
- Tao có ý này, tui mình nên....
Thế là đám lớp nó lại chụm đầu dzô ( lại sắp có tình trạng ngộp thở do thiếu O2 đây ^^).
..........................................................................................................................
- Cô ơi, cô cho em hỏi bài này 1 xíu
Nghe tiếng gọi, cô Ngọc giật mình, quay lại. Nhìn cậu học trò cao hơn hẳn cô, đang cầm cuốn sách chìa ra trước mặt với nụ cười, cô mỉm cười
- Đâu đưa cô xem nào
- Bài này em không hiểu lắm ở chỗ này cô ạ- Hiếu nhăn mặt gãi đầu
- Em nhìn đây nhé, ta có...
Sau 1 hồi giảng bài, Hiếu cười, gãi đầu tỏ vẻ đã hiểu
- Em cảm ơn cô, có thế mà em cũng không biết
- Không sao, có thắc mắc em cứ hỏi, cô sẽ giải đáp, mà em học lớp nào, tên gì, cô mới về trường nên không nhớ hết các em được.
- Dạ, em tên Hiếu. Em cảm ơn cô, thôi em không phiền cô nữa, hôm nay thứ 7 máu chảy về tim phải không cô?
- Thứ 7 máu chảy về đâu chứ em?!- cô cười- chào em nhé.
- Dạ, em chào cô.
Bước 1 đã thành công, Hiếu chạy lại đập tay mấy đứa bạn nãy giờ đang lấp ló ngay góc cầu thang.
Đã kiểm tra thông tin.
Phòng giáo viên, nó loanh quanh trước cổng, thấy cậu Hòa từ xa, nó mừng quýnh
- Cậu ơi, chở con về với, hôm nay con lười đi xe buýt
- Uh, chờ cậu xíu. Nhanh lên cậu ơi, trễ giờ phim chiều- nó thúc cậu mà mắt cứ đảo đi đảo lại.
Thấy dấu hiệu ok của Duy Anh, nó liền kéo tay cậu hòa đi thật nhanh ra bãi giữ xe giáo viên. Thấy cô Ngọc đang lúi cúi với cái xe, nó nhanh chóng chạy lại
- Cô ơi, xe cô bị sao vậy?
- À, hình như nó bị thủng rồi- cô cười buồn
- Xe này mà dắt nặng lắm, thầy ơi dắt giúp cô sửa đi ạ- nó quay lại nháy mắt với cậu Hòa
- À, ừ- cậu ngập ngừng
- Phiền anh quá- cô Ngọc cười thật tươi
Ra tới tiệm sửa xe.
- Anh ơi, xem dùm bánh sau của xe- cậu Hòa vừa dắt xe lên lề, theo sau là nó và cô Ngọc
- Thầy thông cảm, xe nhiều quá, thầy chờ được không, có thể lâu đó- chú sửa xe tay quệt mồ hôi, chỉ vào mấy cái xe trước cửa tiệm.
Nhanh như cắt, nó cười tười, quay ra nhìn cô Ngọc
- Cô ơi, em thấy cô sắp trễ giờ dạy thêm rồi, thôi để thầy Hòa chở cô đi tới lớp nhé, xe để chú sửa xong rồi em nhờ chú dắt qua trường
- Ơ, cô- cô Ngọc lúng túng, không hiểu ý Minh cho lắm
- Thầy, nhanh nhanh chở cô tới lớp không trễ giờ- nó kéo tay cậu giục
Cậu nhìn nó, rồi cười, cốc nó 1 cái, thế là cậu cũng chở cô về. Nó cười, ra hiệu ok, cho đám bạn từ cổng trường chạy ù ra giải phóng mấy cái xe cho chú sửa xe.
Bước 2: anh hùng cứu mỹ nhân đã thành công. Nhờ tài ăn nói của nó kéo được cậu Hòa, còn Hiếu thì kéo dài thời gian cho Quỳ tung hỏa mù với bác bảo vệ cổng giáo viên bằng cách bắt Duy Heo cãi nhau với Trinh Việt kiều vì 1 chuyện đâu đâu, còn Phát Hàn Quốc( sến như phim Hàn) xì bánh xe cô giáo.
Về tới nhà, nó ngồi vào bàn, định bụng ăn thiệt nhanh để trốn lên lầu, tránh cậu Hòa, chưa kịp ăn cơm thì nó đã bị cậu chặn hỏi
- Mấy đứa bày trò hồi chiều phải không?
- ....
- Lần sau đừng như thế, chuyện của cậu để cậu giải quyết
Nó không nói gì, xị mặt xuống , cắm đầu vào chén cơm. Thấy bộ mặt của nó, cậu Hòa nhẹ giọng
- Chuyện với cô Ngọc đã là quá khứ rồi
Nó ngẩn lên nhìn cậu.
- Hồi sinh viên- giọng cậu trầm hẳn- cậu để ý cô. Cô rất dễ thương, giọng nói nhẹ nhàng, học lại khá. Vì cậu và cô là bạn đồng hương nên rất hay nói chuyện với nhau- cậu ngừng lại, gắp thức ăn cho nó( đang mãi nghe, toàn nhai cơm trắng)- cô được nhiều bạn và các anh khóa trên để ý, mỗi lần thấy cô đi với người khác, cậu rất buồn. Nhưng chẳng thể làm gì được, cậu không có duyên ăn nói, lại không đẹp trai, cậu chỉ biết làm bạn và lắng nghe- nói tới đây, tự nhiên cậu thở dài- rồi 1 ngày, hôm đó là tiết Toán cao cấp, cô ấy nhận được 1 bó hồng đỏ thắm từ tay anh Thiện khóa trên, ngay lúc thấy nụ cười của cô ấy, cậu biết mình mất cơ hội rồi- cậu không nói nữa, gắp thức ăn.
- Người hôm đó cô ấy đi cùng trong siêu thị là Thiện?- nó mím môi nhìn cậu
Cậu gật đầu.
Bữa cơm chiều thật buồn, tối đó nó không sao ngủ được.
Sáng hôm nay tới lớp, nó kể lại câu chuyện cho Quỳ, Quỳ kể cho Trinh, Trinh kể cho Huy và truyền khắp lớp. Giờ ra chơi, lớp nó họp nội bộ. Bảng xanh được dùng làm bàn mô tả chiến lược, phân tích tình hình ...
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








