watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Quân cười khì khì, vặn người răng rắc “Lâu lâu mới được giãn gân giãn cốt, đã quá chú à!”

“Đã thì quay lại vào đồn”

Quân ngậm chặt miệng, liếc nhìn Định, lúc sau mới nói ấm ích “Cháu gọi điện phá chuyện tốt của chú hay sao mà chú cau có thế kia”

Định không thèm phản ứng nhưng Dương bỗng nhiên mặt đỏ lựng, cô nghĩ đến màn “thắm thiết” hồi chiều và sự xuất hiện khủng bố của một binh đoàn phá hoại.

Quân thấy vẻ mặt của Dương thì ngợ ngợ, cười cười.

“Chết cha, đoán lung tung mà lại trúng rồi”.

Định quay ra, nhìn Quân lạnh lùng “Nói nhiều. Về nhà đi. Mọi người đang tìm!”

Quân nhún vai, giọng ương ngạnh “Cháu không về. Đừng nói chú cũng hùa cả vào với ông và mẹ cháu đấy”.

Định vẫn lầm lì “Đi đâu thì đi. Nhưng đừng để họ động cái lại gào đến chú”.

Dứt lời, Định kéo tay Dương đi phăm phăm. Dương ngoái lại phía sau, Quân vẫn đứng đó với vẻ mặt của nàng cung tần bị “thất sủng”. Dương áy náy kéo kéo Định lại.

“Anh không định hỏi xem Quân cãi gì với nhà à?”

“Không!”

“Nhưng mà…”

Dương còn đang do dự thì Quân đã rảo bước sánh ngang gần hai người, tỉnh bơ xoa đầu cô “Ối dà, Nhái Bén, đừng có lo xa. Chú Định mặt sắt đen sì, nhưng lòng mềm như bún. Trông thế thôi nhưng thương đây lắm, bỏ thế nào được. Chú nhở??? Thôi chú với Nhái Bén cứ đi chơi, cháu về nhà trước”

Định quay phắt ra, giọng đanh lại “Về đâu thì về, đừng có về nhà chú”.

Quân cười nhe răng “Vầng, vậy cháu chuyển khẩu qua nhà Nhái Bén, hê hê!”

Dương trợn mắt nhìn hai chú cháu nhà kia đấu khẩu một hồi, cuối cùng đi đến một kết luận to nhớn. Quân đúng!!!

Lòng Định đúng thật là mềm như bún. Bởi vì sau một hồi chày bửa và giằng dai, rốt cục, Quân nghênh ngang khoác ba lô về thẳng nhà của Định.


Chương 18.1 Có lúc anh từng nghĩ, Dương chỉ cần biết đến anh là đủ…


Buổi tối. Dương hí hoáy trong bếp đúng kiểu một bà nội trợ đảm đang xếp các loại thức ăn trên bàn. Nhìn thì khá đẹp mắt dù thức ăn chế biến sẵn là … chủ yếu ^.^. Cô bưng bát canh cà chua trứng đậu đặt lên bàn – thứ duy nhất là sản phẩm cô tự chế, xuýt xoa nêm nếm một hồi, chưa kịp ngợi ca mình thật có hoa tay thì nghe thấy ngoài phòng khách có tiếng vật lộn. Cô vội lau tay, lao ra thì thấy Định và Quân đang vật nhau như hai thằng nhóc con lớn xác.

Tiếng Quân hổn hển.

“Cháu đã bảo rồi… Cháu nhất quyết …. không gọi!”

Định vẫn cố sức giành lấy chiếc điện thoại của Quân. Hai chú cháu to như hai con tịnh giằng co nhau khiến Dương phát xót cho cái salon của mình. Tình hình có vẻ rất cân sức nên thương vong thuộc về cái … salon là điều chắc chắn.

Dương đứng thô lố mắt một hồi, bụng bảo dạ mình có nên gào lên cổ vũ cho “hai trẻ” này cho xôm không. Hay lại nhảy bổ vào để mà can ra. Hay cứ im thin thít như thịt nấu đông cho hai chú cháu nhà ấy giải quyết nhau còn một mình cô đi … đánh chén???

Mà cái thằng nhóc Quân này… sao nó lại có biệt tài làm cho mọi người cũng trở nên hàm hồ và con nít như nó vậy không biết? Đấy, bằng chứng là Định của cô điềm đạm trầm tĩnh là thế, hết bị nó chọc cho phát cáu lên, còn giờ thì cũng thượng cẳng chân hạ cẳng tay như ai!

Được một lúc, ưu thế nghiêng về phía Định, anh đè được Quân ra và giằng lấy được chiếc điện thoại. Thấy cu cậu chuẩn bị nhào vào mình, anh trừng mắt.

“Còn lèo nhèo chú sút thẳng ra ngoài đường!”.

Quân tức tối đứng im, sau thấy Định bấm số điện thoại thì cáu kỉnh.

“Sao chú không lấy máy của chú mà gọi, lấy máy cháu làm gì?”

“Máy hỏng”. Dương nhận ra mình đã buột miệng đáp thay.

Quân phát hiện ra Dương đã đứng lù lù một góc thì hất hàm.

“ Thế sao không lấy máy của thím í?”

Định trừng mắt nhìn Quân khiến cu cậu buộc phải im mồm một cách ấm ức. Tiếng chuông từ đầu dây bên kia vọng tới, sau đó là tiếng nói thảng thốt của bà Hoàng Diễm.

“Quân, con đang ở đâu, ở đâu hả?”

Định ấn vào tay Quân, vẻ mặt đầy đe dọa. Quân đành nghe máy, thở ra chán ngắt. “Vầng, con đây, con chưa bốc hơi khỏi mặt đất nên mẹ đừng có làm loạn lên nữa được không???”

Quân cầm điện thoại, bước ra ban công, nói bô lô ba la một hồi, giọng điệu cáu kỉnh và nhặng xị. Dương ở trong mà thấy lõm bõm nào toàn “khủng bố” “phát điên” “không thể chịu đựng nổi”, “quá đáng” và cuối cùng là câu gào lên “Mặc kệ con”. Cùng với cái giọng phẫn nộ là bước chân hùng hục đi vào nhà, ném điện thoại cái vèo xuống bàn của Quân.

Dương trợn cả mắt lên, chú cháu nhà này, đến cái vụ ném đồ cũng giống nhau là thế nào?

Chỉ Định là cười an hòa “Nào, ăn cơm thôi”.

Bữa cơm đầu tiên của ba người với nhau, Định ung dung ăn còn Dương và Quân chí chóe cãi nhau ỏm tỏi. Nhất là khi Quân ra vẻ cám cảnh xúc xỉ cái vụ Dương hậu đậu nên chỉ biết mua đồ ăn sẵn. Cậu ta còn ngang nhiên bê thẳng bát canh duy nhất mà Dương nấu về phía mình và khăng khăng không thèm ăn bất cứ cái đồ “hàng chợ” nào khác khiến Dương tức điên.

“Không ăn thì nhịn, trả bát canh lại đây”.

Quân trả lời bằng việc bê cả tô canh lên húp soạt một cái, rồi híp mắt nhìn Dương hỉ hả “Kia kìa, ăn giả cầy đi kìa. Thấy bảo ăn sú giò nhiều… sữa lắm!”

Dương sặc cả cơm, khiến Định phải quay sang vỗ vỗ lưng cô, rồi trừng mắt đe nẹt thằng cháu hỗn hào.

“Lát nữa rửa bát”

Một lời như dao chém đá khiến Quân mặt mũi tiu nghỉu. Lúc nhìn cậu ta đeo tạp dề có hình con lợn hồng mũm mĩm, đứng lọng cọng xoa xoa rửa rửa, bao nhiêu tức tối bay vù đi hết, Dương thấy mình ngoác miệng ra cười.

***

Xua đuổi khản cả cổ thì hai chú cháu nhà kia cũng cuốn xéo về nhà. Dương ung dung đi tắm táp rồi trèo giường ngủ, lúc nhắm mắt nhớ lại một ngày đầy sự kiện. Mọi thứ gay cấn một cách… mù mờ khiến Dương xoay xoay trở trở một hồi cũng chìm vào giấc ngủ.

Ở phòng bên, Quân và Định vẫn nằm ườn trên salon uống bia. Quân nằm úp sấp, ngước lên nhìn Định.

“Chú giải thích với Nhái Bén vụ cô Đan chưa???”

Định lắc lắc đầu. Lúc này mới sực nhớ, anh vẫn chưa giải thích ngọn ngành gì cả, không biết Dương có thắc mắc gì không? Thật ra, anh đã định nói với cô thật rõ ràng cả ngọn nguồn cơn cớ, nhưng chỉ vì một câu nói của Dương, đã khiến anh nghẹn lời. Định nhớ đến khuôn mặt vừa bẽn lẽn, vừa ngại ngùng, lại vừa chờ mong của cô lúc đó.

“Em đợi anh đủ tin em để không cần tới lời nói dối”

Vì câu nói đó thôi, Định xúc động đến mức quên đi tất thảy, chỉ muốn kéo cô vào lòng, ôm cô thật chặt, không bao giờ rời xa nữa.

Định tự nói với lòng, sẽ có hôm nào đó, kể hết với cô. Thành thật, chân thành, không giấu giếm. Nhưng khép kín quá lâu, việc mở lời về một câu chuyện cũ chẳng hề dễ dàng như người ta tưởng. Có một cánh cửa kí ức trong Định, cảnh cửa ấy anh từng muốn khóa lại vĩnh viễn, vì nó chứa đựng quá nhiều nỗi buồn, sự cay đắng và tuyệt vọng.

Có lúc anh từng nghĩ, Dương chỉ cần biết đến anh là đủ. Còn những chuyện đã qua chẳng còn quan trọng, cô biết cũng chỉ để thêm nặng nề. Nhưng mỗi lần nhìn ánh mắt băn khoăn của cô, anh lại thấy lòng nao nao. Dương không hề hỏi nhưng Định biết không phải cô không thắc mắc. Chỉ là cô đang im lặng một cách kiên nhẫn mà thôi…...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
» Bà xã nghịch ngợm, em là của anh - Ann
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Bồ công anh bất tử - Chi Chan
12345»