watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


Xét cho cùng, người thân duy nhất còn lại của anh trên đời, không phải là Quân sao?

Định nhấn nút khởi động máy. Điện thoại rung lên từng hồi, báo đến những cuộc gọi nhỡ liên tục của Dương. Chắc Dương đã mệt mỏi không ít, cứ nhìn vẻ bơ phờ tối qua của cô thì biết. Giờ chính anh, sức lực thanh niên cũng cảm thấy rời rã sau một đêm chập chờn mộng mị.

Trên máy, hiện lên cả các số gọi nhỡ của ông Thụ. Đêm qua khi anh lao đi, ông có vẻ lo. Nhưng vì điện thoại hết pin và cũng quá khuya nên Định không gọi lại. Anh bước ra hành lang, bấm số của ông, thông báo vắn tắt tình hình và muốn xin nghỉ phép. Ông Thụ xuề xòa bảo Định cứ lo việc gia đình thoải mái. Ông sẽ thu xếp. Rồi đột nhiên, ông Thụ hỏi một câu khiến Định sững người.

“Chú nói gì ạ?”

“Ơ cái thằng này, chú nói thế mà nghe không ra à? Phải mày quen biết gì ông Vũ không?”

Định im lặng một thoáng. “Quen biết” ư, anh với ông mà có thể dùng từ “quen biết” để nói sao?

Định ậm ừ hỏi lại “Sao chú hỏi cháu thế ạ”.

“Chẳng có gì. Thấy tay này hỏi thăm mày nhiều hơn bình thường nên chú thấy lạ. Thôi, cứ ở nhà lo việc đi. Khi nào đi làm được thì gọi cho chú”

“Vâng. Cháu chào chú”.

Định cúp máy, thẫn người. Có phải “Chạy trời không khỏi nắng” là thế này không? May mà ông Thụ không hỏi thêm. Nếu không, anh cũng không biết nói thế nào!

Định đứng im trong một thoáng, rồi lắc mạnh đầu. Nghĩ ngợi không được tích sự gì. Anh đi xuống cầu thang. Đến chỗ chiếu nghỉ, nơi anh va phải Dương hôm trước, Định thoáng ngẩn người. Anh nhớ lại buổi tối kì dị mới cách đây chưa đầy chục tiếng, có cô nàng 28 tuổi, áo còn vương màu máu, ôm chặt lưng anh vì đói, khóc một cách ồn ào vì lỡ uống phải ly trà gừng bỏng lưỡi, xì mũi không ngại ngần, và nhìn anh bằng cái nhìn ngơ ngẩn của cô bé 8 tuổi.

Định bất giác nở nụ cười, anh bước ra đường.

Mặt trời rực rỡ trên đầu. Một ngày mới. Những bất an tạm xua đi trong thoáng chốc.

Định về nhà, tranh thủ tắm ào qua rồi xếp đặt lại ít quần áo mang vào viện cho Quân. Hai chú cháu người gần giống như nhau nên Định không cần phải mua thêm gì. Định đi ra cửa, sực nhớ, quay lại tủ lấy thêm ít tiền nhét thêm vào ví rồi khép cửa. Ngang qua nhà Dương, anh không nhận ra mình đã ngoái lại liếc nhìn.

Cánh cửa đóng chặt. Chắc Dương vẫn ngủ say. Không biết mắt cô còn sưng không nhỉ?

Ý nghĩ này chợt đến khiến Định bất ngờ với chính mình. Đang lựng khựng bước chân, thì thấy Dương đứng từ dưới đi lên, bước từng bậc, đầu chúi xuống nhìn xuống bàn chân, tay vung vẩy một gói xôi và túi đậu nành, miệng lẩm nhẩm câu hát chế theo bài Sắc màu.

“Một người xinh xinh, giống như là mình. Một người xinh giống như mình rất là xinh. Còn bọn xung quanh ta, toàn bọn xấu rất xấu, bọn rất xấu xung quanh ta thật là bực mình…”

Định cố nín cười, nhìn Dương đi qua mình mà không hay biết, vẫn léo nhéo mấy câu hát chế lại lời rất ngộ nghĩnh. Bóng cô đã khuất trên cầu thang, nhưng tiếng hát chế lời vẫn vẳng lại .

“Một đường cong cong, nối bao đường vòng. Một đường cong nối bao vòng vẫn hoàn cong cong. Một đêm trong đêm thâu, và trời tối rất tối. Dù đêm tối hay đêm thâu vẫn thắp đèn dầu…”

Có tiếng mở cửa lách cách. Tiếng Dương bước vào phòng. Định đứng im, lặng thầm nghe những âm thanh đó, bỗng thấy cuộc sống thật nhẹ nhõm. Anh bước đi, chợt nhớ lại mới hôm trước thôi, Quân đã nhăn nhở bảo anh.

“Các cụ đã bảo là làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta trêu. Chú có cô láng giềng ngộ thế không trêu thì có phải phí của không?”.

Giờ anh mới thấy, thằng cháu trời đánh thánh vật của anh nói đúng.

Anh có cô láng giềng “ngộ” thật.


Chương 9.2: Có khi cô… dở hơi hơn là cô vẫn nghĩ ^^


Dương ngồi trên thành cửa sổ, nhón từng miếng xôi, “chim chim” lại một lúc trong tay, rồi mới nhét vào miệng, vừa ăn vừa lên dây cót lại tinh thần cho mình. Sáng nay, cô đã dậy thật sớm, chạy đi đến tận đầu ngõ mua thứ xôi được gói bằng lá sen đầu mùa thơm phức, dẻo quẹo. Lại đi mua cả sữa đậu nành để uống, với hi vọng một cái bụng no sẽ khiến cô phấn khởi trong một ngày mới. Thậm chí cô đã hát hò ỏm tỏi suốt trên đường về, để đầu óc không phải nghĩ đến những biến cố liên tùng tục suốt cả ngày hôm qua…

Haizzzz, nhưng tâm trạng của cô rốt cuộc vẫn quay đi quẩn lại với sự não nề. Nghĩ đến hình tượng nát bét của mình trong mắt Định, Dương bỗng dưng chán mình ghê gớm. Cô, đúng là chẳng ra cái vẹo gì. Duyên già mà nghe được chuyện này của cô, thế nào nó cũng gầm lên.

“Mày thật ngu vãi chưởng. Có mỗi việc ăn với cưa zai mà làm cũng không xong thì đâm đầu vào bát mắm tôm mà chết đi chứ?”

Thật cô cũng muốn chết lắm đây. Hình như rất lâu, trái tim cô mới lại nứt ra một kẽ nhỏ, để hạt mầm nảy nở trong đó một búp xanh non…Những rung động đang khiến cuộc sống của cô có chút gì để mơ tưởng, để trông đợi, nhất là khi Định trở thành láng giềng của cô. Nhưng cô đã biến mọi thứ trở nên thật tệ hại. Chẳng biết sau đêm qua, hình ảnh cô trong mắt anh trở nên thế nào: đanh đá, ngớ ngẩn, ham ăn, dở hơi bơi ngửa vô cùng tận hay là chập cheng té giếng ? Có khi bây giờ nhìn thấy cô anh sẽ vắt chân lên cổ mà chạy mất!

Đang lên án bản thân không thương tiếc, Dương chợt nghe thấy tiếng điện thoại. Cô cầm chiếc Blackbery to tổ chảng lên, nhìn vào số máy. Đó là một số máy lạ, không hiển thị tên.

“Alo”

Im lặng rất lâu, mới có tiếng nói thở ra.

“Dương phải không em?”

Dương khựng lại, cảm thấy như ruột gan lộn tùng phèo. Ôi… không phải thế chứ? Không phải lúc này chứ. Tại sao lại là anh ta?

“Không nhận ra anh à?”

Giọng nói này, cô đã từng mong nhớ, đã từng nín thở mỗi lần nghe. Giọng nói này, từng ám ảnh cô trong những giấc mơ chập chờn, làm sao có chuyện cô quên được, ngay cả khi trong cuộc đời cô có ngàn lần mất trí nhớ tạm thời đi nữa.

“Anh Long???”

Long nói ngắn gọn.

“Ừ. Anh cứ sợ em quên anh rồi”.

Dương chợt thấy lòng trồi trồi sụt sụt như đất lở, như nước bồi cùng lúc. Cô lặng ngắt không biết nói gì.

“Anh đang ở Hà Nội. Gặp anh được không?”.

Dương choáng váng sững lại rất lâu, lòng rối như canh hẹ. Anh muốn gặp cô. Câu nói này, cuộc điện thoại này, cô từng mơ tưởng rất nhiều lần. Lần nào cô cũng vẽ lên viễn cảnh sến như con hến rằng, anh muốn gặp, cô cự tuyệt. Cô cự tuyệt một tỉ tỉ lần, anh vẫn khăng khăng. Cho đến khi anh tuyệt vọng đến tận cùng, cô sẽ đến!!! Như 1 bài hát ngốc nghếch ngày xưa cô thường hát “Chỉ khi nào, chỉ khi nào, người đàn ông trong anh bật khóc. Em sẽ đến, để thắp những giọt tâm hồn, trong đôi mắt của anh…” Đôi khi cô hay ru ngủ trái tim bằng những ảo tưởng và vô cùng biết – rõ – ràng – rằng – mình – đang – ảo – tưởng như thế. Khi người ta cô đơn, khi người ta cô độc, một chút ảo tưởng để an ủi chính mình thì cũng tốt mà, đúng không?

Tuy nhiên, nó đã thực sự diễn ra – dù Long không khóc, người đàn ông trong anh ta tất nhiên cũng chẳng bật khóc như trong tưởng tượng đậm mùi Quỳnh Dao của Dương, nhưng anh đã nói muốn gặp cô. Khi anh nói anh đang ở đây, tại đất Hà Nội này, thì lạ lùng là bỗng nhiên những ảo tưởng của Dương vụt tan vỡ. Cô thấy cô Dương – lí – tính cười ngạo nghễ lên cô Dương – tưởng – bở: “Chắc anh ta chỉ cãi nhau với vợ và tự ái cần được vuốt ve chút thôi. Còn gì bằng trong lúc chán nản có một con bé si tình ngốc nghếch lon ton bên cạnh chứ”....
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Những ngày đợi nắng - Quái Vương
» Tha Thứ Cho Anh, Yêu Em! (For Give Me, I Love You) - Hồng Sakura
» Gái già xì tin - Nguyễn Thu Thủy
» Vị gió Praha ( Prague ) - Lynk Boo
12»