Bất chợt điện thoại reo. Nó nhìn vào màn hình. Là số điện thoại thân quen – Em Nó.
Em Nó, giới tính nữ, là sinh viên trường Đại học xây dựng Hà Nội, may mắn thuộc cung Thiên Bình nên có duyên với chữ tình hơn Nó. Nhóc được đánh giá là khá xinh (khác hẳn chị mình) và cũng là một người cá tính (chả thế mà Mẹ Nó luôn luôn tiếp thu ý kiến của Nhóc và bỏ qua suy nghĩ của Nó một cách rất chi là tuyệt tình ;< ) Nhưng cho dù Nhóc em Nó đôi khi mải mê với cuộc sống riêng của mình và bỏ rơi bà chị già đang chơi vơi ở ngưỡng ế thì Nó vẫn luôn luôn quan tâm và dõi theo. Phần vì từ bé đến giờ toàn là hai chị em tự chăm nhau, phần vì hiện tại, Nó cũng không có nhiều việc cá nhân cần giải quyết.
- A lô! Nó vui vẻ đáp. Mấy khi con nhóc này chịu gọi điện cho Nó đâu – Hôm nay rồng lại nhớ đến tôm cơ đấy! Nó “đá xoáy”
- Thì lâu lâu cũng phải hỏi thăm để biết chị ốm đau bệnh tật thế nào chứ. Nhóc “đáp xoay” – Bà chị dạo này thế nào?
- Ừ thì… Cũng ổn. Nhóc học hành sao rồi?
- Vẫn bình thường như cân đường phải đi kèm hộp sữa
Dạo này em đang phải làm mấy cái đồ án, toàn phải thức đêm thôi. Mệt dã man ấy!- Thế hả?
......
Cứ như vậy hai đứa luyên thuyên với nhau toàn truyện trên trời dưới bể giống như ngày xưa, khi còn chung sống dưới cùng một mái nhà. Nó dường như quên mất giữa mình và Nhóc vẫn là một khoảng cách địa lý rất xa.
Mặt trời lặn lúc nào Nó cũng không hề biết. Mãi cho đến khi kết thúc cuộc chuyện trò Nó mới nhận ra công viên nơi mình ngồi đã chìm vào bóng tối.
Công bằng mà nói thì Công Viên có lắp rất nhiều đèn chiếu sáng nhưng mà vì không gian ở đây quá rộng lớn cho nên có nhiêu nơi - điển hình như chỗ Nó đang ngồi – ánh đèn không rọi tới được.
Nó đang định thu dọn đồ đạc để tránh khỏi nơi tối tăm nguy hiểm thì bất chợt nghe thấy một tiếng động lạ. Nó lập tức hướng sự chú ý tới nơi vừa phát ra dấu hiệu đáng ngờ, đôi mắt dài mở to căng thẳng. Sau mấy giây để quen dần với bóng tối mắt Nó phát hiện ra một bóng đen đang không ngừng di chuyển về phía mình.
Dạo này báo chí không ngừng viết về nguy cơ trộm cắp ở Sài Gòn với lời cảnh báo bọn tội phạm càng ngày càng liều lĩnh, điên cuồng và nguy hiểm như những con dã thú khi đã bị dồn tới đường cùng. Nó nhớ có lần nghe kể về một đôi bạn trẻ đang xe máy đi trên đường thì cô bé ngồi phía sau bất ngờ bị giật chiếc túi đang khoác trên vai, cho dù cô bé đã nhanh tay giữ được nhưng lại bị ngã xuống đường và có một kết quả thảm thương khi một chiếc xe ô tô lao tới.
Hoặc là có không ít người bối rối vì tự nhiên vào một ngày đẹp trời nào đó đang đi trên đường bỗng dưng bị một cơ số người lao vào “oánh hội đồng” với lý do ghen tuông vớ vẩn và trong lúc người đó vẫn còn đang luẩn quẩn thì tài sản đã theo lũ người khốn nạn kia cao chạy xa bay…
Hình như xã hội càng phát triển thì con người cũng càng ngày càng “mất chất” ?
Nó chợt nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại của mình và…
Má ơi! – Nó đau khổ than thầm - Lẽ nào ngày hôm nay của Nó còn chưa đủ đen tối hay sao mà bây giờ… Đừng nói là… Nó… Gặp … Cờ… ư …ơ.. Pờ… ướp ….. C.Ư.Ớ.P nhá

Hic hic hic.. Nó nửa bức xúc, nửa kêu ca không ngừng than trời trách đất: “Ông trời ơi! Con có làm gì nên tội mà ông nỡ ác với con thế này? Có bao nhiêu người làm việc ác thì ông bỏ qua trong khi Con chỉ.. Lỡ ra tay … với những người coi thường con thôi ạ!”
Nó mới có hai mươi bẩy tuổi đầu (đã cộng oan thêm 1 năm tuổi mụ), trong tay nào đã kịp có cái gì đâu thậm chí cả cái gọi là “Mối tình đầu” cũng chưa có nốt. Vậy mà chả lẽ lại phải nghẹn ngào kết thúc tại đây?
Nó rùng mình cố xua xua cái hình ảnh Mẹ và Nhóc em đầu quấn khăn tang vật vã bên quan tài còn con bạn thân thì ngồi “án binh bất động” trừng trừng nhìn lên cái di ảnh mặt đồng hồ đang toe toét của Nó…
Không thể như thế được… KHông… KHÔNG..
Nó sẽ chết. Nhưng… Ít ra là n năm nữa, khi mà Nó thực sự sẵn sàng kìa.
Nó nhất quyết sẽ không bao giờ đi chầu Diêm Vương khi còn mang cái lý lịch trích ngang là “Hàng ế”.
Từng giọt mồ hôi rơi xuống dọc sống lưng, Nó khẽ co những ngón tay, siết chặt để chúng tạo thành một vòng tròn và không ngừng tự nhủ với bản thân: “Bình tĩnh… Bình tĩnh…Nhất định… phải bình tĩnh”.
Phía sâu trong đầu Nó, các tế bào thần kinh không ngừng lao đi,va chạm lẫn nhau để tìm kiếm cho được một biện pháp xử lý..
Chap 8: Đêm đầy sao
Hic hic hic… Ông trời còn định thử thách trí thông minh của Nó đến bao giờ nữa đây? Đúng là oan gia mà.. Từ khi gặp cái kẻ đáng ghét kia cuộc sống của Nó dường như chưa bao giờ yên bình hết. Nó đau khổ than thầm…
Nhưng cũng may, cuối cùng thì cái não bộ chứa đầy “hạt tiêu bắc” của Nó cũng lóe lên một giải pháp … Nhưng mà… Hơi nguy hiểm một chút

Các dây thần kinh của Nó căng lên như dây đàn.. Nó lo lắng… Mồ hôi không ngừng tuôn rơi…
Bóng đen đang tiến lại gần… Còn Nó vẫn ngồi “Án binh bất động”
“Bịch… Bịch… Bịch” … Bước chân ngày càng gần…
Nó vẫn ngồi yên, ba lô nắm chắc trong tay.
“Bịch… Bịch… Bịch” … Khoảng cách đã ngắn lắm rồi và hắn đang tới…
Nó cũng bắt đầu hành động…
“Bịch… Bịch… Bịch…”
Chỉ còn mười bước chân … Chín…. Tám ….
“Bịch… Bịch… Bịch…”
Nó căng mắt xác định vị trí trong bóng tối ….
Chờ cho khoảng cách đủ gần, Nó đưa tay hất chai nước vào nơi mà Nó đã mang máng xác định được là vị trí của đôi mắt hắn ...
“Oáp!” Tiếng nước đập vào vật cản vang lên trong màn đêm và Nó thấy bóng đen vội vã cúi người, đưa tay lên mặt (Giờ mới biết Coca cola cũng có tác dụng ra phết nhỉ? )
Tất nhiên là… Lợi dụng lúc ấy, Nó chạy, … C… H… Ạ… Y....
Nó cứ thế cắm đầu chạy không ngừng, không nghỉ… Mồ hôi túa ra dính vào áo Nó bê bết...
Nó thở hổn hển, cố gắng hết sức ép toàn bộ cơ thể mình phải hướng về phía trước. Xung quanh tối đen và tĩnh mịch, chỉ có tiếng Gió lùa vào mái tóc ngắn choằn khiến đôi tai Nó vang lên những tiếng ù ù khó chịu..
Thật sự là Nó đã mệt lắm rồi, nhưng cái tình yêu dành cho sự sống còn mạnh mẽ quá, cho nên Nó vẫn cứ chạy.. Chạy mãi… Đôi chân Nó bắt đầu tê mỏi còn thời gian thì dường như vô tình cứ đứng lại để quan sát trò hay.
Trong lúc chạy đua, Nó vẫn không quên ném những tia ra đa phát hiện nguy hiểm để quét lên mọi phía xung quanh mình. Các giác quan của Nó giống như những động cơ được huy động hết công suất và hoạt động không ngừng nhằm hạn chế tối đa khả năng chiếc tàu Titanic đâm sầm vào tảng băng trôi trên biển Đại Tây Dương năm nào. Tai Nó dỏng lên nghe ngóng… Và rồi Nó chợt phát hiện ra… Nó đã không còn nghe thấy tiếng chân của hắn nữa.. Phải chăng - Một tia hi vọng chợt lóe lên trong đầu Nó - Phải chăng Nó.. đã .. Thoát?
Nó tự cho phép mình nghỉ một chút, Hai tay khẽ ôm lấy cái bụng đang đau quặn và khó thở. Nó cố gắng hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục điều hòa hô hấp trong khi tai vẫn không ngừng dò dẫm tiếng động xung quanh....
♥ Đánh dấu trang nàyBạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ








