watch sexy videos at nza-vids!
Wap đọc truyện hay
Tìm kiếm » Tệp tin (0)


- Tôi hỏi em là ai? Và đến có việc gì?

Hơ! Thế ra hắn không nhớ Nó ak? Cũng phải thôi! Con Người vì sợ lương tâm bị xát muối nên có bao giờ chịu nhớ đến tội lỗi mình đã gây ra đâu chỉ có những người đã bị oánh dập đầu mới cay đắng ôm sầu với hận :(

“Nhưng mà như thế thì càng tốt” – Nó sung sướng nghĩ – Có lẽ nhờ vậy mà cái âm mưu của Nó có tỉ lệ thành công rất là cao. He he he.

- A! – Nó nhanh chóng lấy lại vẻ lanh lợi vốn có – Em xin lỗi! Em là Kế toán mới của công ty! Tuần rồi em đã được gọi đi làm nhưng vì anh đi công tác nên chưa ký được hợp đồng ak. Vừa nãy cô kế toán trưởng bảo em qua gặp anh .. Nên em tưởng…

- À! Mời em ngồi - Hắn chỉ vào chiếc ghế trống đối diện mình – Chúng ta sẽ trao đổi thêm trước khi ký hợp đồng được chứ?

- Dạ! Em cảm ơn anh! Nó vừa nói vừa ngồi xuống.

- Em tự giới thiệu về mình đi! Hắn khẽ ngả người về phía sau, đôi bàn tay đưa lên trước ngực khẽ lồng vào nhau và đôi mắt thì nhìn sâu về phía Nó chờ đợi.

- Dạ! Em là Linh! Sinh năm 1986, tốt nghiệp trường đại học kinh tế khoa kế toán, em rất vui khi được công ty chấp nhận tuyển dụng và cũng đã đi làm ở đây được một tuần rồi. Em xin hứa sẽ cống hiến hết mình để công ty ngày càng phát triển ak.

- Ồ! Anh lại tưởng em sẽ nói: Em là Linh, em yêu hòa bình, em ghét chiến tranh và em mong ước mọi người xung quanh luôn luôn hạnh phúc chứ? – Hắn nheo mắt hỏi lại, Khuôn mặt lạnh băng không biểu lộ cảm xúc.

- Dạ? Nó đơ ra một lúc tự hỏi “Cái quái gì thế này?” Rồi bất giác bật lên một câu trả lời mà mãi cho đến sau này Nó cũng không khỏi phục mình sát đất:

- Anh ơi! Em là người. Em không thể tham gia các cuộc thi của Mít ak :)

Người đàn ông đang ngồi phía trước Nó kia dường như bị sốc ( chính Nó cũng sốc trước câu trả lời của mình cơ mà) Đôi môi gợi cảm dường như đang cố kìm chế một tiếng cười lớn còn Đôi mắt màu mật ong sáng lấp lánh của hắn dường như đang chiếu những tia nhìn lộ rõ vẻ thích thú về phía Nó và rồi bất chợt từ đôi môi ấy phát ra một câu hỏi chả liên quan:

- Mẹ em và em em vẫn khỏe chứ?

- Dạ? Nó lại một lần nữa đứng hình.

Sặc.. Đúng là kẻ thù mà, từ khi chạm mặt hắn cho đến giờ dây thần kinh phản xạ của Nó đã phải trải qua quá nhiều lần bị đơ vì thông tin quá tải :( - Dạ.. Khỏe! Cảm ơn anh! – Nó trả lời nhưng cũng hỏi lại một câu rất nhanh - Có chuyện gì không ạk?

- À không! Anh chỉ hỏi thế để có thể an tâm mà nhận quà của em. – Khóe miệng hắn hình như hơi kéo ra một chút.

- Quà của em? Anh nói gì… Em… Em không hiểu. (hic hic hic… Đối phó với người thế này thì thật tình là hại não quá)

Khuôn mặt đẹp trai đóng băng rất nhanh và buông ra một câu khiến Nó suýt chút té nhào ra khỏi ghế:

- Em hứa sẽ mang mít tới cho anh mà. Vậy mít của anh đâu?

Ặc ặc ặc… Bây giờ thì Nó đã hiểu rồi… Thế mà Nó cứ ngỡ là hắn đã quên có ai ngờ hắn còn nhớ tận chân tơ kẽ tóc… Người nguy hiểm thế này… Liệu Nó có thắng nổi hay không trời?? Hu huhu

- Dạ. .. Cái đó để sau đi. Tại hôm nay gặp anh đột ngột quá nên không mang theo ạk. Nó trả lời với cái mặt ỉu xìu như bánh đa ngâm nước.

Chắc tại thấy Nó bi đát quá nên hắn cũng thôi không chọc ghẹo nữa. Sau một hồi lục đống giấy tờ trên bàn, hắn đẩy về phía Nó cây bút kèm theo tờ giấy chi chít chữ.

- Ok! Vậy giờ em đọc hợp đồng đi. Thấy được thì chúng ta sẽ ký kết.

- Dạ. Nó khẽ đáp rồi cắm mặt vào tờ giấy.

Thời gian lặng lẽ trôi qua, không ai nói với ai câu gì chỉ có tiếng kim đồng hồ tíc.. tắc… tíc… tắc.

- Em thấy sao? Hắn hỏi khi nhận thấy Nó đã đọc xong.

- Dạ. Rất được ak

- Vậy chúng ta sẽ ký hợp đồng nhé?

- Dạ.

Lại một khoảng yên tĩnh…

Nhìn bản hợp đồng với hai chữ ký còn chưa ráo mực, Nó cảm thấy rất hạnh phúc và bất giác mỉm cười nhưng khi vừa ngẩng lên, bắt gặp kẻ đối diện thì niềm vui vừa mới lóe lên dường như đã bị dập tắt.

Hic hic hic…Nó biết Con đường trả thù của Nó chắc chắn sẽ chông gai lắm đây. Nhưng mà… Tính Nó vốn bướng bỉnh và ham hố thắng thua.. Cho nên.. Thử thách này… Nó nhất định phải tham gia cho bằng được :) Và bắt đầu là:

- Cảm ơn anh ! Mít tơ Pi – Nó mỉm cười.

- Mr P? Ý em là gì? – Hắn hỏi lại, giọng nói lộ rõ vẻ bất ngờ.

- Ơ thế anh là con trai mà không gọi mít – tơ (Mr) thì gọi là mít – sít (Miss) ak? Nó giả vờ ngây ngô hỏi.

- Nghe cũng có lý - Hắn hơi nghiêng đầu -Thế còn Pi?

- À! Tại em xem trên phim Mỹ, thấy mọi người hay gọi xếp của mình là Bót (Boss – thủ trưởng) mà anh là ông chủ của em nên em gọi vậy ak.

- Được rồi! Cứ cho là thế đi. Nhưng em phải gọi là Mr Bi chứ. Sao lại nói là Mr Pi?

- Anh thông cảm! Trình độ ngoại ngữ của em hơi kém. Mít tơ Pi ak (Thật ra thì Nó hoàn toàn có thể phát âm chính xác… Nhưng mà .. quan trọng là … từ Pig (Con lợn) trong tiếng anh thì phải đọc là Pi ^=^) He he he – Nó sung sướng âm ỉ.

- Ok! Muốn gọi thế nào tùy em. Ms En ạk.

- Mít En? – Nó đang toe toét cười bỗng đột nhiên ngừng lại cảnh giác cao độ - Tại sao là mít en ak?

- Thì em là con gái lại tên là Linh thì gọi Ms N là đúng rồi. Hắn đáp lại một cách tỉnh bơ.

Dù cho trình độ ngoại ngữ của Nó thuộc “đẳng cấp ngu” cỡ nào đi chăng nữa cũng vẫn biết được rằng chữ L trong tiếng anh phải phát âm thành El chứ không phải là en.

- Thế thì phải là El chứ? Sao lại là En?

- Vì anh là Boss của em nên phát âm sai cũng phải hơn em chứ. Ms En – Khóe môi hắn khẽ kéo ra trong khi đôi mắt nâu nhìn Nó đầy vẻ nham hiểm.

Ặc ặc ặc… Nó biết thừa ý nghĩa của từ En kia ( chắc chắn là Nature chứ còn gì nữa… Hic hic hic… Thật tình là lần đầu tiên trong đời Nó bỗng thấy ghét cái tên của mình quá đi mất.)

Đúng là Các cụ nói cấm có sai bao giờ: “Cao nhân ắt có cao nhân trị” Hic hic hic…

- Dạ! Anh là mít tơ pi anh nói gì chẳng đúng - Nó cố vớt vát – Em xin phép về phòng làm việc tiếp ạ!

- Ok. Chào em. Ms N.

Trời ơi là trời! Đất ơi là đất… Nó cúi mặt bước đi với bao nhiêu ấm ức chất chứa trong lòng. Kiếp trước Nó đã làm gì sai mà phải chịu quả báo thế này? Khẽ nắm chặt bàn tay Nó không ngừng tự nhủ: “TẤT CẢ CHỈ MỚI BẮT ĐẦU THÔI. HÃY ĐỢI ĐẤY”


Chap 7: Nước mắt.


Hôm nay là ngày nghỉ đầu tiên trong “sự nghiệp kiếm cơm truyền kỳ” của Nó cho nên, Nó tự cho phép mình có quyền ngủ nướng. Nhưng có lẽ là do Ngọc Hoàng nhận thấy gần nửa cuộc đời từ trước tới nay của Nó có vẻ như hơi bình yên quá hay sao mà dạo gần đây cứ không ngừng ném những viên đá từ bé đến to để khuấy đảo không thôi dây thần kinh của Nó

8h30 phút, Nó bị đánh thức bởi tiếng cãi lộn rất chi là ồn ào của hai mẹ con bên nhà hàng xóm:

- Mẹ nói thì phải nghe chứ. Trẻ con biết cái gì mà nói. Ở đâu có cái thói cãi người lớn xoe xóe thế hả? - Tiếng bà mẹ gào lên thể hiện rõ sự uy quyền.
...
♥ Đánh dấu trang này
Bạn đang đọc truyện online tại: Truyện3s.Net
Chúc bạn có những giây phút thật vui vẻ
Chia sẻ Truyện
SMS Google Zing Facebook Twitter
Bình Luận
↑↑ Cùng chuyên mục
» Anh đổ em rồi, Vy ơi!
» Anh sẽ cưới em Đồ Ngốk à!
» Chồng Ơi! Bắt Máy Đi. Vợ Sắp Phải Đi Rồi
» Cầu Vồng và Mưa - Sally
» Trái đất tròn không gì là không thể
12345»
Truyện ngẫu nhiên
» Nu Phạm lại diện màn khoe thân
» Lớp học siêu quậy - Butchivacucgom
» Bảy ngày để nói Anh yêu Em - Born
» Những vết xước màu rêu - Leng Keng
» Anh yêu em, 1m45 ạ! - Dương Hàn Linh
12345»